cùng Trọng Kiên, vì sao khi tỉnh lại lại ở nhà của Uy Vũ… chuyện lần này có điều gì đó không đúng.
Bích Trân quay về nhà liền bị chat trách mắng vì tội trốn ra ngoài, lại đi cả đêm không về. Cho đến khi nhân viên của khách sạn gửi chi phí bồi thương về Hoàn Cầu thì ông nổi trận lôi đình.
- Con mau nói,đêm đó ra ngoài đã gây ra chuyện gì hả,vì sao lại liên quan đến khách sạn The Queen.
Cô nhíu mày, cái tên khách sạn xa lạ cô chưa từng bước vào làm sao có thể gây chuyện ở đó, có nhầm lẫn ở đây sao? Cô gọi điện liên lạc với Trọng Kiên nhưng vẫn không liên lạc được, chỉ muốn hỏi đêm qua đã xảy ra chuyện gì, đang đi vơi anh vì sao anh lại để Uy Vũ bắt cô đi như vậy chứ.
- Ba, con không có… không phải con. -Cô lắc đầu.
- Vậy đêmqua con ngủ ở đâu hả, thật là hư hỏng mà.
Cô không dám nói mình ngủ ở nhà họ Uy, sợ cha lại đến đó gây chuyện mà mất mặt.
Sau một lúc chối quanh co, cha Bích Trân đưa cô đến khách sạn yêu cầu họ giải thich1ve62 các hóa đơn… Khi xem lại camera ghi hình...Bích Trân chết trân người, thì ra Hoàng tử chính là kẻ xấu, còn tên đáng chết kia lại là người cứu cô thoát khỏi yêu râu xanh,ấy vậy mà cô lại hiểu lầm anh, xem ra lần này cô sai thật rồi.
- Con đi đâu? - Cha cô gọi lớn khi Bích Trân chạy vụt đi.
- Con sẽ về ngay, ba đừng lo. - Cô nhanh chóng trèo lên taxi. - Đi đến khu biệt thự thành phố.
*******************
Ngọc Hân đang ngồi trang điểm trong phòng,một cô gái liền chạy vào đưa cho cô một gói quà lớn..khi mở ra lại chính là chiếc váy cưới lần trước cô rất thích. Ngọc Hân chỉ nghĩ là quà của Kiên Lương, có lẽ vì thấy cô thích nên anh đã tìm mua cho bằng được.
Tuy đã miễn cưỡng lựa các bộ váy khác, nhưng cuối cùng cô lại chọn bộ váy mà cô thích nhất để mặc trong lễ cưới của mình. Cô tin rằng ở bên cạnh Kiên Lương cô sẽ nhanh chóng nhớ lại kí ức của hai người mà sống một cuộc sống trọn vẹn niềm vui.
Lễ đường đông người tham dự, đôi tang lang và tân nương nắm tay nhau bước lên khán đài dưới sự chúc phúc của rất nhiều người có mặt...ở khuất một nơi xa xa có hình bóng của một người đàn ông, hai tay đặt trong túi quần, dáng vẻ có chút đau buồn… anh tựa người vào chiếc xe hơi sáng bóng mà ngắm nhìn cô dâu trong buổi tiệc cưới ngoài trời…
- Hân, hạnh phúc nhé.
Chiếc xe hơi màu đỏ thắng lại gần đó, Uy Vũ cũng bước ra khỏi xe… chỉ quá đau lòng cho anh trai mình… có lẽ vì Uy Phong quá yêu Ngọc Hân.
Kiên Lương ngạc nhiên với bộ váy trên người Ngọc Hân liền khẽ hỏi:” Bộ váy này, vì sao em có nó.” - Thật ra anh ta cũng đã đi tìm khắp nơi, nhưng lại là kiểu thiết kế riêng nên không có cái thứ hai.
- Không phải do anh nhờ người mang đến để em bất ngờ ư? - Cô cũng không kém phần kinh ngạc.
Kiên Lương lắc đầu, gương mặt tối sầm lại khi nhớ đến lời nói của Uy Phong tại studio.
- Là người đàn ông lần đó ư, nhưng vì sao anh ta biết chúng ta tổ chức tại nơi này?- Cô thắc mắc.- Và vì sao lại mang tặng cho em.
Kiên Lương khẽ cười lắc đầu:” Kệ hắn ta đi, hôm này là ngày vui của chúng ta… đừng suy nghĩ nhiều.”
Cô khẽ gật đầu mìm cười… nhưng trong lòng có nhiều cảm xúc khi nhớ đến người đàn ông ở studio ngày đó đã từng nhìn vào mắt cô mà hỏi:” Em có hạnh phúc không?”
Đám cưới diễn ra suông sẽ, Uy Phong chỉ nhìn qua rồi nhanh chóng ra về…
- Anh… anh quyết định như vậy thật ư? - Uy Vũ hỏi.
Uy Phong gật đầu:” Xem như chúng ta chưa tìm ra cô ấy vậy, hãy để cuộc sống của cô ấy bình an như vậy… “
- Phong… tất cả là lỗi của em. - Uy Vũ khẽ nói.
Uy Phong đặt tay lên vai em trai mình mà khẽ cười chua xót:” Anh và cô ấy như hai chiếc thuyền trôi trên cùng một dòng sông vậy...Đến khi gặp nhau, một chiếc lật ngã và một chiếc sẽ trôi đi tiếp… anh sẽ để cô ấy trôi đi tiếp trên dòng sông ấy còn anh sẽ đắm chìm trong dòng nước lạnh lẽo kia.”
Uy Vũ hiểu lời Uy Phong muốn nói… anh lặng người không nói thêm điều gì.