chửi Hàn Trạc Thần hai câu: Ông bị ngu ngốc hả? Bình thường không phải ông rất tàn nhẫn à, sao bây giờ lại không nói: “Nếu như mày đủ có can đảm đụng vào con gái tao dù chỉ là một chút thì tao sẽ cắt đứt chân mày.”
Ông không biết hù dọa người à!
Thấy ông ta muốn cúp điện thoại, tôi quyết định chọn những lời quan trọng nhất mà nói.
Thế nên tôi dùng sức lực lớn nhất thét lên: “Nhạc Lỗi, Nhạc Lỗi!!!”
Đao Ba xem ra đã bị tôi chọc giận, tiện tay cầm cái gì đó màu đen nhét vào trong miệng tôi, đem đôi tay đang giãy dụa của tôi buộc lại sau lưng, tiếp theo hắn bắt đầu lục soát toàn thân tôi, thấy cái gì cũng không có thì mới giật đồng hồ của tôi xuống, gộp cùng với điện thoại cùng cặp xách, vất ra ngoài cửa sổ.
Trái tim của tôi hoàn toàn lạnh lẽo, nếu sớm biết bọn họ cũng hiểu về hệ thống định vị toàn cầu, tôi đã không phối hợp giao điện thoại ra như thế. Hiện nay tôi chỉ có thể mong đợi Hàn Trạc Thần hiểu được ý tứ của tôi, mau mau tìm được Nhạc Lỗi, hỏi ra tướng mạo đặc trưng của người bắt cóc tôi, hoặc là biển số xe gì đó.
Tôi không biết cần bao nhiêu thời gian để ông ta tìm được chỗ của bọn tống tiền, tôi chỉ có thể hy vọng ông ta ra tìm được trước khi tôi chết.
“A Chiêu nói người trong gia đình của con nhóc này vừa có tiền lại vừa nhát gan sợ phiền phức, sao tao nghe giọng nói của cha nó lại tối tăm u ám thế, chẳng thấy sợ hãi đâu ra.” Đao Ba hơi lo lắng hỏi tên lái xe.
A Chiêu? Hóa ra là cái tên khốn nạn đấy!
Dám trêu trọc Hàn Trạc Thần quả nhiên không phải là dạng người thường, khó trách lúc nãy Hàn Trạc Thần cũng không nổi nóng, đoán chừng là thấy được mục đích của bọn cướp không rõ ràng, sợ chọc giận chúng thì tôi sẽ chịu khổ.
Tôi cô gắng muốn giải thích với họ, tiếc rằng trong miệng bị nhét chặt thứ gì đó, chỉ có thể phát ra những tiếng kêu nức nở nghẹn ngào.
“Liệu họ có báo cảnh sát hay không?” Tên lái xe cũng lộ ra vẻ mặt mang chút lo lắng.
“Tao thấy trước hết chúng ta đừng đi lấy tiền, mai để A Chiêu lăn qua lăn lại với họ mấy lần, xem tình hình thế nào.”
“Được.”
Đao Ba cười dâm đãng, nhéo khuôn mặt của tôi một cái, nhìn xuống đôi chân đang lộ ra bên ngoài của tôi một cách sỗ sàng. “Trước tiên đến nhà kho đã định đi, chờ tao sảng khoái xong rồi mới nói tiếp.”
Tôi vận dụng hết sức lực toàn thân đá hắn, từ trước đến nay chưa bao giờ tôi nhớ Hàn Trạc Thần đến thế, tôi rất muốn ông ta chặt đứt hai bàn tay buồn nôn trước mặt tôi đây, móc mắt, cắt luôn cả đầu lưỡi của hắn.
—
Xe càng đi xa, người càng ít, đường đi càng xóc.
Cuối cùng, chiếc xe dừng lại trước cổng một nhà kho lụp xụp, tôi bị khiêng vào trong, ném lên trên mặt đất lạnh như băng.
Bụi bặm trên đất xộc thẳng vào khoang mũi, tôi bị sặc đến mức không hô hấp được, mũi đau nhức khiến tôi chảy cả nước mắt.
Khó khăn lắm mới vật lộn ngồi dậy được, lại thấy trên mặt đất bày la liệt roi da, xiềng xích, hai thanh dao, còn có chút đồ ăn, nhìn số lượng kia, ít nhất cũng đủ ăn trong ba ngày…
Rất rõ ràng, bọn họ chuẩn bị hết sức chu đáo, căn bản là không có ý định để tôi sống mà đi ra ngoài.
Đao Ba nở một nụ cười rất dâm đãng, bắt lấy cánh tay tôi đè xuống đất, một người khác rõ ràng không hề có ý tránh đi, vẻ mặt dạt dào hứng thú nhìn…
Đồng phục mỏng manh bị hắn xé đi, lộ ra cái áo lót tơ tằm màu trắng sữa, đằng sau áo lót mỏng là cơ thể vẫn chưa trưởng thành hoàn toàn của tôi.
Trông thấy người đàn ông trước mặt cởi quần, tôi ra sức lắc đầu, tóc tựa như vướng phải một cái đinh, bị kéo xuống đất một cái, tôi căn bản chẳng hề để ý đến đau đớn, lắc đầu tỏ ý van xin…
Giờ đây, một tia hy vọng cuối cùng tôi cũng đều từ bỏ.
Ở nơi người ở hoang vu như thế này, ai cũng không cứu được tôi.
Tôi chỉ hy vọng tất cả mọi thứ qua nhanh một chút, mong rằng cái quá trình kia không qua đau khổ…
Giây phút này, tôi dường như đã không còn hận Hàn Trạc Thần nữa, ngược lại rất muốn gặp ông ta, muốn nghe ông ta gọi tôi một câu: “Thiên Thiên…”
Muốn gọi ông ấy một câu: “Cha…”
—
Ngay khi tôi nhắm mắt lại cam chịu số phận, bất thình lình một tiếng nổ ầm ầm truyền đến.
Tôi ngạc nhiên mở mắt ra, bọn người bắt cóc hoảng sợ kéo quần lên, đang lúc lúng túng cầm dao lên, cửa sắt to đã bị người ta đẩy ra.
Một người đàn ông mặt đồ cao bồi tả tơi mang theo ít nhất hai mươi người cầm dao chạy vào, trong chớp mắt đã vây quanh hai người kia.
“Ngũ ca?” Đao Ba vội vàng buông dao xuống, khom người nghênh đón, một bên lấy ra bao thuốc từ trong người, một bên nói: “Ngài có gì phân phó thì nói một tiếng là được ạ, có chuyện gì phiền ngài đại giá tới đây?”
Xong rồi! Là cùng một bọn, hy vọng vừa mới lóe lên nay lại tan thành mây khói.
Thế nhưng tên Ngũ ca kia hoàn toàn không hề để ý đến Đao Ba, cầm điện thoại bấm số rất nhanh, giọng nói tràn đầy sự kính sợ: “Lão đại, em tìm được người rồi, em đang ở tại cái nhà kho sau núi Ngọc…”
“Đứa bé gái…” Ngũ ca đẩy Đao Ba đang chắn trước mặt hắn ra, nghiêng người nhìn tôi đang nằm trên mặt đất, rồi luôn mồm vâng dạ với cái điện thoại: “Không có việc gì, không có việc gì!”
“Vâng. Em hiểu rồi…”
Vừa buông điện thoại xong, hắn đá một cước vào dưới bụng Đao Ba, hét lớn: “Tao đã sớm nói cho mày biết làm việc phải biết động não, nhưng mày không chịu nghe lời, mày có biết là mày gặp phải đại họa rồi hay không?”
“Em…” Đao Ba ôm bụng dưới, lâu thật lâu mới phun ra được một câu: “Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra ạ?”
“Tao biết đâu? Tao chưa bao giờ thấy lão đại phát hỏa lớn như vậy, toàn bộ người trong giới đều đi tìm mày! Lão đại quăng ra một câu: Nếu như đứa bé gái còn sống, trước hết giữ lại mạng chó của mày, còn nếu như đứa bé gái chết rồi, thì chặt tay mày cho mày tự ăn.”
Đao Ba sợ đến mắt mặt cắt không còn giọt máu, bùm một tiếng bổ nhào quỳ trên mặt đất. “Ngũ ca, em theo ngài lâu như vậy, anh nên cứu em.”
“Cứu cứu cái gì? Bản thân mạng tao có giữ được hay không còn không chắc! Con mẹ nhà mày rốt cuộc là động đến người nào hả!”
“Em cũng không biết cái quái gì hết, A Chiêu nói là thương nhân lớn, nói rằng người nhà của con bé kia có nhiều tiền lại nhát gan sợ phiền phức, bảm đảm rằng không có việc gì. Nó còn nói sau khi chuyện thành, làm thịt con bé kia, sẽ thần không biết quỷ không hay, ai cũng không điều tra ra được chuyện này liên quan đến chúng em. Em theo dõi hai ngày nay, thấy cũng không có vệ sĩ, chỉ có một tài xế hàng ngày đưa đón, hôm nay vừa khéo có cơ hội, nhất thời ngứa tay nên đã hành động.”
“Nó nói thì mày sẽ tin à? Mày đầu heo à!”
“Em trước đây trải qua rất nhiều chuyện với nó, đều là anh em…”
Ngũ ca kia giơ chân lên, đạp Đao Ba thêm một cước, nghiến răng nghiến lợi nói: “Anh em con mẹ nó, A Chiêu từ trong đó trốn ra đây, sớm muộn gì cũng chết, mày còn dính đến nó?”
“Em sai rồi, em biết sai rồi!”
Bên kia nhao nhao cãi vã, muốn chết muốn sống, tôi căn bản không có tâm tình nghe thêm nữa.
Tôi từ từ lấy tay chống xuống đất ngồi dậy, gập chân lại dựa sát vào cái hòm sắt lạnh lẽo sau người, hô hấp một cách khó khăn.
Nếu như có thể nói, tôi rất muốn hỏi bọn chúng một chút: Cái tên vô liêm sỉ Hàn Trạc Thật kia lúc nào mới có thể lăn tới!!!!