Mẹ Đào Bảo Nhi là người đặc biệt đơn thuần, cô ấy cả một đời luôn chìm đắm trong văn học, đối với cuộc sống bên ngoài có chút ngây thơ, lãng mạn, cho rằng cuộc sống luôn tràn ngập màu hồng.
Cô rất hạnh phúc, cô có một thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên, mà sự nghiệp của chồng cô cũng rất thành công, có một cô con gái xinh đẹp như thiên sứ.
Cô rất thích ánh mặt trời, thích hoa hướng dương, cô thường nói với Đào Bảo Nhi : "Con là một đóa hoa hướng dương, chỉ cần nhìn về phía ánh mặt trời, hiên ngang sống, mọi thứ sẽ trở nên tốt đẹp hơn."
Năm cô 35 tuổi, chồng cô 39 tuổi, cô vì chồng chuẩn bị tiệc sinh nhật. Cô thật không ngờ tới, cha Đào Bảo Nhi cũng chính là người chồng yêu dấu của cô đang ăn bữa tối lãng mạn cùng với tình nhân. Cô chuẩn bị rất nhiều món ăn, tự mình xuống bếp, làm một bàn ăn vô cùng phong phú, sau đó gọi điện thoại cho hắn, hắn nói hiện tại công việc rất nhiều, buổi tối nhất định sẽ về.
Đợi thật lâu không thấy hắn về nhà, cô quyết định lái xe tới công ty đón hắn, cho hắn một niềm vui bất ngờ bù lại một ngày làm việc vất vả. Kết quả, cô quả nhiên cho hắn một niềm vui bất ngờ, cô gặp tai nạn, chết trên đường đi cấp cứu, năm đó Đào Bảo Nhi 15 tuổi...
Cha Đào Bảo Nhi thuận nước đẩy thuyền đem tình nhân của hắn rước về, nhân tiện còn có kết tinh tình yêu của bọn họ, Đào Thi Thi, so với Đào Bảo Nhi chỉ kém hai tháng.
Bọn họ một nhà ba người bắt đầu cuộc sống hạnh phúc, trừ một người khiến họ cảm thấy chướng mắt Đào Bảo Nhi.
Không có mẹ, thiên sứ cũng chỉ là đồ bỏ đi.
Đào Bảo Nhi rất hâm mộ mẹ, đến tận lúc chết vẫn ngây thơ, hạnh phúc như vậy.
Cha đại khái diễn kịch cũng rất giỏi đi, nếu không làm sao hắn lại có thể che dấu tốt như vậy? Tất cả mọi người đều nói Đào Khánh Hoa là một người đàn ông tốt, lại có sự nghiệp thành công, nhưng ở trong mắt Đào Bảo Nhi ông ta chính là thứ cặn bã, ông ta một lần lại một lần oan uổng cô, lần đầu tiên quát mắng cô là ở ngay trước mặt hai mẹ con người phụ nữ đó.
Ông ta rất thiên vị, nhưng chính ông ta lại không cho là như vậy, vì ông ta cảm thấy tất cả đều từ góc độ công bằng mà làm. Ông ta sai Đào Bảo Nhi nhường gian phòng ngủ lớn của cô, chỉ vì Đào Thi Thi nói một câu: "Gian phòng này rất đẹp, con muốn."
Ông ta cảm thấy Đào Bảo Nhi là chị, theo lý thường nên nhường nhịn em gái, huống chi ông tacũng muốn đền bù cho đứa cin gái khác của mình phải ở bên ngoài chịu khổ nhiều năm như vậy.
Đào Bảo Nhi chuyển sang phòng khách. Giờ phút này cô nằm lỳ ở trên giường, qua cửa sổ nhìn xuống dưới lầu, một nhóm người ở trong vườn hoa chặt hoa hướng dương, bọn họ cười ha hả giơ dao lên, từng dao từng dao đem loại hoa hướng dương mà Đào Bảo Nhi cùng mẹ cô thích nhất chặt hết, lại nhìn đến Tố Cầm đang chống nạnh chỉ huy, Đào Bảo Nhi nhắm chặt hai mắt, hai hàng lông mi không ngừng run rẩy, cô rất sợ, cô cảm thấy những nhát dao này sớm muộn cũng sẽ chém lên người cô, từng dao, từng dao.
Trong nhà bình thường rất là an tĩnh, kể từ khi mẹ qua đời Đào Bảo Nhi cũng không hay nói chuyện. Nhưng là lúc cha ở nhà, sẽ rất náo nhiệt, tỷ như hiện tại.
"Bảo Nhi, ngươi lập tức hướng a di nói xin lỗi." Cha bắt đầu gầm thét.
Tố Cẩm mặt nhu nhược, trong mắt rưng rưng, điềm đạm đáng yêu, Đào Bảo Nhi chưa từng thấy mẹ khóc như vậy, ở trong mắt Đào Bảo Nhi người chỉ biết cười, hiền lành cười, cười ha ha, khẽ mỉm cười, bởi vì chưa từng thấy qua mẹ khóc, cho nên không biết người khóc có xinh đẹp không, người đàn bà trước mắt này ngay cả lúc khóc cũng là vô cùng xinh đẹp. Thanh âm mang theo tiếng khóc nức nở rất cảm động, bà ta nói: "Khánh Hoa ngươi đừng tức giận, Bảo Nhi chỉ là không cẩn thận, không phải cố ý đổ canh em đem cho con xuống đất, huống chi tay em chỉ bị thương nhẹ, bụng cũng không bị dính canh nóng, bảo bảo không việc gì."
Vốn cha là chỉ là tức giận một chút, lại nghe đến hai chữ bảo bảo, tức giận bộc phát, lần đầu tiên trong đời, nặng nề dang tay tát Đào Bảo Nhi một tát, vì trong bụng Tô Cầm đang mang đứa con mà nhiều năm qua ông ta vẫn mong mỏi.
Rốt cuộc Đào Bảo Nhi cũng như mong muốn của hai mẹ con Tô Cầm, giống vai phụ xui xẻo trong kịch Quỳnh Dao, khóc chạy ra khỏi nhà, dù cô có kiên cường hơn nữa lạnh lùng hơn nữa, nhưng chỉ là mới 15 tuổi khóc cũng là rất bình thường.
Cô thật sự nghĩ trốn khỏi nhà. Bất cứ đứa bé nào phải chịu uất ức giống như cô, đại khái cũng sẽ nghĩ tới vấn đề này, nhưng thật sự có thể bỏ nhà ra đi thì lại không có mấy, bởi vì không có tiền, không có năng lực sinh tồn trong cái xã hội này.
Đào Bảo Nhi khóc không hề điềm đạm đáng yêu, mà là lớn tiếng khóc, khóc khàn cả giọng, chỉ là cô vẫn có một chút xíu sĩ diện , cô núp ở bụi cây trong công viên nơi ít người qua lại, nơi này cách nhà không xa, thật ra thì trong lòng vẫn là mong đợi, mong đợi cái người mà cô vẫn gọi là cha đến tìm cô, mặc dù ông ta không tốt đẹp gì, nhưng vẫn là cha của cô.
Cô khóc, khóc mệt thì ngủ thiếp đi, khi cô tỉnh dậy, trời đã tối rồi, tựa như mới vừa có người ở bên cạnh cô, cô chợt nghĩ có lẽ trên thế giới thật có thiên sứ , hoặc là người mẹ đơn thuần của cô , bởi vì cô rõ ràng thấy đám cỏ bên cạnh nằm rạp xuống, giống như có người ngồi ở chỗ đó mới vừa đứng dậy rời đi.
Lúc cô đi về nhà, gõ cửa đi vào, thấy cha, a di và cô em kia đang ở phòng khách xem ti vi, ăn trái cây, một nhà ba người rất hạnh phúc, chỉ là bước chân đi vào của cô đã phá hư không khí nói cười ấm áp đó.
"Mày đứng lại đó cho tao." Thấy Đào Bảo Nhi không chào mà đi thẳng vào phòng, Đào Khánh Hoa lại không nhịn được tức giận quát to.
"Bắt đầu từ hôm nay mày chuyển tới trường học ở cho tao, chờ a di ngươi sinh xong lại nói." Ông ta nói ra quyết định.
"Con đã rõ rồi." Đào Bảo Nhi trở lại phòng ngủ bắt đầu thu dọn đồ đạc, rời đi cũng tốt, cô cho là sống ở ngoài cũng không hẳn không tốt.
Nhưng cô sai lầm rồi.
"Đào Bảo Nhi, thành tích của em rớt rất nhiều, đang ở vị trí thứ mười giờ đã tụt xuống vị trí thứ ba mươi sáu, thành tích như vậy thi cấp ba sẽ rất khó khăn, em tốt nhất hãy mời phụ huynh tới gặp thầy nói chuyện." Thầy giáo không nhịn được xoa huyệt Thái Dương, rất tức giận mà nói.
Cô không dám tìm cha, sợ sẽ bị cha đánh. Nhưng cha vẫn phải tới, cô nhìn thấy vẻ mặt hả hê của Đào Thi Thi, lần này thi giữa học kỳ, cô ta thi cả lớp Đệ Ngũ Danh.
Cô về nhà, cha quả nhiên đánh cô, có lẽ cái gì đã có lần đầu tiên thì tất sẽ có lần thứ hai, cha đánh rất thuận tay, dùng sức tát một cái rất mạnh.
Cô giống như một con thú rơi vào đường cùng, cô gắt gao cắn người đàn ông kia một cái, cô hận.
Lại một lần nữa chạy ra khỏi nhà.
Ông ta có chút lo lắng.
Tố Cẩm nói: "Khánh Hoa, con bé vẫn còn con nít, náo một hồi tâm tình sẽ bình tĩnh trở lại, con bé hãy còn nhỏ, thành tích không tốt có thể từ từ cố gắng, anh đừng gấp gáp."
Ông ta vừa nghe nói con bé còn nhỏ, nhất thời liền càng tức giận hơn, con gái Thi Thi còn nhỏ hơn, nhưng hiểu chuyện lại khéo léo, một chút áy náy vừa rồi cũng không còn tăm hơi.
Bà ta khẽ mỉm cười, đối phó một cô gái 15 tuổi quá là đơn giản, mẹ chết đi, lại ngày ngày bị cha hiểu lầm không có ai quản giáo, danh tiếng của nó sẽ bị hủy, làm cho nó không thích học tập, để cho nó kết bạn với đủ loại người, có rất nhiều thử đoạn để từ từ phá hủy nó, đây chỉ là mới bắt đầu thôi.
Bà ta lần đầu tiên nhìn thấy Đào Bảo Nhi rất kinh ngạc, nó có vẻ đáng yêu trời sinh, trên mặt mang nụ cười thật tươi tắn, làm cho người ta vừa nhìn liền thích, mà nữ nhi mình tuổi còn nhỏ trong lòng lại toàn là tâm cơ.
Rốt cuộc cũng có thể danh chánh ngôn thuận dẫn con gái vào Đào gia, nhưng bà ta phát hiện con gái của mình lại không thể có được khí chất phóng khoáng tự nhiên, chỉ cần cô gái kia xuất hiện bên cạnh con gái, là rất dễ dàng lôi kéo hết sự chú ý. Bà ta ghét Đào Bảo Nhi, ở trên người cô tỏa ra khí chất giống như mẹ của cô, thời thời khắc khắc khiến bà ta cảm thấy không thoải mái, sợ nam nhân kia sẽ nhớ tới người vợ đã mất.
Đào Bảo Nhi học hút thuốc lá, cô mặc quần short, lộ ra hai chân thon dài, một đôi mắt xinh đẹp, gương mặt cũng được trang điểm rất đậm, cô hóa trang, cô sơn móng tay, thầy giáo nói cô hư hỏng, cha thường đánh cô, cùng lúc đó Đào Thi Thi càng lúc càng tỏ ra thục nữ, thành tích rất tốt, theo học rất nhiều môn ngoại khóa, học Violin, cử chỉ càng phát ra ưu nhã, thường được cha mang ra ngoài gặp gỡ bạn bè, cũng có rất nhiều bạn mới vây quanh, đây vốn nên là của Đào Bảo Nhi, nhưng hôm nay tất cả cùng cô giống như hai thế giới .
Cô cho là mẹ rời cô đi, ba không cần cô, ít nhất anh Doãn Thiên sẽ luôn luôn ở cùng một chỗ với cô. Bọn họ chính là hàng xóm cùng nhau lớn lên từ nhỏ, hai đứa trẻ vô tư, có chuyện gì cô cũng sẽ nói với anh Doãn Thiên, cho đến một ngày. . . . . .
"Đào Bảo Nhi, tôi cho cô biết, tôi không thích cô, cô không cần phải quấn lấy tôi." Hắn khinh thường nhìn cô, mẹ đã từng trêu ghẹo nói bọn họ cũng là thanh mai trúc mã tựa như mẹ cùng ba ngày trước, quả nhiên là giống nhau.
"Thi Thi chúng ta đi, em yên tâm, về sau cô ấy nếu lại cùng Đào thúc thúc khi dễ em , nói cho anh biết, anh sẽ bảo vệ em." Hắn dắt tay của cô bé hai người càng lúc càng xa, một bức tranh rất đẹp, cô cũng đã từng dắt tay hắn như vậy, sôi nổi đi ở trên con đường này.
Thì ra là mẹ đơn thuần cũng gạt cô, mẹ nói cô là hoa hướng dương, cô mỗi ngày đều đối mặt với ánh mặt trời cố gắng sống, nhưng ngày qua ngày cũng không hề dễ chịu hơn chút nào.
Cô một mình đi tới thăm mẹ, thân thể nho nhỏ cuộn lại nằm ở trước mộ địa, giống như được mẹ ôm vào trong ngực.
Cô không khóc, chỉ là muốn nằm một lát rồi trở về, tuy nhiên lại ngủ thiếp đi giống như lần trước.
Một trận gió thổi qua, cô cảm thấy lạnh, chợt tỉnh lại, thì ra sau lưng không phải là lồng ngực ấm áp của mẹ, mà là bia mộ lạnh lẽo, mặt trời xuống núi rồi, trời chiều giống như một tấm áo choàng bao bọc công viên vĩnh hằng, lúc này công viên vĩnh hằng rất đẹp, tất cả bia mộ đều giống như được phủ lên lớp vải mặt trời rực rỡ, khiến mộ địa cũng trở nên tốt đẹp nhu hòa, cô nhìn bên cạnh, tấm bia đá tựa hồ còn ấm áp, giống như mới vừa có người ngồi qua, cũng giống như lần trước, là có thiên sứ bảo hộ cô sao?
Rời đi mộ địa, Đào Bảo Nhi tiếp tục cuộc sống của mình, cô thật hâm mộ mẹ, thanh thản chết đi, hôm nay yên lặng nằm đây, một chút cũng không phải đối mặt người cha bạc tình cùng với hai mẹ con ghê tởm kia, cũng không cần nhìn cô hôm nay đã thay đổi thành một đứa con gái hư hỏng.
Đào Bảo Nhi lại đánh nhau, nghiêm chỉnh mà nói không phải đánh nhau, mà là bị đánh, một đám con gái tay đấm chân đá, "Lại còn dám dòm ngó hotboy Doãn Thiên, mày cho rằng mày là ai?"
Các cô gái đánh nhau rất hung ác, kéo tóc, cào mặt, đạp bụng, Đào Bảo Nhi phản kháng giống như con mèo hoang, cuối cùng đánh không lại nhiều người, cô cảm thấy trên mặt mình bị rạch một nhát dao, máu đang chảy xuôi, thoáng mất đi ý thức, cứ như vậy là có thể tới gặp mẹ rồi sao? Không biết mẹ nhìn thấy mình như thế này có đau lòng hay không.
Đào Bảo Nhi nhắm mắt lại, toàn thân cuộn tròn, cô không có hơi sức phản kháng, thậm chí cũng không còn cảm giác đau, giống như được trở lại lúc mẹ ôm trong ngực, ấm áp khô ráo.
. . . . . .
"Mẹ tao bảo mày chủ nhật về nhà ăn cơm." Đào Thi Thi đứng cách Đ