>Khi đầu lưỡi hai chúng tôi cùng chạm vào nhau, trong lòng tôi dường như có một góc mong manh bị đổ vỡ, có loại cảm giác đau đớn không thể hiểu được từ trong lòng bị tung ra, khiến tôi không kìm chế được bật lên tiếng rên rỉ, hai tay bất động nắm chặt lấy cánh tay người ấy.
Có lẽ tiếng kêu rên của tôi đã khuyến khích ông ta, nụ hôn của ông ta dần dần trở nên nhiệt tình hơn, mạnh mẽ hơn, trắng trợn chiếm giữ và cướp đoạt, cho dù lưỡi tôi có tránh né thế nào, ông ta đều có thể vương vít cuốn lấy, khiến tôi không còn cách nào lẩn tránh, để rồi lưỡi ông ta khéo léo lôi kéo theo cái lưỡi trúc trắc của tôi…
Bàn tay ông ta di chuyển đến cái lưng cứng ngắc của tôi, vuốt ve mang theo sự kích động, khiến chiếc lưng lạnh lẽo của tôi bắt đầu cảm thấy ấm áp, bắt đầu bủn rủn từng cơn, tôi tê liệt ngả vào trong ngực ông ta.
Tôi quên mất ông ta, quên mất phản kháng, quên mất chính bản thân mình, chỉ cảm thấy một nơi nào đó trong cơ thể trống rỗng, cần được lấp đầy…
Khi tôi hoàn toàn mất đi lý trí, cánh tay vòng ra sau ôm lấy cổ ông ta, nụ hôn ông ta hoàn toàn trở nên thô bạo, cuồng dã, tựa như muốn cắn nát tôi, tựa như muốn chiếm đoạt hết toàn bộ không khí quanh tôi, khiến tôi sa vào mê muội, nghẹt thở, căn bản không nhớ rõ đã xảy ra chuyện gì.
Đau xót nhất chính là, đợi đến khi mọi việc đều kết thúc, ông ta lấy khăn tắm quấn quanh người tôi, bế tôi vào phòng khách, tôi mới phát hiện ra hai chiếc khuy áo ở ngực mình không biết từ lúc nào đã bị mở ra …
Tôi đoán rằng nếu không phải ông ta dừng lại đúng lúc, có khi ngay cả tôi đánh mất mình lúc nào cũng không biết!
Ban đầu tôi luôn nghĩ bản thân thật quá mất mặt, muốn đi đập đầu vào tường, về sau thấy Tiểu Thu lau lau nước miếng khi nghe tôi dò hỏi, chị ấy thẳng thắn khen ngợi kỹ thuật hôn của Hàn Trạc Thần được xếp vào hạng nhất, tiết tấu và kỹ thuật đều kiểm soát được vô cùng thích hợp, còn nói chị ấy không có sự may mắn như tôi, khi bạn trai đầu của chị hôn chị ấy, nước bọt dính nhớp trên mặt, răng anh ta cắn môi chị đến nỗi sưng lên, hoàn toàn phá vỡ ảo tưởng đẹp đẽ về nụ hôn của chị ấy.
Nghe chị ấy nói như vậy, tôi mới không muốn đi đập đầu vào tường nữa…
“Thích không?” Đây là câu nói đầu tiên của ông ta sau khi hôn tôi, câu hỏi khiến tôi thật sự xấu hổ muốn chui đầu xuống đất, khuôn mặt đỏ bừng vùi vào trong khăn tắm, ra sức lắc đầu.
Bị ông ta chiếm lấy nụ hôn đầu tiên có chút đau xót, đau xót nhất chính là —- THÍCH!
Giọng nói giàu từ tính của ông ta lại vang bên tai tôi, mập mờ nói: “Không sao, tôi sẽ dần dần làm cho em thích…”
Lời ông ta nói khiến lòng tôi lan tràn một trận lạnh lẽo đến thấu xương, tôi dùng khăn tăm gắt gao ôm chặt lấy cơ thể đang run rẩy của mình, vờ như không nghe thấy tiếng tim đập kịch liệt kia.
Nụ hôn như thế, tôi không dám chắc tôi có thể kháng cự được lần thứ hai!
Hãy lợi dụng ngay bây giờ còn có lý trí, có một chuyện dù không nên hỏi cũng phải nắm giữ lấy thời điểm này mà hỏi.
Tôi khẽ cắn môi, dù thế nào tôi cũng phải hỏi cho rõ. “Tiểu Cảnh… Anh ấy thật sự sẽ không trở về ư?”
Ánh mặt ông ta bỗng trở nên lạnh lẽo, hai tay bóp lấy vai tôi, ép tôi quay sang đối diện với khuôn mặt giận dữ của ông ta: “Tôi không phải đã nói với em không được tơ tưởng cậu ta rồi sao, vì sao vẫn còn nhớ đến nó?”
“Ông đồng ý với anh ấy cho anh ấy thời gian tám năm, hôm nay vừa vặn tròn tám năm…”
“Em nhớ kỹ như thế sao?” Lần đầu tiên tôi thấy ông ta nổi giận, mạch máu trên trán dường như cũng đang nảy lên, ánh mắt nổi lên ngọn lửa thiêu đốt, bàn tay mạnh mẽ tựa như muốn nghiền nát tôi: “Tôi nói cho em biết, cậu ta vĩnh viễn sẽ không trở về, không cho em nhớ đến cậu ta!”
“Điều này không phải như ông nói muốn là được đâu!” Tôi lớn tiếng hét lên với ông ta, sau khi hét xong, tôi đẩy ông ta ra, chạy về phòng mình đóng sập của lại.
Đây là cách biểu hiện sự không vừa lòng duy nhất mà tôi có thể làm.
Đáng thương biết bao, chờ đợi tám năm liền đã thành hư vô, tất cả mọi thứ của tôi đều bị ông ta nắm trong tay, mà những gì tôi có thể làm được với ông ta chỉ là đóng rầm một cánh cửa mà thôi!
Một lát sau, tôi nghe thấy tiếng đóng cửa còn lớn hơn của tôi.
Tôi đứng bên cửa sổ trông thấy ông ta lái xe rời khỏi nhà, chỉ có điều, hôm nay ông ta không hề trở lại.
Trong tám năm qua, đây là lần đầu tiên ông ta không qua đêm ở nhà.
Đây cũng là lần đầu tiên tôi ngồi bên cửa sổ, đờ đẫn nhìn lên bầu trời cao, mãi cho đến khi những vì sao bị cuốn đi, vầng trăng khuất bóng, mặt trời mọc lên.
Tôi vốn tưởng rằng ở cạnh ông ta sẽ có rất nhiều cơ hội giết, thế nhưng hôm nay tôi mới hiểu được rằng đờ đẫn quá lâu bên cạnh người đàn ông như ông ta, sẽ càng có nhiều cơ hội… yêu người ấy!
Không biết từ lúc nào tôi đã có thói quen thấy ông ta trở về tôi mới về phòng, đợi ông ta đắp lại chăn cho tôi, hôn lên trán tôi, tôi mới có thể đi vào giấc ngủ.
Có thói quen mỗi sáng mở mắt ra nhìn thấy ông ta rồi mới có thể tỉnh hẳn từ trong giấc ngủ, sau đó quan sát màu sắc quần áo của ông ra để đoán xem tâm trạng của ông ta thế nào.
Có thói quen yên lặng ngồi trên sofa cùng với ông ta, cho dù cả đêm chẳng nói lời nào.
Tôi đã cố gắng bảo vệ trái tim mình, chung quy vẫn đánh mất rồi!
…
Đến giờ đi học, tôi vác khuôn mặt uể oải đi xuống tầng, đang muốn đi ra khỏi nhà, thím Lý đã gọi tôi lại: “Tiểu thư, tiên sinh dặn cô ăn xong rồi mới đến trường?”
Lòng tôi run lên, vội vã xoay người: “Ông ấy trở về rồi à?”
“Không! Sáng sớm ngài ấy gọi điện về, bảo tôi chuẩn bị bánh kem và sữa tươi cho cô.”
Tôi hơi thất vọng buông cặp xách ngồi xuống ăn sáng, đối diện với ghế ngồi trống trơn, trong ngực cũng cảm thấy thiếu vắng một cái gì đấy, ngay cả bánh kem bình thường vẫn ghét nay ăn cũng không ra mùi vị gì khó ăn hết…
Bởi vì đầu óc tôi chất đầu những câu hỏi chưa có lời giải đáp: Ông ta đi đâu? Có ôm người phụ nữ nào khác ngủ qua đêm không? Có phải sẽ hôn người phụ nữ khác giống như hôn mình không?
Những câu hỏi nực cười đến thảm thương, thế nhưng hết lần này đến lần khác đều làm tôi đau lòng!
Không yêu ông ta sao? Lừa mình dối người đi!
Ngồi ngơ ngẩn nghe giảng cả một giờ mà không biết là tiết học gì, cuối cùng cũng chịu được đến giờ ra chơi, tôi thu thập mọi thứ chuẩn bị trốn học.
Vừa ra khỏi cổng đã thấy lái xe chuyên phụ trách đưa đón tôi đứng chờ ngoài đó, tôi tò mò đi đến hỏi lái xe: “Vì sao anh còn ở đây?”
Anh ta nói: “Sáng nay ông chủ có dặn về sau đều phải đứng đây chờ cô, một phút cũng không thể rời!”
“Ầy, đúng lúc quá!” Tôi mở cửa, lên xe: “Hôm nay có một vở ballet tôi rất muốn xem…”
“Nhưng…”
“Lái xe!”
***
Những cảnh lộng lẫy trong vở diễn, kỹ thuật múa điêu luyện, động tác uyển chuyển, giai điệu sâu lắng động lòng người, kết hợp cùng với nhau tạo nên câu truyện thần thoại tuyệt vời nhất, khó trách “Hồ Thiên Nga” lại trở thành tác phẩm kinh điển thế giới.
Thế nhưng dường như các giác quan của tôi hơi có vấn đề, khi ma quỷ chết đi, mọi người vui vẻ cười nói, chỉ có một mình tôi khóc…
Một kiếm kia dường như không đâm vào trái tim của ma quỷ, mà đâm vào trái tim tôi!
Vẻ mặt trống rỗng tuyệt vọng kia không phải của ma qủy, mà là vẻ mặt của Hàn Trạc Thần khi nghe thấy tôi hét lên.
Giữa những tiếng vỗ tay sôi nổi, tất cả mọi người đều đứng dậy cảm ơn, một mình tôi gục đầu vào đầu gối, đau lòng khóc gần chết.
Tôi rõ ràng cảm nhận được người ấy chết đi trong lòng tôi, trái tim tràn ngập sự yêu thương kia ngừng đập.
Sự đau xót làm tôi nghẹn thở, như cần kề với cái chết..
Tôi hận chính bản thân mình dù cho rất hận người, đã tự đày đọa, thế nhưng cuối cùng vẫn vướng vào tình yêu.
Tôi thật sự đã từng nhắc nhở bản thân mình vô số lần, không thể yêu người ấy, không thể yêu ông ta…
Thế nhưng, mỗi một vẻ mặt, mỗi một động tác, tôi không thể không nhìn, không thể không cảm nhận được.
Dõi theo người ấy, hiểu được người ấy, cũng là yêu!
Tôi thật sự muốn rời khỏi, chạy trốn khỏi tình yêu này, cũng là chạy trốn sự hận thù
Cảnh tượng cả nhà tôi bị giết hại hiện ra trước mắt, trông thấy rõ ràng từng giọt máu rơi xuống trên nền đất, loại hận thù này thâm nhập vào máu thịt, đi tới chỗ nào cũng không thể trốn tránh được.
Tôi cắn lấy cánh tay, để chính bản thân mình tìm lại được sự kiên cường từ trong đau đớn.
Tôi không thể đi, dù chết cũng không thể đi.
Mãi cho đến lúc mọi người mang khuôn mặt cười vui vẻ rời đi, tôi mới mệt mỏi đứng dậy, từng bước rời khỏi hội trường.
Có người nói, ngày người ta đau lòng nhất, trời sẽ mưa.
Không nghĩ đến là thật, tôi đứng ở cổng nhà hát, mưa phùn rả rích phủ lấy tôi trong sự đau thương mịt mùng.
Từng hạt mưa rơi trên nền xi-măng cứng lạnh, vỡ tan, đó dường như cũng là nước mắt của tôi…
Tôi bỗng nhiên rất muốn gặp một người, muốn ôm người ấy khóc to một trận.
Tôi ngồi gục xuống nền đất, dùng đầu gối đè nén chỗ đau đớn, tôi không thể ôm người ấy khóc, ôm rồi, sẽ không buông tay được!!!
Một chiếc ô trong suốt xòe ra trước mắt tôi, ngăn lại những giọt mưa đầy rét lạnh.