như cứ theo lời em nói… tôi lại càng muốn trói em lại trên giường, nghe em cầu xin tôi… Chuyện đấy quả thật rất kích thích…”
Khi ông ta nói, hơi nóng phe phẩy sau tai tôi, cánh tay tôi cứng lại, gói bỏng trên tay rơi xuống,vung vãi khắp mặt đất.
Không chỉ có giọng nói của ông ta biến đổi, ánh mắt cũng rất bất thường, trong mắt lóe lên những đốm sáng như lửa, tràn ngập sự điên cuồng chiếm giữ và cướp đoạt.
Nhưng sự khác thường nhất chính là ông ta dùng đầu lưỡi liếm sau tai tôi, cảm giác trơn trợt ẩm ướt kéo theo những xúc cảm không dự đoán trước được của cơ thể, tôi sợ đến nỗi lùi mình lẩn tránh, thế nhưng đằng sau đã chạm vào tay vịn sofa, không còn đường trốn thoát!
Tôi bị động tác của ông ta dọa đến ngây ngẩn cả người, hoàn toàn không biết nên làm cái gì bây giờ!
Đôi môi ông ta hôn từ sau tai tôi dọc theo cần cổ, trằn trọc trên làn da đang lộ ra ngoài áo, nhẹ nhàng mút lấy, nụ hôn lúc nhẹ lúc sâu, lúc nhanh lúc chậm, đôi khi còn có thể dùng hàm răng khẽ cắn, cơ thể đang căng cứng vì sợ của tôi dần dần trở nên bủn rủn, không còn sức lực…
Trước đây khi đọc tiểu thuyết viết, sau khi phụ nữ thân mật với đàn ông, trên người sẽ lưu lại nhiều dấu hôn, tôi không hiểu vì sao đàn ông lại phải thô lỗ như thế, hiện giờ tôi mới hiểu được, sự đau đớn kiểu này sẽ làm người ta có loại cảm giác hưởng thụ đặc biệt, thân thể bắt đầu dấy lên nhiệt độ làm tôi kinh hoảng!
Hưởng thụ! Nghĩ đến một tính từ như vậy, trái tim tôi lại càng kinh hoàng thêm.
Tôi vừa muốn ra sức đẩy ông ta, gào lên: Đừng!
Chợt nghe thấy gian phòng sát vách vọng đến tiếng rên nũng nịu của một phụ nữ: “Đừng mà!”
Cái chữ tôi vừa muốn hét ra bị kẹt lại trong cổ họng, không hét được nữa.
Ngay cả bàn tay của tôi đặt trong ngực ông ta, cũng bắt đầu bị ông ta đè chặt.
Trời ơi, nơi này suy cho cùng là chốn nào hả!
Tôi đây không phải tự mình chủ động dâng đến miệng người ta sao?
“Muốn thử không?”
Khóe miệng ông ta thoáng nhếch lên, mi mắt chớp động, ý cười kia mang theo chút tà ác mị hoặc, tôi nghĩ rằng ngay cả An Dĩ Phong cũng phải cảm thấy xấu hổ muốn chui đầu xuống đất, tự thấy không bằng!
“Yên tâm, tôi sẽ rất dịu dàng, không làm đau em đâu…”
Tôi nuốt một ngụm nước bọt, hô hấp bắt đầu không cân bằng, thấy rõ ngực mình bắt đầu phập phồng không theo quy luật, cơ thể bất giác trở nên nóng bỏng.
Tôi bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ lời ông ta nói, thật là sẽ không đau không?
Tôi lắc đầu, vấn đề cần suy nghĩ lúc này không phải đau hay không đau, mà là hình như ông ta thật sự muốn làm những chuyện không bằng cầm thú với tôi.
Không thể, nếu như ngay cả cơ thể tôi cũng dâng cho ông ta, tất cả mọi thứ sẽ không còn kiểm soát được nữa.
“Tôi nghĩ có thể ông đang hiểu lầm ý của tôi…” Tôi đang nghĩ cách làm thế nào để giải thích, ông ta nghiêng người nằm xuống bên người tôi, một tay ôm lấy vai tôi, kéo chặt tôi vào trong lồng ngực, tay kia nâng lên chân tôi đặt trên sofa, dùng ngón tay nhẹ nhàng trượt dọc theo chân tôi đến bắp đùi, tiếp tục lần vào bên trong, thăm dò vào bên trong chiếc váy tôi, lực tay vừa đủ khiến người ta có cảm giác tê ngứa tới từng khớp xương.
Sự kích động trong TV lại bắt đầu, nhân vật nữ chính thở dốc, rên rỉ, người đàn ông thét lên một tiếng rồi lại một tiếng càng trầm luân hơn.
Cách vách còn vọng tới một tiếng kêu còn ướt át hơn cả trên TV: “Mau lên một chút, mau nữa…”
Ông ta thản nhiên cười, ngón tay dài lại chầm chậm lướt trên đùi tôi, tựa như có sức quyến rũ kỳ lạ, khiến cơ thể tôi run rẩy từng cơn.
“Đừng…” Giọng nói này bật ra, tôi mới phát hiện ra rằng độ ướt át so với người phụ nữ cách vách dường như chỉ có hơn chứ không có kém.
“Mẫn cảm thế sao…” Ông ta tựa hồ như càng lúc càng thích thú, hôn nhẹ lên môi tôi: “Như thế thì chúng ta cứ từ từ mà làm là được rồi.”
Ngón tay linh hoạt của ông ta mâm mê luồn vào trong đồng phục của tôi, lực tay cùng tốc độ rất chậm khiến tôi không nhịn được hít một hơi.
Tay ông ta cách một lớp áo nắm lấy ngực tôi, đầu ngón tay xoay vòng trên vị trí mẫn cảm nhất, vờn quanh.
Tôi phải cắn chặt môi mới có thể không bất ra tiếng rên khiến người ta cảm thấy mất thể diện kia.
Dục vọng mà tôi muốn cự tuyệt dần dần trở nên mãnh liệt dần….
Ông ta dường như phát hiện ra tôi không muốn bật ra thành tiếng, liền hôn lên đôi môi, dùng lưỡi đẩy ra hàm răng đang cắn chặt lấy môi, đi sâu vào dò xét bên trong, nuốt hết tiếng kêu rên của tôi.
Trong lúc triền miên điên cuồng, sư khó chịu của cơ thể được giảm đi đôi chút, khi môi lưỡi dây dưa tiếng kêu rên cũng có thể không cần phải kìm chế, cứ mặc nó bật ra…
Tôi thở gấp gáp, tận một chỗ sâu nào đó trong cơ thể bắt đầu nóng lên, nóng lên, vô thức khao khát mong muốn nhiều hơn cái gì đó.
Bàn tay tôi đặt trên ngực ông ta dần dần chuyển qua sau lưng người ấy, hôn trả lại ông ta, học cách khi ông ta lần đầu tiên hôn tôi, đầu lưỡi duyện lấy lưỡi ông ta, mút lấy môi của người ấy.
Trong cổ họng ông ta bật ra một tiếng than trầm đục, xoay người đè tôi xuống, một vị trí nào đó của cơ thể cố gắng đặt trên bắp đùi tôi…
“Suy cho cùng em là thiên sứ hay là yêu tinh hả!” Giọng nói của ông ta khàn đặc mà khô khốc, hô hấp nặng nề, hỗn loạn.
Ông ta không hề dịu dàng, rút bàn tay đang đặt trên ngực tôi ra, rất nhanh chóng mở từng cúc áo của tôi ra, luồn tay vào trong áo lót, cảm giác mát lạnh của ngón tay ông ta mang theo cảm giác kích động đặc thù, tôi muốn tránh né, cơ thể dưới người ông ta vặn vẹo không yên.
Ông ta rút lại bàn tay ôm lấy vai tôi, vỗ về dọc theo đầu gối, hướng vê nơi bí ẩn mềm mại nhất…
Tôi không có cách nào động đậy, chỉ có thể lấy ngón tay giữ chặt lấy áo sơ mi của ông ta, để kệ bàn tay ông ta di chuyển trên toàn thân thôi, khuấy động trong tôi một loại dục vọng tội lỗi…
Cơ thể của tôi hoàn toàn bị ông ta chinh phục, nhắm mắt lại, tìm kiếm đòi hỏi nụ hôn của ông ta, cùng ông ta sa vào cảm giác kích thích cùng vực sâu dục vọng…
[1] Phim Bản năng gốc (Tiếng Anh: Basic Instinct) là một bộ phim hồi hộp của điện ảnh Mỹ được sản xuất năm 1992. Phim được Paul Verhoeven đạo diễn và viết kịch bản bởi Joe Eszterhas, các diễn viên chính tham gia phim là Sharon Stone, Michael Douglas, Jeanne Tripplehorn và George Dzundza. Bộ phim xoay quanh nhân vật thám tử Nick Curran (Douglas), người phụ trách điều tra về một vụ giết người man rợ mà nạn nhân là một cựu ca sĩ giàu có,một nhà văn quyến rũ giàu sang tên là Catherine Tramell (Stone)cũng liên quan đến vụ án và mối quan hệ của Nick Curran với người phụ nữ bí ẩn. (theo wiki Việt Nam)