còn chúng tôi không được mang điện thoại đến nơi làm việc. - Cô giúp việc đáp. - Cô cần gọi ai ư, đợi thiếu gia về sẽ gọi giúp cô.
Ngọc Hân gật đầu… đành phải đợi Trí Văn quay về sẽ mượn điện thoại anh báo với Uy Phong rằng cô đã an toàn.
Cô ăn xong chén yến cảm thấy trong người khỏe hơn, cô dạo bước ra ngoài khuôn viên căn biệt thự lộng gió. Nơi này không biết được xây dựng ở nơi nào trong thành phố nhỉ, nó thật sự rất thoáng mát và cách biệt những căn xung quanh… cô ngồi lên chiếc xích đu bên trong vườn hoa, gió nhẹ nhàng thổi qua mái tóc… Ngọc Hân nhìn vườn hoa này lại nhớ đến ngự hoa viên của Tuấn Phong… anh và Tuấn Quốc thường hãy luyện kiếm nơi đó… từng đường gươm của anh cũng khiến bao nữ nhân say đắm. Cô và anh đều có những kỉ niệm đẹp, chỉ là thật tiếc rằng cô và anh ở hai khoảng không gian khác nhau… không thể hóa hợp.
Ngọc Hân nhìn thấy trên một chiếc bàn đặt một quyển sách… cô tò mò mở ra thì đây chính là quyển sách mà cô từng đọc dở ở thư viện rồi sau đó mua về… vì không có thời gian mà chưa xem tiếp, lại nghĩ quyển sách này có nhắc đến Triệu quốc… là đất nước mà cô từng lạc vào, liệu có đúng như quyển sách ghi…
Cô càng đọc càng lo lắng cho Tuấn Phong… rõ ràng lần trước là nói anh được người trời giúp… nhưng vì sao lần này lại ghi là tử trận trên chiến trường…. Là hai loại sách ư, nhưng rõ ràng những nội dung khác đều giống hệt… chỉ có phần ra trận là đổi tới đổi lui…
Nghe tiếng xe hơi chạy vào bên trong biệt thự, Ngọc Hân đặt quyển sách kia về vị trí cũ nhanh chóng bước về phía xe của Trí Văn. Anh ta bước xuống nhanh chóng mỉm cười đi về phía cô.
- Chịu tỉnh rồi ư? - Anh cười vui vẻ.
- Trí Văn, cho tôi mượn điện thoại. - Ngọc Hân nhanh miệng.
Trí Văn đưa tay vào túi lại vờ như để quên mà lắc đầu: “Thật không cẩn thận, có lẽ tôi đả để quen ở công ty rồi… nhưng có chuyện gì cô cần gấp như vậy.”
- Tôi muốn báo cho Uy Phong biết rằng tôi vẫn an toàn… anh ấy sẽ mang tiền đến chổ bọn côn đồ kia vào ngày mai… sẽ rất nguy hiểm.
Trí Văn đưa tay xoa đầu cô rối bù: “An tâm đi, ngày mai là lễ đính hôn của cậu ta mà… sẽ không bỏ cô dâu mà lo cho em đâu.”
- Ngày mai ư? - Cô khẽ nói.
- Với vết thương thế này, xem ra em không đi được rồi. - Trí Văn nhìn vết thương của Ngọc Hân mà nói. - Vào trong thôi, anh đã nói với cậu ta rằng em đang ở chổ anh rồi… không cần quá khẩn trương vì chồng người khác như vậy.”
Nói rồi là tốt, cô lắc đầu nói: “Chỉ là không muốn nợ anh ấy quá nhiều.”
************************
Sau khi vết thương lành lặn, Uy Vũ quay về biệt thự nhà họ Uy thì cảm thấy không khí bên trong nhà vô cùng lạnh lẽo đến đáng sợ, chỉ có một mình Ngọc Diệp là vẫn vui vẻ tươi cười bám theo anh mãi.
- Anh Vũ, mấy hôm nay anh đi đâu? - Ngọc Diệp tra hỏi.
- Anh đi đâu phải báo em à. - Uy Vũ hững hờ đáp, bước chân vào phòng.
Ngọc Diệp không tha len người chạy vào phòng Uy Vũ: “Bạn gái hiện tại của anh là ai?”
- Con nít, mau cút ra ngoài. - Uy Vũ xua đuổi.
- Là chị diển viên chảnh chọe hay bà chị xấu xí khờ khạo. - Ngọc Diệp lại hỏi.
- Anh nói cho em biết, nếu em không dẹp ngay cái club nhảm nhí gì đó của em… anh sẽ… anh sẽ… nói cho cả cái clbu ấy biết con bó hội trưởng mà bọn chúng tôn thờ chỉ là một đứa con nít vắt mũi chưa sạch… còn chưa có tấm bằng tiểu học.
Thua keo này ta bày keo khác, Ngọc Diệp không cải lại liền bĩu môi xấu xí chạy đi ra khỏi phòng Uy Vũ.
- Nhưng… bà chị xấu xí ấy chắc bị loại trừ rồi nhỉ. - Ngọc Diệp quay lại nói.
- Chuyện gì nữa? - Uy Vũ lạnh lùng nói.
- Một thành viên của em thông báo nhìn thấy bà chị xấu xí ở bang New York. - Ngọc Diệp lại cười khanh khách. - Vẫn phong cách hello kitty huyển thoại. - Nhìn vài Ipad mà nói
Uy Vũ nhíu mày… nhanh chóng tung cửa chạy ra cuối người xuống đối mặt Ngọc Diệp mà hỏi: “ Khi nào, bọn họ nhìn thấy cô ấy khi nào?” - Ánh mắt hướng vào Ipad mà xác nhận.
- Em… em không nhớ… vài ngày trước họ có chụp ảnh gửi em. À… có đây rồi… là hai ngày trước.- Ngọc Diệp nói.
Vâng, chưa bao giờ Uy Vũ lại thấy cái club của Ngọc Diệp lại hữu ích như vậy… Anh bật cười ôm Ngọc Diệp vào lòng mà nói: “Em gái ngoan của anh làm tốt lắm, em thích gì anh sẽ mua cho hết… Ngọc Diệp, em là đứa trẻ đáng yêu và thông minh nhất trên đời này.”
Ngọc Diệp đưa tay lên trán Uy Vũ, sau đó lắc đầu: “Không nóng, vậy có nghĩa là thần kinh có vấn đề rồi.”
Nói xong Ngọc Diệp mang Ipad quay về phòng mình, anh ấy tự dưng đối tốt với cô bé… cảm thấy có chút sợ hãi sẽ bị mưu hại.
Uy Vũ gọi điện: “ Tôi muốn đặt một vé đi New York sớm nhất."