Ông ta nói: “Vì sao em thà chết cũng không muốn ở cùng tôi?”
Ông ta nói: “Nếu như em thật sự không quên được cậu ta, tôi sẽ không ép em nữa.”
Ông ta nói: “Vì cậu ta phải bảo vệ luận án nên thời gian về bị hoãn lại, cậu ta sẽ trở về…”
Ông ta còn nói: “Cả đời này tôi đã trải qua rất nhiều sự chia ly, tất cả những người tôi quan tâm đều rời khỏi tôi, từng người từng người một. Em là người tôi yêu nhất, cũng là người tôi quan tâm nhất… Cho dù em không yêu tôi, cũng ở lại bên tôi, đừng rời khỏi, cứ như lúc trước thôi…”
Tôi không hề nói một câu, ghé đầu vào bên gối của ông ta, lẳng lặng nghe những lời nói mơ mơ hồ hồ ấy, lén để nước mắt thấm xuống ga trải giường.
Tôi cũng yêu người ấy, yêu không ít hơn chút nào.
Người ấy có thể nói ra chẳng hề do dự, còn tôi phải kìm nén khát vọng của chính bản thân mình, không thể nói dù chỉ một chữ!
Em cũng yêu anh, có thể nói ra dễ dàng thế ư!
Sau đó thì sao, để anh cuồng nhiệt yêu một lần, để anh nhận được tất cả nhũng gì anh muốn?
Đợi đến khi tình yêu của anh với tôi ăn vào máu thịt, tôi sẽ cắm một con dao vào ngực anh!
Vậy thì quá tàn nhẫn. Cho dù anh có chết hay không, trong lòng vĩnh viễn tồn tại đau đớn…
Thế nên, nếu đoạn tình này đã định trước không có kết quả, hãy để nó đừng bắt đầu.
…
Ngày thứ hai tôi về nhà lấy cho Hàn Trạc Thần vật dụng hàng ngày, lúc trở lại An Dĩ Phong đang nói chuyện với anh.
Anh đã uống thuốc giảm đau, tinh thần đã phục hồi khá nhiều.
“Em thật mẹ nó khâm phục anh!” An Dĩ Phong ấm ức nói: “Vì một con đàn bà mà ngay cả mạng sống cũng không cần! May mà phản ứng của tên lái xe kia rất nhanh, phanh lại trước đấy năm mét! Đổi lại là một tay lính mới, anh bây giờ đã nằm trong nhà tang lễ rồi.”
“Nếu như tôi chết dễ dàng thế, sao còn sống được tới tận bây giờ?”
An Dĩ Phong kéo ghế gần lại, vẻ mặt hiện lên nụ cười xấu xa, hỏi: “Cái loại phim gây buồn ngủ như “Bản năng gốc” mà cũng có thể khơi dậy thú tính của anh à, rối cục là bao lâu rồi anh không đụng vào phụ nữ?”
“Lúc đầu, bộ phim kia hoàn toàn không đáng xem thật… tôi cũng suýt chút nữa là ngủ.” Hàn Trạc Thần nhấp nháy mắt, nét cười say mê, thú vị vô cùng: “Chẳng qua là biểu tình của cô ấy quá mê người, dáng người cũng khá hơn so với tưởng tượng của tôi rất nhiều…”
“Đến một con bé mười bảy tuổi cũng không nắm giữ được, làm đàn ông như thế, em nghĩ anh nên chết đi thôi!”
“Tôi cũng như này rồi, cậu có thể đừng đả thương tôi nữa không!”
“Aiz! Em đã sớm nói với anh, anh chẳng biết gì về chuyện tình cảm hết, lúc nào rảnh em đây cao thủ tình trường sẽ đến dạy cho.”
“Cậu ấy hả?” Hàn Trạc Thần khinh bỉ liếc anh ta một cái: “Cậu từng theo đuổi bao nhiêu cô gái hả?”
“Một người!” An Dĩ Phong im lặng một lát, còn cười rất tự hào: “Em dám chắc thế là nhiều hơn so với anh rồi!”
“…”
Tôi thật không biết nên hình dung bọn họ như nào, hai nam sinh hai mấy tuổi nói thể loại chuyện này còn có thể chấp nhận được, còn hai người đàn ông thượng hạng trải qua nhiều sóng gió lại nói những lời như thế, tôi không thể không khâm phục họ!
Tôi đang muốn đẩy cửa đi vào, lại nghe thấy An Dĩ Phong nói: “Thôi được rồi, anh có thấy tình nhân nhỏ của anh giống một người không?”
“Ai?”
“Là…” An Dĩ Phong ngần ngừ một lúc, nói: “Không có gì, không nhắc đến chuyện này nữa.”
…
***
Để thuận tiện chăm sóc anh, tôi xin nghỉ ở trường, còn đặt thêm một chiếc giường ngay sát đó.
Khi tôi thuê người mang giường tới, anh liếc qua không hề có ý kiến gì, còn An Dĩ Phong chẳng biết vì sao lại cười ngất, suýt chút nữa ngã từ trên ghế xuống.
Trong thời gian anh dưỡng bệnh, tôi đều ở bên anh mỗi ngày, giúp anh ăn, rửa mặt, đọc báo cho anh nghe. Thỉnh thoảng còn giúp anh thay quần áo, tiện thể lấy khăn ấm lau đỡ mồ hôi trên người anh.
Dáng người anh cũng đẹp hơn tôi nghĩ rất nhiều.
Làn da màu đồng nở nang, co dãn, nhưng không hề có cơ bắp quá lớn. Đây là đường cong của người đàn ông cường tráng khỏe mạnh.
Trên người anh có rất nhiều vết sẹo, nhưng không làm người ta thấy xấu xí, ngược lại mang sự kiên cường, hấp dẫn đầy nam tính.
Khi tôi lau đến ngực, thấy anh cắn răng, đôi mày cau chặt lại.
“Tôi làm đau ông sao?” Tôi nghĩ mình đã rất nhẹ tay rồi.
Anh đột nhiên kéo tôi lại, tôi còn chưa kịp phản ứng, đã bị anh ôm lấy hai vai, hôn lên đôi một một cách cướp đoạt.
Tôi muốn vùng ra, nhưng vừa nghĩ đến những vết thương trên người anh, sợ anh đau, liền để tùy anh hôn, mặc lưỡi anh chạy dọc, mang theo chút dụ dỗ, khiêu khích ngang ngược.
Hôn rồi lại hôn, tôi bắt đầu chóng mặt, bị sự triền miên của anh rút đi toàn bộ năng lực phán đoán, dè dặt đáp lại anh. Nụ hôn càng lúc càng kịch liệt, thế nên tôi cũng không biết tôi đã luồn tay vào tóc anh như nào, dần dần lại mân mê khuôn mặt say lòng người của anh ấy. Lan da của anh trơn mượt, mát mẻ…
Mùi vị của nước khử trùng biến thành mùi thơm dịu thấm đẫm ruột gan, căn phòng toàn màu trắng đẹp giống thiên đường ảo mộng.
Tôi thầm cầu mong nụ hôn này không kết thúc, để tôi chìm đắm vào đó nhiều thêm một phút, để yêu anh nhiều hơn một chốc, để trái tim chúng tôi gần sát nhau hơn, không tách rời.
Dường như anh nghe thấy khẩn cầu của tôi, hương vị tuyệt vời kia vẫn kéo dài. Tôi đoán rằng nếu như không có một tiếng đồ vật rơi vỡ kia, anh sẽ duy trì nụ hôn này đến cả đời…
Đáng tiếc, bị một người nào đó mở cửa vào cắt ngang.
Tôi vội vàng đứng dậy nhìn về phía cửa, là sĩ quan Vu đang đứng hình thành người gỗ.
Vẻ mặt của ông có kinh ngạc, có phẫn nộ, còn có chút đau đớn…
Kinh ngạc, tôi có thể hiểu. Nếu như tôi gặp một người đàn ông ba mươi mấy tuổi hôn đứa con gái mới hơn mười tuổi của mình mãnh liệt như thế, tôi sẽ kinh ngạc hơn so với ông.
Còn những biểu tình khác, tôi không hiểu được.
Hàn Trạc Thần nhìn ông, cười gằn khinh thường: “Sĩ quan Vu, hôm nay rảnh rỗi thế? Là việc công hay tới thăm bệnh đấy?”
“Các người… các người…” Sĩ quan Vu lấy lại tinh thần, không ngừng nói mấy từ “các người…”. Ông không thể diễn tả trọn vẹn ý của mình thành lời, đủ thấy ông đang kinh ngạc đến mức nào.
Không ngờ Hàn Trạc Thần khá quan tâm mà giúp ông nói: “Loạn luân? Đúng không?”
“Sao ngay cả loại chuyện này mà cậu cũng làm được?”
“Loạn luân thì sao? Phạt tù hay xử bắn?”
“Cậu…”
Sĩ quan Vu giận đến nỗi hồi lâu cũng không nói được gì, quay người đi luôn.
Tôi giúp Hàn Trạc Thần mặc quân áo, cài xong khuy cuối cùng, đỡ anh nằm xuống. “Vì sao ông không nói cho chú ấy biết tôi không phải là con gái ông?”
“Vì sao tôi lại phải nói cho ông ta?”
Tôi cười nhìn anh, cảm thấy anh hơi giống một đứa trẻ bốc đồng.
Tôi nhặt mấy thứ gì đó từ trên mặt đất, “Đều là mấy đồ dinh dưỡng, hình như chú ấy đến thăm bệnh đấy.”
“Ném đi.”
Tôi vừa muốn đi, anh gọi lại: “Ném đi thì lãng phí quá, đưa cho tôi xem là những đồ gì nào, có loại bổ máu không?”
Tôi không nhịn được cười ra tiếng, “Có!”
“Em cười cái gì?”
“Không có gì, tôi thấy thái độ của ông hơi giống thái độ một người đang giận dỗi cha mình!” Lời vừa nói xong, thấy không khí có vẻ không ổn, tôi vội vàng nhận lỗi: “Xin lỗi, tôi không có ý gì đâu!”
“Không sao!” Anh thở dài nói: “Ông ấy là cha tôi!”