Chua sót xộc lên khoang mũi, trái tim tan nát bắt đầu ngưng kết lại.
Tôi ngẩng đầu nhìn thấy cô gái bên cạnh anh, trái tim lại rời rạc.
“Mới tìm được người thay thế mới hả? Chúc mừng nhé!” Mặc dù tôi có hơi choáng váng, âm thanh cũng mơ mơ hồ hồ, tôi vẫn cố duy trì nụ cười: “Trước khi chơi thì phải nói rõ luật chơi, đừng đánh lừa tình cảm của người ta đó!”
Cô gái có hơi tủi thân nhìn Hàn Trạc Thần, dường như muốn nghe anh giải thích, nói một câu: “Không phải đâu, người anh yêu là em!”
Nhưng Hàn Trạc Thần cũng không thèm liếc cô ta một cái, lạnh lùng nói: “Em say rồi! Tôi gọi người đưa em về!”
“Tôi không say, tôi không về!” Tôi kéo cánh tay anh chàng đẹp trai, cơ thể dựa vào vai cậu ấy: “Đêm nay tôi muốn ở cùng anh ta…”
“Choang!” Một tiếng thanh thúy vang lên, ly rượu trong tay Hàn Trạc Thần nát bươm. Những mảnh thủy tinh nhỏ cắm sâu trong lòng bàn tay, rượu vang hòa lẫn với máu, nhỏ từng giọt từng giọt trên bàn.
Cô gái bên cạnh anh hoảng hốt lau vết máu trên tay cho anh, như vô tình như cố ý dùng ánh mắt độc ác lườm tôi một cái.
Những người khác vẫn còn đắm chìm trong cám dỗ tửu sắc. Còn anh chàng đẹp trai bên cạnh tôi rất nhạy cảm nhận ra được không khí khác thường, cúi đầu nhìn tôi đang dựa vào vai cậu ấy, rồi lại nhìn qua khuôn mặt lạnh lùng của Hàn Trạc Thần, lặng lẽ rút tay ra.
“Anh chàng đẹp trai!” Tôi khăng khăng ôm cánh tay cậu ấy, đôi mắt nhấp nháy ánh cười, nói: “Còn không biết anh tên là gì!”
“Tôi họ Mục… tên là Mục Cảnh!”
“À… Tên nghe rất êm tai…”
Tôi thuận miệng nịnh nọt một câu, vừa muốn nâng ly rượu lên, bất chợt bộ não bị rượu làm tê liệt được đánh thức, đầu óc cũng không hề mụ mị nữa.
“Anh nói gì? Anh tên là Mục Cảnh???”
Cảnh!!!
Là Tiểu Cảnh
Tôi nhìn Hàn Trạc Thần một cách khó tin, muốn khẳng định phán đoán của tôi thông qua vẻ mặt của anh.
Anh nhìn tôi, bàn tay nắm chặt lại lần nữa… nắm chặt những mảnh thủy tinh nhỏ vẫn còn cắm trong tay kia…
“Đưa tiểu thư về nhà!”
Thấy vệ sĩ bước về phía tôi, tôi vội vàng nắm lấy tay Tiểu Cảnh: “Anh Tiểu Cảnh… Là em…”
Vệ sĩ kéo tôi từ trên sofa dậy, tôi gắt gao bám chặt ống tay áo của anh ấy không chịu buông, gọi Tiểu Cảnh: “Anh Tiểu Cảnh, em là đứa bé trong cô nhi viện đây! Anh còn nhớ em không… Anh chăm sóc em hai năm trời…”
“Thiên Thiên!” Tiểu Cảnh cuối cùng cũng hồi tỉnh lại sau mười giây ngây ngốc, nắm lấy tay còn lại của tôi: “Em là Thiên Thiên?”
Mọi người trong phòng đều há hốc mồm nhìn chúng tôi, chắc nhìn thấy cảnh này bọn họ đều liên tưởng đến: Người con gái lênh đênh, phiêu bạt chốn phong trần gặp lại người trong lòng xa cách từ lâu…
Thấy tôi gật đầu, Tiểu Cảnh ngay lập tức giữ cổ tay của vệ sĩ, “Buông cô ấy ra!”
Vệ sĩ nhìn Hàn Trạc Thần, buông tay, lùi về phía sau.
“Thiên Thiên?” Tiều Cảnh vuốt ve mái tóc hơi ẩm ướt của tôi, chạm đến khuôn mặt tràn đầy nước mắt, lúc này trong mắt anh ấy không còn sự kinh ngạc mà là tự trách. “Xin lỗi, anh về muộn, em nhất định rất tủi thân rồi.”
Tôi cô đơn bất lực, cả thể xác và tinh thần đều mệt mỏi, như tìm được người thân xa cách từ lâu. Tôi nhào vào lòng anh, khẽ nức nở: “Anh Tiểu Cảnh, em nghĩ anh sẽ không trở lại, em cho rằng cả đời này sẽ không được gặp lại anh!”
“Là anh không tốt!” Anh ôm chặt vai tôi, giọng nói tràn ngập áy náy: “Anh đã trở về, về sau anh nhất định sẽ bảo vệ em, không cho bất kỳ ai bắt nạt em cả.”
Nghe được lời nói dịu dàng như thế, tôi không kìm chế nổi sự khổ sở tám năm chờ đợi, tổn thương tinh thần trong nhiều ngày, nước mắt tuôn rơi trong vòm ngực anh ấy: “Cuối cùng anh cũng trở về…”
Tám năm trôi qua, anh ấy không hề thay đổi, vẫn dịu dàng, hết lòng che thở tôi như trong ký ức. Vào lúc tôi đau đớn nhất, anh cho tôi một cái ôm ấm áp, khiến tôi có thể dựa vào!
Anh nâng khuôn mặt tôi lên, nhẹ nhàng lau đi nước mắt: “Vì sao em lại ở chỗ này? Anh nghe nói em sống tốt lắm…”
“Em…” Tôi đang không biết giải thích thế nào.
Hàn Trạc Thần đột nhiên kéo tôi ra từ trong lòng Tiểu Cảnh, “Thân mật đủ chưa? Thân mật đủ rồi thì về nhà với tôi, ngày mai còn phải đi học.”
“Buông tôi ra!”
Tôi đánh anh, lôi lôi kéo kéo, anh vẫn nắm chặt tay tôi, không hề buông lỏng.
“Chuyện của tôi không đến lượt ông quản!”
Anh nghiến răng nói: “Cô cho rằng tôi muốn quản cô lắm hả. Tôi không muốn người khác cho rằng tôi bán con gái vào hộp đêm tiếp khách… Buông thả cũng phải có mức độ, cô cũng không xem bản thân mình bây giờ trông thế nào, về nhà với tôi… đừng ở ngoài làm mất mặt tôi nữa…”
Nghe những lời Hàn Trạc Thần nói, Tiểu Cảnh thở ra nhẹ nhõm, cười hiền hòa với tôi: “Đã khuya rồi, em về đi, ngay mai anh sẽ đi tìm em!”
“Vậy em sẽ đợi anh…”
…
***
Hàn Trạc Thần nhét tôi vào trong xe anh, không nói thêm câu nào nữa. Tôi cũng ngồi im không muốn nói gì.
Thấy anh châm thuốc, tôi mới thấy lòng bàn tay anh đầy máu, vết thương vẫn còn sót lại rất nhiều mảnh thủy tinh nhỏ. Lớp trên còn nhuộm màu rượu vang.
Tôi hận anh thật đấy. Bao nhiêu hận, bấy nhiêu yêu!
Tôi tìm khăn tay trong túi áo để đưa anh, mới phát hiện ra đây là quần áo của Tiểu Thu. Tôi đành phải nói: “Tay anh…. có muốn đi bệnh viện xử lý vết thương không!”
“Khỏi cần!”
“Vậy thì em giúp anh gắp mấy mảnh thủy tinh đấy ra.”
“Không cần!”
Tôi quay đầu không để ý đến anh nữa, một lát sau vẫn không kiềm chế được liếc lòng bàn tay anh, khẽ nói: “Sẽ bị nhiễm trùng đấy. Để em giúp anh chút xíu thôi.”
Anh không nói gì, tôi ngồi lại gần anh một chút, bật đèn trong xe lên, cẩn thận từng tí một, rút mấy mẩu thủy tinh ra ngoài.
Vẫn còn một vài mẩu nhỏ, tôi thử vài lần nhưng vẫn không gắp ra được, lại không dám động mạnh, sợ làm anh đau. Tôi căng thẳng đến toát mồ hôi.
Sau tôi lại quýnh lên, dứt khoát cúi xuống đặt miệng vào lòng bàn tay anh, muốn hút mấy mảnh này ra…
Ai ngờ tôi vừa muốn hút, anh bất tình lình rụt tay lại, tự mình hút rồi phun ra ngoài cửa sổ, không nói gì thêm.
Chiếc xe lao băng băng, mấy chiếc đen đường lùi về sau rất nhanh. Chỉ thấy trên khuôn mặt mờ mờ ảo ảo của anh, hàng mày nhíu lại thành một đường, điếu thuốc giữa hai ngón tay đã sớm vặn vẹo từ lâu.
Ngay cả thuốc cũng không muốn hút, có thể thấy tâm trạng của anh vô cùng không tốt.
Lâu thật lâu sau, anh ném điếu thuốc trong tay xuống, dùng giọng điệu chế giễu nói: “Cuộc trùng phùng sau lâu ngày xa cách rất cảm động!”
“Việc đấy cũng đâu làm anh cảm động được, con người ý chí sắt đá, vô tình máu lạnh!”
Anh quay đầu nhìn tôi, ý giễu cợt càng lúc càng đậm: “Nếu Cảnh biết nửa tháng trước em vẫn còn muốn lên giường với tôi, khống biết còn có thể có cảnh tượng cảm động này không…”