kết thúc màn diễn nhưng khi nghe cô nói là muốn cô ta làm gì cũng được liền thay đổi quyết định. Uy Vũ vờ như đau khổ tột cùng, anh đẩy cô ra mà nói: “ Tôi đã là một kẻ khuyết tật, sẽ không còn ai quan tâm đến tôi nữa… còn cô, cô sẽ hy sinh bản thân mà ở bên cạnh tôi chứ.”
Bích Trân lau đi giọt nước mắt mà đáp: “ Là lỗi của tôi, tôi sẽ nhận trách nhiệm những gì mình đã làm… Tôi sẽ ở bên cạnh anh, cho đến khi nào anh không cần tôi nữa.”
- Thật không, cô sẽ không chê bao tôi sao? - Uy Vũ đóng kịch.
Bích Trân gật đầu…
Uy Vũ không nhịn được cười nên ôm chầm lấy cô… Cô gái thì đau lòng khóc hết nước mắt vì lỗi cô gấy ra quá lớn không gì có thể bù đắp, còn anh chàng kia lại khoái trí với trò đùa quá ác này.
**************************
Dù thuê rất nhiều thám tử đề điều tra về cha của đứa bé trong bụng Ngọc Hân là ai nhưng mọi thứ đều đi vào trong ngõ cụt, không ai có bất cứ thông tin gì về cô… Họ chỉ bắt đầu nhìn thấy cô khi cô ở nhà họ Ngô… còn lại mọi thông tin đều mù tịt.
- Tổng giám đốc Uy, lần này chúng tôi xem như chịu thua… không thể tìm ra tung tích của cô gái ấy trong khoảng thời gian anh đưa ra. - Vị thám tứ lắc đầu nói.
- Bên anh không phải rất giỏi về chuyện này sao, một cô gái đơn thuần như cô ấy… lại làm khó các anh ư?
- Tôi thật sự xin lỗi tổng giám đốc Uy, nhưng chúng tôi đã cố gắng hết sức.
Tiền thám tử ra về, Uy Phong những ngày qua cũng khá đau đầu vì chuyện này, nhưng vì là điều Ngọc Hân mong muốn anh nhất định phải thực hiện được. Văn phòng thám tử vừa rồi là văn phòng thứ 5 anh tìm đến, tất cả các nơi đều lắc đầu không thể điều tra ra.
- Uy Phong, nếu không thể tìm ra thì đừng tìm nữa. - Cô nhìn nét mặt căng thẳng của Uy Phong liền nói, anh đã có quá nhiều việc ở Phong Vũ… không thể để anh lo lắng về việc của cô nữa.
- Anh sẽ tìm thám tử khác, rồi sẽ nhanh chóng có kết quả. - Uy Phong đáp.
Cô lắc đầu, đi về phía anh:” Những người giỏi nhất anh đều tìm đến, em cũng không còn muốn tìm kiếm người đàn ông đó nữa… bỏ mặc mẹ con em không quan tâm tìm kiếm, chắc chắn là người không tốt.”
- Vậy nên anh càng phải truy tìm hắn ta, cho hắn ta một bài học. - Uy Phong nói.
Cô mỉm cười lắc đầu:” Không nói chuyện đó nữa, ngày mai em ra ngoài gặp gỡ một người bạn, bọn em hẹn ở một quán cafe ở đối diện Ngô Kiên… ngày mai anh có thể đưa em đến đó không?”
- Ngô Kiên ư… em đến đó để gặp ai? - Uy Phong nghe đến Ngô Kiên liền tỏ ra không vui.
- Là một cô bạn làm cùng em khi em còn làm ở Ngô Kiên… không phải đến gặp Kiến Lương, anh không nên khẩn trương như vậy.
- Mai anh sẽ đưa em đến đó. - Uy Phong đáp. - Sao anh có thể không khẩn trương được chứ, anh không muốn mất đi em và con một lần nữa.
- Em… và con ư? - Cô có chút lạ lẫm…
Uy Phong đưa tay sờ lên chiếc bụng hơi nhô của cô mà nói:” Con của em cũng là con của anh, chính là con của chúng ta.”
Trong lòng cô có cảm giác của sự ngọt ngào, của sự hạnh phúc khi anh quan tâm đến đứa trẻ không phải là của anh, anh yêu có nhiều như thế ư, có thể chấp nhận tất cả vì cô ư?
Bên trong quán cafe quen thuộc trước kia, Mỹ Lệ vui mừng khi không ngờ lại gặp lại cô bạn này sớm như vậy.
- Chiếc áo này, cậu đã mang thai ư? - Mỹ Lệ như hét lên.
- Cậu nho nhỏ thôi. - Ngọc Hân kéo tay Mỹ Lệ.
- Tú Tâm, cậu và Ngô tổng kết hôn chưa bao lâu mà, có phải hai người ăn cơm trước kẻng đó chứ. - Mỹ Lệ trêu chọc.
- Cậu không xem tin tức ư? - Ngọc Hân có chút ngạc nhiên, Mỹ Lệ làm trong Ngô Kiên lại không biết chuyện gì ư?
- Không giấu cậu, ngay hôm mà cậu và tớ tạm biệt nhau… Hôm sau Ngô Kiên bỗng nhiên muốn giảm bớt nhân lực… vậy là tớ bị sa thải. Thời gian sau đó tới chỉ xem tin tìm việc, chạy khắp nơi tìm việc chứ không còn thời gian mà xem đến tin tức.
- Vậy hiện tại cậu làm ở đâu?
- Công việc bây giờ tìm được còn khó hơn leo lên trời, tó hiện đang bán hàng trong một siêu thị mi ni, hôm nay tớ làm ca đêm.
- Nó không phải là ngành nghề của cậu. - Ngọc Hân chợt buồn. - Lương ở đó cậu làm sao có thể nuôi được cha mẹ mình.
- Còn việc còn hơn không mình vẫn đang đợi các công ty khác gọi điện phỏng vấn, nhưng đừng nói về mình nữa. Nói về cậu đi, vì sao không đi nữa, có chuyện gì xảy ra ư?
- Mình là Kiến Lương đã ly hôn rồi, hiện tại mình sống ở nhà một người quen. - Cô đáp.
- Anh ta không những đuổi bớt nhân lực mà còn đuổi cả vợ con đi. - Mỹ Lệ tặc lưỡi. - Đúng là không nên nhìn mặt mà bắt hình dong.
- Không như cậu nghĩ đâu. - Ngọc Hân đáp.
- Hiện tại cậu đang làm ở đâu, cuộc sống một mình có lẽ rất vất vả phải không… cậu còn phải để dành sinh con nữa… tội nghiệp bạn tôi quá, nhưng mình không có khả năng giúp cậu được. - Mỹ Lệ chợt buồn.
- Mình làm ở một công ty nhỏ, cậu có mang hồ sơ đến đây không… mình sẽ thăm dò xin giúp cậu.
- Ôi! Cảm ơn cậu nhiều lắm. - Mỹ Lệ vui mừng nói.
Trò chuyện cùng Mỹ Lệ một lúc, cô và Mỹ Lệ tạm biệt nhau để cô bạn kia nghĩ ngơi để làm việc vào ca đêm. Cô không quay về biệt thự nhà họ Uy mà cầm tập hồ sơ kia đến trung tâm thương mại Centery để tìm Uy Phong, cô không muốn cô bạn duy nhất này làm những công việc tổn hại sức khỏe và nguy hiểm như vậy…
- Tôi đến tìm tổng giám đốc Uy Phong.
- Xin lỗi, cô có hẹn trước chưa ạ?
Ngọc Hân lắc đầu, vì cô chưa hẹn trước nên bọn họ không cho cô lên gặp Uy Phong. Đó là luật ở nơi này, Ngọc Hân đành dùng điện thoại gọi cho Uy Phong xuống đón mình. Nhưng gọi mãi, Uy Phong không nghe máy của cô… Ngọc Hân cũng không vội nên quay ra phía cửa ra vào, nghĩ rằng tối sẽ nói chuyện này cùng anh.
Cô quay đầu bước đi lại va trúng vào người một cô gái trạc tuổi mình, cô nhìn cô gái kia rất quen mắt nhưng không nhớ đã gặp mặt ở nơi nào. Sau một cậu xin lỗi nhẹ nhàng, cô tiếp tục bước đi… còn cô gái kia đi về phía lễ tân mà nói: “ Xin lỗi, tôi có thể tìm Uy Phong ở đâu?”