Lần này, Uy Phong quay mặt cô lại đối diện anh… anh nhìn sâu vào trong mắt cô mà nói: : Nói đi, có phải em muốn đánh cắp nó mang về cho tên họ Trần đó.”
Cô nhìn bờ ngực của Uy Phong mà nuốt nước bọt, không phải là cô háo sắc… chỉ là, anh ta thật ra quá hấp dẫn.
- Vì sao lại cởi áo, anh muốn làm gì hả? - Ngọc Hân hỏi.
Nhìn ánh mắt Ngọc Hân đang nhìn vào bờ ngực mình, Uy Phong nhếch môi… xem ra cô ta không còn chịu nỗi rồi ư.
Uy Phong không đáp, hai tay nắm lấy cổ áo của Ngọc Hân mà kéo mạnh, từng hạt nút trên áo đứt ra… chiếc áo mỏng cũng không còn nguyên vẹn. Ngọc Hân hoảng hốt, đưa tay che cơ thể mình lại, mắt nhìn anh trân trân.
- Không… tôi không muốn… - Cô hét lên.
Bế thốc cô lên, đặt trên chiếc bàn làm việc trống rỗng, những thứ còn vướn trên cơ thể cô đều bị anh mạnh bạo xé rách… Mặc dù cô chống trả, mặc cho cô van xin đều thất bại, anh dùng chiếc thắt lưng trói tay cô lại không cho cô phản kháng, sau đó tự tung tự tác với ánh mắt đầy dục vọng.
- Tôi đã nói, nói dối sẽ bị trừng trị. - Anh nhếch môi nhìn thân hình không mảnh vải che thân đang nằm trên bàn làm việc.
- Anh dám động vào tôi, tôi sẽ hận anh. - Cô hét lên.
- Được, vậy thì… tôi sẽ cho cô hận tôi lâu một chút.
Anh kéo cô gần về phía mình, dùng toàn sức lực và dục vọng tiến vào bên trong cô không một chút nhẹ nhàng, bàn tay mạnh bạo trên cơ thể yếu mềm… trên cổ trên bờ ngực hồng hào đều để lại vết tích. Như một con sói hoang, anh ăn cô cho đến tận xương tủy.
Cô càng gào thét, càng khóc lóc càng khiến anh quyết liệt hơn, càng muốn nhấn chìm cô trong dục vọng của bản thân, trong lòng nghĩ đến cảnh Trí Văn ôm cô vào lòng… anh càng tức giận khi bọn họ ở cùng một khách sạn, hắn ta đã làm gì người phụ nữ này.
- Nói đi, tôi và tôi khốn đó… ai khiến cô thoải mái hơn. - Uy Phong liên tục ra vào, không ngừng nghĩ.
Cô không đáp, quay đầu đi…
Bàn tay anh đẩy chiếc cằm cô nhìn về mắt anh, Uy Phong hôn vào môi cô một cách đầy cưỡng bức… Nhưng cô lại cảm thấy đầy kích thích, và cuối cùng chính cô đáp trả nụ hôn đầy kích tình từ anh. Bản thân cô cũng muốn hòa nhịp cùng anh, không hề muốn anh dừng lại như lúc đầu.
***********************************
Ngày Bích Trân xuất viện, cha cô lần này không còn buông thả cô nữa mà cho người đi theo gắt gao hơn. Tuy biết là lo lắng cho cô, nhưng làm như vậy thật là không hề thoải mái.
- Xin lỗi, cô có phải là Bích Trân hay không? - Một vị bác sĩ đeo khẩu trang kín mặt bước đến gần cô khi cô đang trên đường ra khỏi bệnh viện.
- À vâng, tôi là Bích Trân.
- Xin lỗi cô, nhưng trưởng khoa nói rằng cô cần kiểm tra lại một lần nữa trước khi ra về. - Vị bác sĩ kia lại nói.
Cô đành đi theo vị bác sĩ kia, phía sau là một đoàn người đi theo canh giữ.
- Xin lỗi, nơi này chỉ có bệnh nhân được vào thôi. - Vị bác sĩ mở cửa, một mình cô bước vào trong.
Cô ngoan ngoãn nằm trên chiếc giường bệnh để vị bác sĩ kia kiểm tra, chỉ muốn nhanh chóng kết thúc mà thoát khỏi bệnh viện chán ghét này, một năm không biết phải đến bao nhiêu lần.
- Đầu cô không bình thường. - Vị bác sĩ kia nói.
Cô nhíu mày: “ Tôi là bị tim, vì sao anh khám đầu chứ.”
- Cái đầu này xem ra là chứa đất bên trong, người khác thường gọi là đầu đất.
Bích Trân nhảy dựng lên, tên bác sĩ chết tiệt dám gọi cô là đâu đất.
Không ngờ, vị bác sĩ kia mở lớp khẩu trang ra kia… lại chính là Uy Vũ…
- Uy Vũ… anh đang làm gì vậy hả?
Uy Vũ bật cười: “ Đi thôi.” - Sau đó kéo cô ra cửa sau.
- Nhưng đi đâu? - Cô đáp.
Anh không đáp nắm tay cô kéo đi thật nhanh, bọn bảo vệ cảm thấy kì lạ khi hé cửa nhìn vào không nhìn thấy ai liền nhanh chóng đuổi theo. cuộc rượt đuổi bên trong bệnh viện vô cùng ngoạn mục làm xáo trộn mọi thứ… Bích Trân vừa buồn cười vừa mệt, nhưng vì là Uy Vũ đang nắm tay cô, bao nhiêu mệt mõi cũng cố gắng mà chạy theo anh.
Họ lên một chiếc xe hơi đậu sẵn bên ngoài, Uy Vũ nhanh chóng phóng đi… Không ngờ phía sau bọn người kia cũng khá nhanh nhẹn mà lái xe đuổi theo, bằng giá nào cũng phải mang tiểu thư quay về.
- Giữ chặt vào nhé. - Uy Vũ nhếch môi cười, tăng tốc.
- Thích quá thích quá… tôi chưa từng được thử với tốc độ này. - Bích Trân hét lên.
- Đúng là ham chơi, cô quên cô bị bệnh gì ư?
- Mặc kệ, tăng tốc thôi. - Cô hét lên ầm ĩ reo hò.
Uy Vũ tăng tốc, lách chiếc xe tải phía trước rồi bất ngờ canh đèn mà rẽ trái khiến bọn người phía sau không tài nào đuổi theo họ được. Đến lúc này anh chạy chậm lại, lúc đó là tình thế bắt buộc… anh cũng không muốn Bích Trân phải chịu đau đớn vì căn bệnh này.
- Thật không ngờ anh lại đến cứu tôi. - Bích Trân cười tươi.
- Chúc mừng cô ra viện. - Uy Vũ khẽ nói, sau đó lấy trong túi ra một gói quà. - Vô tình nhìn thấy thứ ngu ngốc này nên mua cho cô.
Chiếc hộp màu hồng, cô mở ra… bên trong là một chiếc móc khóa có hình mèo kitty be bé.
- Hè rồi, tôi muốn ra biển chơi… anh đưa tôi đi nhé. - Bích Trân reo lên.
- Cũng là lúc rãnh rỗi… được thôi. - Anh rẽ xe lái ra bờ biển.
Đoạn đường khá xa, cô ngủ trên ghế… khi anh chạy đến bờ biễn cô cũng vẫn chưa chịu tỉnh lại… Nhìn thấy nét mệt mỏi kia, Uy Vũ chạy đến một khách sạn sang trọng bế cô vào.
- Chìa khóa phòng của quý khách ạ. - Cô lễ tân đưa một chìa khóa.
- Tôi lấy hai phòng. - UY Vũ nhàn nhạt đáp.
- À, vâng ạ. - Cô lễ tân hơi bất ngờ.
Đặt Bích Trân xuống giường lớn, đắp chiếc chăn ngang người… không nỡ bỏ cô một mình ở nơi xa lạ này, Uy Vũ ở lại chờ đến khi Bích Trân tỉnh lại sẽ đưa cô ra biển xanh ngoài kia để tận hưởng mùi hương mằn mặn của biển khơi.