iếc cặp của tôi được đặt trên sofa, may mà khóa kéo vẫn như cũ, xem ra chưa từng bị mở ra.
Tôi thở dài một hơi, quay người nhìn thấy Hàn Trạc Thần đang ngồi uống cà phê. Anh dường như không có ý định ra ngoài. Anh chỉ mặc một bộ đồ ở nhà màu trắng, dáng vẻ hơi ung dung tự tại.
Anh không nói với tôi, chỉ cười. Nụ cười làm người ta ấm áp.
Bất chợt, trong lòng tôi có nghìn vạn câu từ, nhưng lại không nghĩ ra nên nói cái gì.
“Chào buổi sáng!” Tôi hơi mất tự nhiên ngồi đối diện anh. Rõ ràng cái bàn không lớn, vậy mà như tách chúng tôi ra hai đầu chân trời góc bể.
“Ngủ dậy sớm thế?” Anh bỏ tờ báo trên tay xuống, đổ một ít cơm rang trứng vẫn còn nóng vào đĩa tôi: “Anh vừa mới làm bữa sáng cho em, vẫn còn nóng đấy.”
Hạt cơm trắng nón, từng hạt từng hạt óng ánh. Hương thơm của trứng gà vàng ươm lan tỏa bốn phía, là mùi thơm tuyệt vời nhất trong trí nhớ.
Khi ăn không còn là mùi vị của cơm nữa mà là mùi vị của tình yêu!
“Ngon không?”
Tôi vùi đầu vào đĩa, khẽ gật đầu.
Một buổi sáng với bữa ăn như thế này, hưởng thụ tình yêu động lòng người… hạnh phúc thất lạc của tôi đã trở về.
Anh với tay sang, vuốt ve mấy ngón tay tôi đặt trên bát, thản nhiên hỏi: “Khi em đi học, trong cặp sách phải có dao à?”
Tôi giả bộ bình tĩnh nuốt cơm xuống, giải thích rõ lý do: “Em sợ lại có người bắt cóc.”
“À!” Anh ngồi nghịch mấy ngón tay tôi, lại hỏi thêm một câu làm tôi mù mịt: “Có phải em thấy Cảnh bảo vệ em không có cảm giác an toàn?”
Tôi nghĩ rất lâu vẫn không hiểu ý của anh là gì, tôi trả lời thẳng: “Em không hiểu ý anh.”
“Cảnh nói, em từng hỏi cậu ấy có súng không… Nếu như em thấy cậu ấy cần thì anh sẽ đưa cậu ấy một cái!”
“Em chỉ tùy tiện hỏi thôi. Em nghĩ là anh ấy không được dùng.”
Lòng bàn tay tôi đầy mồ hôi, còn tay thì lạnh lẽo khác thường. Không biết anh có cảm giác được gì không.
Tôi muốn tìm tòi xem tâm tình của anh có gì không giống trước, nhưng anh vẫn bình tĩnh như thế. Nét cười không hề thay đổi, rất ấm áp.
“Ăn cơm đi, nguội rồi thì không ăn được nữa.”
Tôi cúi đầu ăn cơm, nhưng không thấy vị gì hết.
Chỉ cảm thấy toàn thân lạnh ngắt, muốn vội vàng trốn đi.
Cuối cùng cũng ăn xong, tôi cố gắng điều chỉnh hô hấp của mình bình ổn: “Em đi học dương cầm đây.”
“Đừng đi nữa. Ăn xong thì lên đi ngủ đi.”
“Nhưng em hẹn với cô giáo rồi.” Thật ra tôi hoàn toàn không hẹn. Hôm nay hình như cô có ca của một học sinh khác.
Anh cười cười, hôn lên ngón tay của tôi, vuốt ve tóc tôi: “Cảnh vừa mới đến công ty, hôm nay anh sẽ đưa em đi.”
“Vâng.”
Dọc đường đi, anh hoàn toàn phớt lờ vẻ mặt kinh hoàng của người lái xe, ôm tôi vô cùng thân mật. Anh nói bên tai tôi: “Chiều nay về sớm một chút, anh chờ em.”
“Vâng. Em biết rồi!”
Tôi cực kỳ biết rõ đàn ông như Hàn Trạc Thần kín đáo thế nào. Anh tuyệt đối sẽ không tin trong cặp sách của tôi có dao là vì đề phòng người khác bắt cóc.
Với cá tính đa nghi của anh, anh nhất định sẽ nhanh chóng điều tra thân thế của tôi.
Nếu có một ngày anh điều tra ra tôi là ai, trả thù tôi thế nào không phải điều quan trọng, quan trọng là tôi sẽ không có cơ hội giết anh nữa.
Trước mắt, tôi chỉ có hai con đường.
Một là chạy trốn. May mắn thì anh sẽ không tìm được tôi, mặc dù khả năng cực bé, như cha mẹ tôi trốn đông trốn tây, cả ngày nơm nớp lo sợ vẫn bị anh tìm được đấy thôi.
Hai là làm như không có việc gì trở về. Đêm nay sẽ ra tay giết anh, tuy rằng xác xuất cũng gần như bằng không. Nhưng dù thế nào thì tôi cũng đã cố gắng, không làm thất vọng cha mẹ nơi chín suối, không làm thất vọng bản thân mình…
Tôi đang hoang mang rối bời, chợt thấy ngón tay có cảm giác mát lạnh. Tôi cúi đầu nhìn thấy trên ngón áp út được đeo một chiếc nhẫn kim cương, trạm khắc tinh tế một bông hoa bỉ ngạn, màu sắc rực rỡ. Đó chính là chiếc nhẫn tôi đã vất đi.
“Anh?”
“Thiên Thiên, chúng ta kết hôn đi!”
“Hả?”
Anh nhìn tôi say đắm: “An Dĩ Phong nói anh biết, phụ nữ chỉ tin tưởng vào việc lấy kết hôn làm lời hứa, không tin tưởng vào tên đàn ông không thể lấy cô ấy… mà cứ luôn miệng hứa hẹn cả một đời.”
“Nhưng, không phải anh đã nói…”
“Anh nghĩ rồi, anh có thể đưa em rời khỏi đây, ra nước ngoài tìm nông trường không ai biết đến chúng ta, bắt đầu một cuộc sống mới.”
Tôi tựa vào ngực anh, nghe tiếng tim đập cố chấp của con người này. Nếu như có thể, tôi chỉ mong anh vĩnh viễn không biết tôi là ai, cả đời cũng không biết tôi làm ra vẻ lương thiện và thông cảm để đánh lừa anh tám năm trời.
Chiếc xe dừng lại, tôi lưu luyến xuống xe. Vừa nghe thấy tiếng xe anh khởi động, tôi chạy tới bên cửa sổ, lừa anh một lần cuối, nói: “Đến lúc đó, em muốn trồng trong nông trường một vườn hoa bỉ ngạn thật to. Nếu như anh đồng ý, chúng ta sinh một đứa con…”