“Không nhiều lắm, tớ mới từng đọc khoảng 300 quyển… Thế nhưng tớ nghĩ nếu như anh ấy sống ở thời cổ đại, chắc chắn sẽ trở thành một đại hiệp hành hiệp trượng nghĩa.”
“Là ma đầu tà giáo làm nhiều điều ác.” Tôi có lòng tốt sửa chữa lại.
“Đi đi! Chẳng có cách nào đả thông cái óc cậu hết!”
Tôi cúi đầu, tự mình kiểm điểm.
—
Lúc buổi chiều lên lớp, bụng dưới co rút từng trận rất đau đớn, tôi mớt đột nhiên nhớ ra ngày hôm qua là ngày 15, chính là ngày có cái này này đến hành hạ tôi.
Trên người tôi nhễ nhại mồ hôi lạnh, chịu đựng sự đau đớn đến khi tan học, cơm chiều cũng không thèm ăn, nằm co quắp trên giường, bọc chặt chiếc chăn quanh người.
Thời điểm mà con người ta yếu đuối nhất cũng chính là những lúc đau đớn nhất, lúc này tôi nghiến răng nghiến lợi chịu đựng sự đau đớn sống không bằng chết, thực sự rất nhớ đến bàn tay của mẹ, rất muốn bà đến đây ôm tôi một cái, nói với tôi: “Lần sau đừng bao giờ ăn những thứ độ lạnh như thế nhé.”
“Mẹ! Con rất nhớ mẹ… Cha, anh trai, con rất nhớ mọi người…” Khi dòng nước mắt nóng hổi rơi xuống khuôn mặt lạnh như băng, tôi chỉ có thể chôn mặt trong chăn khẽ nức nở, tự nói với chính mình: Mày phải kiên cường!!!
Cũng không biết thời gian trôi qua bao lâu, tôi nghe thấy tiếng mở cửa dưới tầng, nghe thấy tiếng Hàn Trạc Thần hỏi: “Thiên Thiên đã về chưa?”
Tôi cắn răng muốn vật lộn đứng dậy xuống tầng chào ông ta một tiếng, thế nhưng bởi vì cả người chẳng còn chút sức lực nào mà đành từ bỏ.
Tôi lại nghe thấy tiếng bước chân nhẹ nhàng đến đây, dừng lại bên giường tôi.
Tiếp đó, một đôi bàn tay to cẩn thận kéo ra chiếc chăn tôi che kín đầu, giúp đôi vén mái tóc đang lòa xòa trên mặt.
Động tác của ông ta rất nhẹ giống như không dùng sức, tựa hồ sợ đánh thức tôi.
Tôi cho rằng ông ra sẽ rời khỏi, thế nhưng ông ta vẫn ngồi bên giường, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt tôi…
“Thiên Thiên? Làm sao đấy?” Ông ta mần mò nước mắt trên khuôn mặt tôi, khẩn trương hỏi lại: “Xảy ra chuyện gì?”
“Không sao… Là…” Tôi cắn môi, xấu hổ không biết nói với ông ta thế nào.
“Có phải cháu bị bệnh không? Sau lại không nói với ai cả!”
Ông ta có chút hoảng hốt, chỉnh lại ánh sắng của chiếc đèn, ôm tôi ra từ trong chiếc chăn ấm áp, trán ông ta đặt sát vào trán tôi…
Khi tôi bị sốt lúc còn bé, ông ta thường kiểm tra nhiệt độ cơ thể tôi bằng cách này, chưa bao giờ tôi cảm nhận được vấn đề gì hết.
Lúc này đây… Cái trán của ông ta nóng như lửa, đôi môi gần kề, gần đến mức chỉ cần tôi mở miệng ra sẽ đụng đến.
Tôi không dám nói lời nào, ngay cả hô hấp cũng không dám.
Lòng bàn tay lạnh giá của tôi bỗng chảy mồ hôi.
Đợi đến khi ông ta buông tôi ra, tôi đã sắp vì nghẹn thở mà chết, tôi thở hổn hển, hít vào từng ngụm từng ngụm, cung cấp thêm dưỡng khí cho đại não tê liệt.
“Tôi đi gọi bác sĩ.”
“Không cần.” Tôi kéo tay áo của ông ta lại, “Cháu không sao.”
“Sắc mặt của cháu rất không tốt, cuối cùng là khó chịu ở chỗ nào.”
“Cháu… đau lưng.” Trông thấy ông ta trưng ra một bộ mặt không hiểu chuyện gì xảy ra nhất định sẽ không từ bỏ ý định, tôi chỉ có thể đỏ mặt nói với ông ta: “Con gái đều có mấy ngày như thế, đau một ngày rồi sẽ tốt thôi.”
“Ồ!” Ông ta kéo kéo khóe miệng một chút, lộ ra ý cười nhẹ: “Rất đau à?”
“Không sao, cháu muốn uống nước.” Uống hay không uống cũng không quan trọng, quan trọng là bị ông ta dùng cái loại ánh mắt mừng rỡ, mong đợi này, khắp người tôi cũng phát sốt lên rồi.
“Được, cháu chờ tôi một chút, tôi đi lấy cho.”
Tôi nghe thấy tiếng bước chân lộn xộn, nghe thấy tiếng đồ dùng kim loại va đập với nhau.
Trên trán vẫn lưu lại nhiệt độ của ông ta, trên quần áo vẫn vương vất mùi rượu trên người ông ấy…
Nếu như có thể được lựa chọn, tôi ước rằng mỗi ngày ông ta đều lạnh lùng với tôi, không đánh thì cũng mắng, cũng không hy vọng ông ta tốt với tôi như thế này, tốt đến mức khiến tôi cảm thấy trong lòng run rẩy.
Khi ông ta trở lại, đem cho tôi một cốc nước hoa quả ấm áp, còn có một viên thuốc giảm đau.
Tôi uống thuốc, luồng nhiệt khiến cho sự đau đớn tại bụng dưới có phần dịu đi chút ít.
Có người nói con gái mấy ngày này rất đa sầu đa cảm, dĩ nhiên là đúng rồi, một người tim cứng như đá giống tôi mà cũng bị ông ta làm cảm động đến mức rơi nước mắt.
“Vì sao lại tốt với tôi như vậy”
Ông ta nằm trên giường tôi, ôm lấy bờ vai tôi, khiến cho tôi có thể gối đầu lên lồng ngực rộng của ông ấy.
“Bởi vì em làm cho tôi có cảm giác an toàn, em là người duy nhất tôi có thể tin tưởng.” Ông ta vuốt ve khuôn mặt tôi, ánh mắt dịu dàng như nước, nhấn chìm cả con người: “Tôi thích sự thuần lương của em, tôi cố hết sức bảo vệ em, hy vọng em có thể không nhiễm sự dơ bẩn của cái thế giới này, vĩnh viễn duy trì sự thuần khiết trong em.”
“À!” Tiếng tim đập của ông ta thật dễ nghe, vững vàng mà kiên định, nhưng tôi lại càng muốn nó ngừng đập.
“Thiên Thiên, tôi thực sự không quan tâm người khác thấy tôi thế nào, bất kể bọn họ nói cái gì, làm cái gì tôi cũng sẽ không tin tưởng. Tôi chỉ tin tưởng mình em, bởi vì em lớn lên bên tôi, là người con gái hiểu rõ tôi nhất, cũng là người con gái duy nhất không lừa gạt tôi, phản bội tôi.”
Tôi có cảm giác cách dùng từ của ông ta có phần kỳ lạ, nhưng lại không nghĩ ra kỳ lạ ở điểm nào.
“Nếu như tôi phản bội ngài thì sao?” Tôi hỏi
Ông ta đặt bàn tay lên bụng tôi, cười cười, hôn lên mặt tôi, “Sẽ không đâu. Bất kể em muốn cái gì tôi đều có thể cho em, chỉ cần em yêu cầu.”
“Thật vậy không? Nếu như tôi muốn lấy mạng của ông thì sao?”
Ông ta lại nở nụ cười, tựa hồ như nghe được một câu chuyện tiếu lâm.
“Bé ngốc, nếu em muốn thì cho em…”
Tôi đương nhiên sẽ không ngu ngốc tin tưởng lời ông ta nói là sự thật.
Thế nhưng sự đau đớn nơi bụng dưới dần dần dịu bớt trong bàn tay ông ta, nước mắt của tôi lặng lẽ chảy, thấm đẫm áo sơ mi của Hàn Trạc Thần.