ng đưa rất nhanh, suối tóc dài như màn đen cùng bộ ngực nõn nà kịch liệt lay động, quả thật gợi tình đến tột cùng. Hứng thú của anh cũng bị khiêu khích tới cực hạn, tốc độ càng lúc càng nhanh, sức mạnh cũng càng lúc càng lớn.
Yêu thương mãnh liệt khiến dục vọng đạt tới định cực hạn, tôi thở hổn hển, thần kinh mẫn cảm dưới sự va chạm của anh tùy lúc đều có thể vỡ vụn…
Nơi mẫn cảm nhất rất nhanh bị anh va chạm bể nát, thắt lưng đặt trong tay anh như bị bẻ gãy, ngay cả bầu ngực cũng bị ngón tay anh giày vò đến mất cảm giác.
Mồ hôi chảy từ trên mặt xuống, dính lên những sợi tóc lay động.
Tôi cũng không còn cách nào ngầm chịu đựng thêm được nữa trong sự thô bạo của anh, một chút hờn tủi, pha chút buồn rầu nhìn anh chớp chớp đôi mắt mông lung: “Thần, em yêu anh…”
Anh dừng động tác, lẳng lặng nhìn tôi…
Đèn tường hồng nhạt tỏa ra thứ ánh sáng mờ mờ ảo ảo, chiếc rèm lụa màu trắng bị gió cuốn lên, để lộ ra một phòng đầy xuân sắc.
Trên chiếc cửa sổ sát sàn, kính trong suốt, hiện lên hình bóng hai người ôm nhau chặt chẽ, gần gũi đến một chút khoảng cách cuối cùng cũng bị lấp đầy…
Tôi dùng đôi má mềm mại ma sát ngực anh, ngón tay dao động dọc trên bờ lưng trơn bóng.
“Thần… Em thừa nhận em là một cô gái xấu xa, mỗi việc em làm đều là để lấy lòng anh, tiếp cận anh, thập chí là giết anh. Toàn bộ sự lương thiện của em đều là ngụy trang, cũng là vì lừa dối anh. Nhưng có một việc em không lừa anh, người em yêu là anh, cho dùng anh không tin nữa, em cũng…”
“Anh tin!”
“Anh tin?” Tôi hầu như tưởng rằng bản thân mình chịu kích thích quá độ mà sinh ra ảo giác, giọng run run hướng về phía anh tìm cách chứng thực: “Vì sao tin?”
“Thật hận một người thì không có cách nào ngụy trang được. Rất nhiên năm trước em đã không còn giận anh, chỉ là em không biết… Thiên Thiên, em không xấu xa, chỉ là hơi ngốc một chút!”
Đúng vậy, tôi thật ngốc, rõ ràng yêu anh, rõ ràng giấc mơ lớn nhất là ở bên anh, nhưng chẳng bao giờ chịu đối mặt…
Tôi cười cười, dùng ngón tay cái lướt qua bờ môi mềm mại của anh: “Anh không ngốc, vậy vì sao bây giờ anh mới biết được?”
Anh giương giương đôi mày, nâng cằm tôi lên. “Vấn đề này ngay mai thảo luận lại.”
Đôi môi anh từ từ tiến đến gần, ngầm lấy cánh môi vì kinh ngạc mừng rỡ mà run rẩy của tôi.
Nụ hôn cạn nhỏ nhặt tràn đầy tình yêu thương dịu dàng, giống như hôn lên trên trái tim vậy.
Tất cả mọi thứ lại bắt đầu tiếp tục…
Trăng tròn mới nhú, ánh sáng rực rỡ trút xuống, lay động đong đưa như màn khói nhẹ lượn lờ.
Tiếng nhạc lơ lửng từ bên cạnh truyền đến, bị từng đợt hô hấp gấp gáp dồn dập chôn vùi…
Vào lúc thủy triều mãnh liệt cuộn trào trút ra, vào lúc sự kích tình của anh đánh tan phòng tuyến cuối cùng, trầm mê vào kích tình hoan ái, trong sự dịu dàng say lòng đến chết người của anh, tôi mạnh mẽ ôm anh, hôn anh, một lần rồi lại một tần tuyên bố với thế giới: “Anh là của em! Anh là của em!”
“Thiên Thiên…” Anh nằm trên người tôi, trống ngực dồn dập kịch liệt hơn bất cứ lúc nào.
“Vì sao lại quay về?”
“Em cũng không biết vì sao, chính là muốn quay về!”
Anh dùng cánh tay chống đỡ cơ thể, đầu ngón tay lướt từ hàng mi đến khóe mắt, khóe môi… ánh mắt thỏa mãn mà quyến luyến di động theo đầu ngón tay.
“Lúc nào thì đi?”
“Em…”
“Nói thật với anh!”
Tôi cắn cắn môi, nhìn anh: “Em muốn nghe em nói thật? Em đây muốn hỏi anh một chút: anh nói một câu không muốn gặp lại em, em lại đau khổ cũng đều chịu đựng, thà rằng nhớ anh khi gọi vào dãy số không tồn tại kia cũng không dám trở về nhìn anh một cái, anh có biết vì sao hay không?”
Anh không nói một lời, nhìn tôi.
“Bởi vì anh là chúa tể nắm giữ mọi thứ, bất kể quyết định của anh là đúng hay sai, em chỉ đều nghe theo, không còn lựa chọn nào khác. Anh hỏi em lúc nào đi? Em muốn nói ‘Bây giờ’. Anh sẽ để em đi sao?”
“Sẽ không?” Anh vội vàng ôm chặt tôi, mỗi thớ thịt trên cơ thể đều nói cho tôi biết rằng anh không muốn.
Còn tôi, làm sao có thể bỏ được!
“Thần, anh có năng lực nắm giữ tất cả mọi thứ của em, cần gì phải hỏi em?”
“Là anh không muốn lại miễn cưỡng em nữa, nếu em thật lòng còn muốn chạy trốn, anh sẽ không…”
Tôi thở dài, lưu luyến hôn anh lên gò má anh. “Vào lúc em cảm thấy bản thân mình chẳng còn gì cả, là giáo sư đã nói cho em biết, em còn có âm nhạc. Hai năm nay, ông ấy hao hết tâm huyết đào tạo em, em không thể phụ lòng khổ tâm của ông ấy được, tháng sau có một cuộc thi, em…”
“Em đã từng bấm số điện thoại của anh?”
Tôi hơi choáng bởi câu hỏi bất ngờ của anh, ngoan ngoãn gật đầu. “Đúng, rất nhiều lần.”
“Nói cái gì?”
“Nói cho anh biết về cuộc sống của em, để anh biết em sống tốt lắm, không cần phải lo lắng cho em.”
“À…” Tay anh lướt qua đường cong mềm mại của tôi, nét cười thâm trầm tràn đầy khuôn mặt. “Thiên Thiên… Anh cũng coi như đã hao hết tâm huyết bồi dưỡng em trưởng thành, có phải em nên báo đáp anh trước không.”
“Báo đáp?” Ngọn lửa trong cơ thể tôi vừa mới được dập tắt lại bị sự ám chỉ của anh châm đốt, cơ thể thân cận da thịt với anh run rẩy từng trong sự chờ mong tràn trề, tôi chôn khuôn mặt lên vai anh, rụt rè gật đầu.
“Ý của anh là, anh sẽ không để em rời khỏi anh! Chết cũng sẽ không!”
Chờ đợi chính những lời này của anh đấy!
Khóe miệng đang chu ra của tôi mang chút ý ngọt ngào, cố tình hỏi: “Nếu em nhớ không nhầm, anh vừa mới nói sẽ không miễn cưỡng em.”
Anh cười cười, xoa nắn khuôn mặt tôi. “Nói chuyện với anh không phải vòng vèo, muốn anh làm cái gì, cứ việc nói thẳng đi.”
“Anh có thể đi cùng em tham gia cuộc thi không?”
“Vé vào cửa đắt không?”
“Đắt đấy! Nhưng mà em có thể tặng cho anh.”
“Vậy còn có thể cân nhắc.”
“Thật không? Không được lừa em!”
“Anh đã lừa em bao giờ chưa?”
Tôi kinh ngạc mừng rỡ ôm lấy chiếc cổ mang đường nét hoàn hảo của anh, lấy lòng nói: “Có người nào đã từng nói anh là ông xã tốt nhất trên đời chưa!”
“Đúng vậy… Tốt đến nỗi người nào đó buổi chiều ngày hôm qua còn muốn ly hôn với tôi.”
“Xin lỗi, bằng không, em…” Tôi cười ngọt ngào dùng ngón tay vẽ vòng tròn trên ngực anh. “Em hết sức làm trọn nghĩa vụ của vợ nhiều một chút, được không?”
“Nghĩa vụ? Anh thấy cách tốt nhất để bồi thường anh là sinh cho anh một đứa con trái. Anh phát hiện ra có con trai… rất không tệ.”
Tôi mờ hồ thấy sự ước ao và say mê trên khuôn mặt anh, trước đây chưa từng thấy anh có biểu tình như vậy. “Vì sao lại muốn con trai? Em nghĩ anh sẽ thích con gái.”
“Ngày mai sẽ nói cho em biết!”
Anh nói xong lại bổ nhào lên trên người tôi, bắt đầu tận tâm tận lực tiến hành giấc mộng muốn có con trai của anh.
Mùi vị tình dục lượn lờ trong sự ngọt ngào hạnh phúc nghiêng ngả trời đất, tôi đã không có cách nào tự hỏi, chỉ có thể gập chân, tùy ý để anh muốn tôi. Anh như thể nhẫn tâm đòi lại tôi nghĩa vụ chưa hoàn thành hết trong hai năm nay, để ai ủi nỗi khổ tương tư của anh, quá trình triền miên vô cùng đằng đẵng mà cuồng nhiệt.
Đêm tối mịt mờ, tôi lẳng lặng nhắm mắt lại, nghe thấy hô hấp không hề có tiết tấu của anh, đó là nhịp điệu động lòng người nhất trên thế giới này.
Cứ như vậy, chúng tôi làm đi làm lại ròng rã trọn một đêm, mệt mỏi, anh ôm tôi tâm sự, nói về cuộc sống của chúng tôi, đến khi động tình lại tiếp tục, mãi đến khi những tia nắng ban mai xuất hiện, ánh nắng ấm áp phủ lên cơ thể đang ôm nhau của chúng tôi.
“Mệt à?” Anh hỏi.
“Không tệ.” Tôi đã cảm nhận sâu sắc được cảm giác xương cốt mềm yếu, thật đúng là đụng một chút sẽ vỡ nát.
“Vậy em ngủ một chút đi.”Thấy anh đứng dậy cầm quần áo, cả thể xác lẫn tinh thần tôi không khỏi lạnh lẽo, từ phía sau đến ôm lấy bờ lưng to lớn của anh.
“Không được đi, anh không thể ngủ bên cạnh em à?” Lẽ nào ngủ cùng giường với anh thật xa vời với tôi.
Anh cầm chăn quây quanh người tôi, hôn lên trán tôi một cái. “Anh thật sự có việc.”
“À.” Tôi buông mười ngón ta đang cài chặt lại ra một chút, thấy anh mệt mỏi xoa xoa trán, cũng không cưỡng cầu nữa.
Làm đi làm lại cả một đêm, anh nhất định cũng mệt chết đi, sự tình có thể khiến anh mới sáng sớm đã xúc tiến tinh thần đi xử lý nhất định là rất quan trọng.
“Vậy anh đi đi.”
Anh mặc quần áo, đi vào trong phòng tắm dội qua nước lạnh rồi ra, trên mặt vẫn còn sự mệt mỏi rã rời khó giấu.
Anh đi tới cửa phòng ngủ, quay đầu lại nhìn tôi, dường như đang chờ tôi nói gì đó.
Tôi nghĩ rất lâu, mới nhớ ra nên nói cái gì. “Cẩn thận một chút.”
“Ừ.”
Đáy mắt anh hiện lên chút mất mát, đi ra ngoài phòng ngủ.
Khi tôi nghe thấy tiếng mở khóa cửa, quên mất chân đau đớn, cuống quít ôm chăn quây lấy người đuổi theo. “Thần…”
Anh lẳng lặng nhìn tôi.
Tôi lặng lẽ cười với anh, “Em chờ anh, cho dù muộn thế nào, em cũng chờ anh trở về!”
Anh mỉm cười, dịu dàng mà lay động lòng người hơn cả âm nhạc của Mozart, lãng mạn khiến người ta say đắm hơn cả hoa lê bay trong gió. Tôi rốt cuộc cũng hiểu rõ vì sao anh không thích cười thật lòng, vì anh cười rất mê người, không có người phụ nữ nào có thể chống cự lại.
“Anh nhất định sẽ trở lại trước sáu giờ tối, đợi anh về ăn cơm.”
Đấy là câu nói cuối cùng anh nói với tôi trước khi đi, cũng là lần đầu tiên anh nói cho tôi biết mấy giờ anh về nhà!
Tôi thật sự rất yêu anh, chỉ ngồi ở trên giường ngẫm lại ngữ điệu anh nói những lời này, cũng đều không nhịn được cười ra tiếng.
Tôi ngây ngốc ôm đồng hồ, nhìn kim giây quay một vòng, hài lòng đến nỗi không ngủ được.
Về sau, tôi chờ đến sốt ruột, còn lén lút quay nhanh thêm một giờ, rồi lại thêm một giờ. Sau đó nằm trên chiếc giường mềm mại, cảm nhận hơi thở còn sót lại của anh, cười không khép miệng lại được…
Phụ nữ trong lúc yêu đương chính là ngốc nghếch như thế này đấy!
***
Vừa mới ngủ được một lát, âm thanh ồn ào ngoài cửa đánh thức tôi dậy, chuyện thứ nhất tôi làm sau khi mở mắt là nhìn đồng hồ, đã năm giờ chiều rồi? Nhìn lại mặt trời đang nhô cao ngoài cửa sổ, mới nhớ ra chính mình đã sớm chỉnh đồng hồ loạn cả lên.
Cho rằng như thế anh sẽ sớm về?
Tôi thật sự đủ ngốc nghếch rồi.
Cẩn thận nghe một chút, bên ngoài có người nói chuyện.
“Xin hỏi anh là ai, vì sao lại ở chỗ này bảo vệ cô ấy?”
“Anh có phải là vệ sĩ của Hàn Trạc Thần không?”
Lại là những phóng viên nhàm chán kia, tôi phớt lờ bọn bọ, cầm chiếc gương lên soi, phát hiện thấy vành mắt của mình đen đến nỗi có thể dọa chết người. Vì vậy tôi đành vứt bỏ ý nghĩ làm biếng trên giường, đứng dậy đi tắm nước nóng, ngồi trước gương trang điểm tỉ mỉ khuôn mặt mình.
Âm thanh bên ngoài càng lúc càng ầm ĩ, tôi nghe thấy có người hỏi: “Tôi nghe nói, tối hôm qua Hàn Trạc Thần ở chỗ này qua đêm, có phải không?”
Son môi của tôi không cẩn thật vạch một đường trên mặt.
Câu hỏi này! Ôi!
“Đêm qua có một người phục vụ nhìn thấy quần áo Hàn Thiên Vu không chỉnh tề nằm trên sofa…”
Son môi trong tay tôi rơi xuống trên bàn.
“Nghe nói quan hệ bọn họ là cha con, điều này có phải có nghĩa là họ đang loạn luân không…”<