và tôi đã trả giá bằng mười tám năm không được nhìn thấy con bé một lần. - Bà đáp.
- Con gái của bà đã quay về rồi, con bé rất xinh xắn và thông minh. - Ông nói tiếp. - Tôi sẽ bà gặp con bé, có lẽ nó nên sống với bà thì tốt hơn.
**********************
Minh Minh tìm đến một địa chỉ mà ba mình đưa cho, nói rằng đến đây sẽ gặp được người đã sinh ra cô. Thật tâm cô chỉ muốn nhìn xem người phụ nữ ấy nhẫn tâm ra sao, sau khi sinh ra và bỏ rơi cô thì bà ta sẽ sống trong nhung lụa gấm vóc ra sao…
Địa chỉ kia dẫn đến một khu dần cư nghèo nàn, bên ngoài là những đứa trẻ đen đua trên người đầy vết bẩn đang nô đùa. Khu nhà trọ bé xíu, cũ kĩ… con đường đi vào bên trong chỉ có thể đủ cho hai người đi bộ.
Nhìn vào căn phòng trọ theo địa chỉ mà baba cô đưa cho… nhìn thấy một người phụ nữ đen đúa đang lụi cụi nấu nướng thứ gì đó… Cô nhìn xung quanh căn phòng này thật sự quá đơn giản, phải nói là trộm cũng không muốn đến thăm.
- Cô tìm ai đấy. - Nhìn thấy Minh Minh nhìn vào nhà mình, người đàn bà kia quay lại hỏi.
Cô lắc đầu… nhanh chóng bỏ chạy khỏi cảnh tượng trước mắt…
Ngồi trong xe Minh Minh khóc lớn mà hét lên: “Ít ra khi bỏ rơi tôi, bà phải sống một cuộc sống sung sướng đầy đủ… vì sao lại sống một cách cơ cực như vậy chứ.”
Nhìn vào gương chiếu hậu, cô nhìn thấy người đàn bà kia đang chạy về phía xe của cô… Cô hoàng hốt nổ ga bỏ chạy mặc cho bà vừa chạy theo vừa khóc… Cô nhìn vào gương, thấy bà té ngã trên đường liền đau lòng mà thắng lại... Minh Minh xuống xe chạy về phía mẹ ruột của mình, ôm bà vào lòng đau đớn mà khóc lớn… Hai mẹ con không ai nói với ai một câu, chỉ có thể ôm nhau mà khóc.
- Mẹ… sau khi mẹ để con lại nhà họ Hoàng… cuộc sống của mẹ như thế nào? - Cô ngồi cùng mẹ mình trong công viên mà hỏi.
- Sau đó không lâu, mẹ kết hôn cùng một người đàn ông vô cùng giàu có. Ông ta rất yêu thương mẹ, mẹ mang thai và sinh ra một đứa con gái rất đáng yêu. - Mẹ cô kể. - Nhưng càng nhìn em gái con, mẹ càng nhớ đến con… mẹ đã liên lạc với ba con nhưng ông ấy nhất quyết không cho mẹ biết con đang ở đâu.
- Người đàn ông ấy đâu, vì sao để mẹ sống cảnh cơ cực như thế này. - Cô thắc mắc.
- Là mẹ đã rời bỏ ông ấy. - Mẹ cô nói. - Vì mẹ muốn tự trừng phạt bản thân vì sai lầm năm đó, mẹ không thể sống trong cảnh nhà sang cửa rộng… trong khi con của mẹ không biết đang ở phương nào. Vẫn biết nhà họ Hoàng sẽ đối với con không tệ, nhưng mẹ lo sợ một mình con bơ vơ… không có tình yêu thương của mẹ, con sẽ không được như những đứa trẻ khác.
- Mẹ đi rồi, còn em gái con thì sao? - Minh Minh bất khóc. - Em ấy cũng sẽ không còn mẹ, cũng bất hạnh giống như con.
- Cả cuộc đời mẹ, mọi thứ đều là sai lầm. - Bà khóc ngất…
- Em gái con tên gì, nhà ở đâu…
- Con bé rất đáng yêu… tên là Lê Bích Trân… con gái duy nhất của tập đoàn Hoàn Cầu.
Tạm biệt mẹ mình, Minh Minh quay về biệt thừ dò tìm thông tin của Bích Trân trên mạng, hàng loạt tin tức về Bích Trân và Uy Vũ được in trên báo. Minh Minh lúc này mới nhớ ra rằng, Uy Vũ đã có lần từng nhắc đến cái tên Bích Trân kia. Thì ra người anh yêu, lại là em gái cùng mẹ khác cha với cô.
**************************
Ngọc Hân như bị giam lòng ở ngôi biệt thự riêng cùa Trí Văn, cô không được ra ngoài cũng không thể gọi cho bất cứ ai. Cô hằng qua ngày chờ đợi Trí Văn đến tìm để hỏi anh rõ ràng mọi việc, nhưng vài ngày trôi qua cũng chỉ là chờ đợi trong vô vọng.
- Tiểu thư, thợ may đã đến rồi ạ. - Một cô giúp việc đi đến khuôn viên vườn hoa mà nói.
- Họ đến để làm gì? - Cô hỏi.
- Dạ, thiếu gia muốn may cho cô vài bộ quần áo mới nên cử thợ may đến ạ… - Cô giúp việc nói.
Ngọc Hân cũng không muốn làm khó mọi người, cô đồng ý cho bọn họ đo đặc trên người cô. Sau khi đo dặc xong, cô chán nản nằm trên giường mà suy nghĩ… vì sao Trí Văn không đến đưa cô quay về, ở nơi này quả thật giống hệt như ở cung vua… không có tự do gì cả.
Giờ này có lẽ Uy Phong cũng đã đính hôn cùng Minh Minh, hai người có lẽ đã hạnh phúc bên nhau. Cô cũng không muốn phá hoại tình cảm của họ, có lẽ anh và cô không gặp nữa là tốt nhất… không phải khiến bất cứ ai trong ba người phải khó xữ.
Thời gian trôi qua cũng thật nhanh, đã một tháng kể từ khi Uy Phong và Minh Minh hủy bỏ buổi lễ đính hôn, cô cũng ở trong căn biệt thự sang trọng này hơn một tháng… Ngọc Hân vừa tức giận và khó chịu… dù muốn gì thì Trí Văn cũng phải đến nói rõ ràng mọi chuyện, cô dành dùng cách tuyệt thực, nhịn không ăn uống gì đã hơn hai ngày.
- Tiểu thư, cô cứ như vậy chúng tôi sẽ mất việc. - Cô giúp việc nói.
- Bảo Trí Văn đến đây, không thì có chết tôi cũng không ăn. - Ngọc Hân lắc đầu.
Nói cách gì cô cũng không nhấc đũa. Cuối cùng thì Trí Văn cũng chịu thua mà phài xuất hiện.
- Trần Trí Văn, cuối cùng anh cũng chịu xuất hiện. - Cô tức giận khi thấy Trí Văn bước vào phòng.
- Em quả nhiên là ngang bướng hết nói, vì sao lại bỏ ăn bỏ uống…- Trí Văn mang cơm đến tận phòng cô.
- Tôi muốn rời khỏi nơi này. - Ngọc Hân hét. - Anh dám giam lỏng tôi.
- Bên ngoài rất nguy hiểm, tôi không để em ở chổ này thì em muốn tôi làm gì. - Trí Văn nhíu mày. - Lần trước chính là mẹ của cô gái tên Minh Minh kia bắt cóc em, buổi lễ đính hôn cũng đã bị hủy bỏ vì Uy Phong từ hôn. Bà ta bây giờ tức giận, nghĩ mọi chuyện là do em… truy lùng em khắp nơi.
- Phải làm sao bây giờ? - Ngọc Hân lo ngại.
- Đừng lo, tôi sẽ bảo vệ em. - Trí Văn đáp.
Cô lắc đầu: “Không phải, có lẽ Uy Phong sẽ gặp nguy hiểm… bà ta rất nhẫn tâm và lắm mưu kế. Không được, tôi phải nói với Uy Phong…”.
- Em lo cho bản thân mình trước đi, Uy Phong anh ta là tổng giám đốc của Phong Vũ đó… bên cạnh anh ta có bao nhiêu vệ sĩ em có biết không hả. Mẹ Minh Minh sẽ không làm gì được anh ta đâu, nhưng em thì khác… bà ta có thể hại em bất cứ lúc nào.
- Trốn tránh mãi cũng không phải là cách. - Cô đáp. - Trí Văn, tôi không muốn ở đây nữa.
- Được, tôi sẽ thu xếp một nơi an toàn để đưa em về. - Trí Văn nói tiếp. - Anh nhất quyết sẽ bảo vệ em, dù em có muốn hay không.
Tại biệt thự nhà họ Uy, sau cơn bão táp của bọn phóng viên luôn túc trực trước nhà mọi thứ đã trở nên yên bình hơn, chỉ là quá yên bình mà trở nên lạnh lẽo. Uy Vũ không nói một lời bỏ đi Mỹ, Uy Phong trầm tư đi đi về về giữa nhà và công ty. Dù cho rất nhiều người truy tìm, nhưng mãi không có tin tức gì của Ngọc Hân.
- Đại thiếu gia, có thiệp mời. - Cô giúp việc e dè mang thiệp vào phòng làm việc của Uy Phong.
Mở chiếc thiệp mời ra, mắt Uy Phong sáng lên một tia lửa giận nhìn dòng chữ bên trong tấm thiệp hồng… Chính là thiệp mời đến dự tiệc cưới giữa Trí Văn và Ngọc Hân. Anh vò nát tấm thiệp trong tay khẽ nói: “Thì ra bao lâu nay em trốn bên cạnh hắn ta, tôi tìm em vất vả… còn em lại vui vẻ cùng người tình.”
*************************
Cũng là một tháng trôi qua, ở quảng trường thời đại xuất hiện một chú mèo Kitty luôn vẫy tay chào gây sự chú ý và thích thú của mọi người. Họ cứ nghĩ một hàng nào đó muốn quảng cáo nhưng chú mèo Kitty kia ngày nào cũng xuất hiện và chỉ vẫy chào mọi người.
Uy Vũ không ngừng hy vọng, nếu Bích Trân đi đến nơi đông người thế này… cô sẽ nhanh chóng bị thu hút bởi bộ đồ mang kỉ niệm giữa cô và anh
Bích Trân nằm trong bệnh viện, xem tin tức trên tivi quay ở quảng trời thời đại. Vô tình nhìn thấy một con mèo Kitty đang đứng vẫy tay chào mọi người thì bất cười. Cô nhớ lần đó, cô đã từng mặc một bộ trang phục y hệt người trong tivi mà đến tham dự tiệc sinh nhật, cuối cùng là Uy Vũ đã ra tay giúp cô thoát khỏi đó… Bích Trân bật cười, nỗi nhớ Uy Vũ ùa về trong tâm trí.
- Tiểu thư, cô muốn đi đâu? - Những người vệ sinh hỏi.
- Tôi muốn đến quảng trường thời đại. - Cô chỉ về màn hình tivi. - Chỉ là muốn chụp hình với chú mèo kia thôi, sẽ không bỏ trốn đâu.
Biết tiểu thư bị cuồng mèo Kitty, bọn họ cũng đồng ý đưa cô đến quảng trường thời đại.
Bích Trân bước đến chú mèo Kitty màu hồng vô cùng đáng yêu.. cô mỉm cười nhìn về phía chù mèo kia… trong lòng cũng đang có cảm giác, chú mèo kia đang nhìn về phía cô. Bỗng nhiên chú mèo Kitty nọ chạy về phía cô, bàn chân không đứng vững vì di chuyển nhanh mà té ngã. Cô chạy đến đỡ người bên trong bộ đồ nặng nề kia đứng lên, vô cùng cảm thông.
- Có sao không? - Cô mỉm cười. - Rất nóng phải không, tôi cũng từng mặc nó mà.
Chú mèo kia bỗng dưng ôm chầm lấy cô, khe khẽ nói: “Chỉ cần tìm được em, anh cả đời đều có thể mặc nó trên người.”