cùng Ngọc Hân bước đến phía người đàn bà sang trọng đang đứng gần sân khấu.
- Chào bác, cháu tên là Ngọc Hân. - Cô khẽ cuối đầu.
- Trí Văn, con mau đi lấy nước cho bạn mình đi. - Bà ta đáp.
Trí Văn rời đi, bà nhìn Ngọc Hân âm thầm đánh giá, sau đó cất tiếng.
- Cha mẹ con làm nghề gì? - Bà ta hỏi.
- Dạ… ba mẹ con đã mất rồi ạ. - Cô thành thật đáp.
- Vậy còn con, đang làm gì. - Bà nhíu mày.
- Dạ… con làm trong trung tâm thượng mại của bác.. con bán hàng cho hãng thời trang XXX.
- Con và Trí Văn nhà ta quen nhau bao lâu rồi.
- Dạ, con và anh ấy cũng mới tìm hiểu nhau gần đây ạ…
- Lúc đầu, con có biết nó là người thừa kế trung tâm thương mại con đang làm việc không? - Bà ta hỏi tới.
Lúc này Trí Văn bước ra tới, anh nhíu mày nói: “ Mẹ à, Ngọc Hân không như mẹ nghĩ đâu… cô ấy không biết gia đình chúng ta đâu… vì hôm nay mẹ yêu cầu con mới tiết lộ và sút nữa cô ấy đòi chia tay vì con đã che giấu cô ấy thời gian qua.”
Nghe con trai nói vậy, bà cũng không đáp… chỉ cảm thấy cô gái này không hề môn đăng hộ đối.
Ngọc Hân hú hồn… cũng chỉ là đóng giả vờ thôi, không ngờ bị mẹ anh ấy liền nghĩ mình đào mỏ nhà họ. Nghĩ đến Uy Phong… gia thế có lẽ hơn hẳn nhà họ Trần, nhưng vì sao anh ta không có chút chê bai, ngay cả Uy lão gia cũng rất gần gũi với cô.
- Tổng giám đốc, Tổng giám đốc Uy của tập đoàn Phong Vũ và bạn gái đến rồi ạ. - Thư kí của bà Trần đến báo.
Ngọc Hân nghe xong… có chút lo lắng, cô phải trốn ở đâu.
- Hai con mau theo ta chào khác quý. - Mẹ Trí Văn nhìn về phía Trí Văn và Ngọc Hân nói.
Cô không tiện nói ra, bàn tay lạnh rung lên vì mồ hôi… có lẽ Uy Phong và Minh Minh cùng nhau đến. Cô thật không muốn gặp anh trong trường hợp này.
- Tổng giám đốc Uy… thật vinh hạnh khi cậu đến bữa tiệc của bà già này. - Bà Trần nói.
- Tổng giám đốc Trần, bữa tiệc mừng sinh nhật bà, sao tôi có thể không đến. - Uy Phong lịch thiệp chào, khi ngước lên nhìn thấy Ngọc Hân đang đứng bên cạnh Trí Văn thì đôi mắt không dời đi.
- Đây là bạn gái cậu ư… đúng là trai tài gái sắc, không hổ danh là tuổi trẻ tài cao. - Bà Trần chào hỏi Minh Minh.
- Bà Trần quá khen, không phải con trai tổng giám đốc Trần đây cũng là tuổi trẻ tài cao… bạn gái của cậu ấy cũng thật là một phụ nữ xuất chúng. - Uy Phong nhìn về phía Ngọc Hân mà nói.
Ngọc Hân rung rẩy, bám chặt vào người Trí Văn… Trí Văn đưa tay vòng qua ôm Ngọc Hân vô cùng thân mật mà hỏi: “ Tổng giám đốc Uy đã quá khen rồi, tuy không đến mức xuất chúng nhưng cô ấy là người hoàn hảo nhất mà tôi từng gặp.”
- Mời hai vị vào trong dự tiệc, buổi lễ sắp bắt đầu rồi… chúng tôi xin phép. - Bà Trần nhìn đồng hồ liền nói.
Uy Phong gật đầu: “ Cứ để chúng tôi tự nhiên.”
Ánh mắt Uy Phong cứ thế dõi theo Ngọc Hân… cô đang quay lưng bước đi bên cạnh một người đàn ông khác…
- Phong… đó không phải là Ngọc Hân ư, cô ta nhanh như vậy đã quen người đàn ông khác, lại muốn làm con dâu nhà có tiền. - Minh Minh bất ngờ nói.
Uy Phong im lặng, cầm ly rượu trên tay khẽ uống.
- Em cứ nghĩ cô ta vẫn còn đau buồn chuyện đứa bé, nào ngờ lại nhanh chóng tìm niềm vui như vậy. - Minh Minh lắc đầu. - Anh đã nhìn sai con người cô ta rồi.
- Đừng nhắc đến cô ấy nữa, chúng ta đang đi tiệc sinh nhật của Trần tổng giám đốc… không nên nói người nhà họ như vậy.
Minh Minh nghe vậy thì không nói nữa… cô khẽ cười nhìn về phía Ngọc Hân đang đứng bên cạnh Trí Văn… Đây không phải là cơ hội tốt ư, Uy Phong sẽ căm ghét cô ta mà không còn yêu nữa, cô sẽ nhân cơ hội đó mà níu kéo tình cảm của anh.
Ngọc Hân không dám nhìn về phía Uy Phong, nhưng cô có cảm giác ánh mắt của anh như đang thiêu đốt cô. Toàn thân cô nóng bức, bàn tay lại lạnh rung toát mồ hôi lạnh, gương mặt không còn tươi tỉnh tự nhiên nữa… Nhưng vì sao cô lại sợ anh ta như vậy, Ngọc Hân tự chấn an mình, cô và Uy Phong không còn quan hệ nào nữa.
- Cô quen tổng giám đốc Uy ư? - Trí Văn hỏi.
Cô lắc đầu, không đáp.
- Đây là nhà tôi, vậy nên đừng sợ… tôi sẽ luôn ở bên cô. - Trí Văn nắm chặt tay Ngọc Hân.
Cô gật đầu, đi theo phía sau Trí Văn.
Vì chưa muốn công khai Ngọc Hân nên khi diễn ra buổi lễ chỉ một mình cô đứng phía dưới để Trí Văn lên khán đàn đứng cùng mẹ anh.
- Chúc mừng em, nhanh như vậy đã tìm được một người đàn ông tốt như vậy. - Uy Phong bước lại gần cô mà nói.
Cô nhìn anh, cũng không có lí do gì để giải thích: “ Vẫn là tốt hơn ở bên cạnh một người không hề có tình cảm.”
- Cô khẳng định mình yêu anh ta? - Uy Phong câm trên tay ly rượu mà nói.
- Anh không nhìn thấy ư? - Ngọc Hân đáp.
- Vậy còn tôi… em đã từng yêu tôi không? - Uy Phong hỏi.
Ngọc Hân không dám nhìn vào mắt anh, cô khẽ cuối đầu nói: “ Tôi hận anh.”
- Tôi hỏi là em… đã từng yêu tôi hay chưa? - Uy Phong nhắc lại, giọng nói đầy tức giận.
- Chưa… tôi chưa từng yêu anh… dù là một chút. - Cô đáp.
Bốp… - Tiếng pháo hoa nổ vang trời… mọi người hướng mắt về phía pháo hoa đẹp rạng ngời..
Cũng là tiếng động đó… Ly rượu trên tay Uy Phong bị anh dùng sức mà bóp vỡ nát… trên tay anh máu tươi chảy xuống thành dòng…
Ngọc Hân hoảng hốt… cô nhanh chóng tháo chiếc khăn đeo trên cô muốn cầm máu cho anh nhưng Uy Phong hất cô đi… anh để bàn tay chảy đầy máu kia mà rời khỏi bữa tiệc… phía sau anh một giọt nước mắt rơi ra từ trong bờ mi Ngọc Hân…