m nay… huynh cùng ta ân ái một đêm cho biết ái tình là gì, có chết cũng không hối tiếc. - Ngọc Hân liếm mép, trêu chọc Tuấn Phong.
- Ngươi… ngươi còn dám liếm mép… ta sẽ chu di cửu tộc. - Tuấn Phong hét lớn/
Ngọc Hân từ từ bước tới gần phía anh, bàn tay vuốt lên gương mặt Tuấn Phong mà nói:” Nếu ta hôn huynh… huynh sẽ chu di bao nhiêu đời vậy?” - Ánh mắt cô nhìn vào ánh mắt Tuấn Phong, cô biết anh bị thương khắp cơ thể… khó mà chóng trả được cô.
- Ta… sẽ… chu… di… - Tuấn Phong thật sự không biết đáp trả thế nào để khiến tên nam nhân biến thái này dừng trò uy hiếp này lại…
NGọc Hân đưa môi mình chạm vào môi anh… cưỡng hôn Tuấn Phong trong khi anh vẫn đang nghĩ cô chính là nam nhân…
- Mặc kệ huynh muốn chu di bao nhiêu đời nhà ta… - Ngọc Hân cười lớn, nụ hôn nhẹ nhàng kia cũng khiến tim cô rộn ràng. - Tuấn Phong… đệ yêu huynh…
Triệu Tuấn Phong từ sau khi bị Tuyết Sương rũ bỏ mà kết duyên cùng Hoàng ca… Từ đó đến nay đều không có một mối quan tâm đến một nữ nhân nào, thật không ngờ người thứ hai chạm vào môi anh lại chính là một nam nhân, và chính là anh đã bị tên đó cưỡng hôn…
Bàn tay bị thương ít hơn dùng hết sức lực mà đẩy Đồng Lân kia ra khỏi người anh, miệng không ngừng nôn ọe vì nghĩ nam nhân môi chạm môi thật là điều ghê tởm. Anh đưa mắt tức giận nhìn Đồng Lân mà nói:” Giỏi cho Đồng Lân, ta quyết sẽ trả mối thù này.”
- Bọn chúng nói ngày mai sẽ cho chúng ta một đôi cùng nhau bị thú dữ ăn thịt… cùng được chết với người mình yêu, không phải là điều hạnh phúc ư…
- Ngươi đừng nằm mơ… Tuấn Quốc sẽ nhanh chóng đến ứng cứu… - Tuấn Phong giận dữ. - Nếu ta biết ngươi là người như thế… thì lúc đó chẳng phải để bọn chúng giết chết, chẳng phải đỡ nguy hại cho đời ư…
- Vậy thì huynh đã có cơ hội… chu vi toàn tộc nhà ta rồi. - Ngọc Hân khẽ mỉm cười, sau đó nằm xuống nghĩ ngơi, nhìn thấy anh còn sức mắng chửi có lẽ đã không sao. Nếu như Tuấn Phong tin chắc Tuấn Quốc sẽ tới… cô cũng không có gì là lo lắng nữa.
Tuấn Phong nhìn Đồng Lân không có chút lo sợ gì mà nằm xuống quay lưng về phía anh, nụ hôn khi nãy của tên tiểu tử này thật ra không phải quá ghê tỡm như anh nghĩ… Đôi môi của hắn ta mềm mại, ngay khi hắn ta hôn anh… trái tim Tuấn Phong cũng đôi chút loạn nhịp.
Với cái suy nghĩ kì lạ đó, Tuấn Phong tự lấy tay đập vào đầu mình một cái thầm nghĩ:” Triệu Tuấn Phong, ngươi điên rồi ư… làm sao có thể có cái cảm giác đó với nam nhân được.”
Hôm sau, khi mặt trời chưa kịp thức giấc thì tiếng mở cửa của bọn người phương bắc kia khiến cô và anh đều tỉnh giấc. Bọn chúng đưa anh và cô đi sâu vào trong rừng, trói họ vào một gốc cây rồi nhanh chóng bỏ đi.
- Này, chẳng phải huynh nói Tứ vương gia sẽ đến cứu sao? - Ngọc Hân có chút lo sợ khi phía trước là bóng tối.
- Ta làm sao biết được… - Tuấn Phong đáp.
- Ý huynh là Tuấn Quốc sẽ không tới ư? - Ngọc Hân lớn tiếng.
- Nhỏ cái miệng ngươi lại, đang muốn gọi bọn thú dữ tới ư?
- Tên chết bầm nhà ngươi… nếu ngươi không nói Tuấn Quốc tới ta đã tìm cách thoát đi chứ không an tâm nằm ngủ như thế. - Ngọc Hân nhích người lại gần Tuấn Phong. - Nếu không bị trói, ta sẽ giết chết huynh trước khi thú dữ ăn thịt huynh.
- Ngươi cả gan dám mắng chửi thiên tử?
- Dù ngươi có là con ông trời, ta cũng chửi?
- Ta… ta sẽ…
- Lại muốn chu di ta nữa ư… có giỏi thì chu di bọn thú rừng đi…
CẢ khu rừng mọi hôm khá yên ắng… hôm này lại khó rộn ràng vì tiếng cải nhau của hai con người thật không giống ai… chết đến nơi còn muốn phân cao thấp.
- Này Vua, mau nhích lại gần ta. - Ngọc Hân nói.
- Ngươi còn dám hỗn xược.
- Nói nhích thì nhích đi. - Cô cáu lên.
Tuấn Phong không hiểu vì sao lại nghe lời Đồng Lân, nhích lại gần cô một chút… Có lẽ khi mạng sống đang bị uy hiếp, suy nghĩ của con người không được minh mẫn nữa…
- Trong người ta có một cây trâm… ngươi mau mò vào trong tìm kiếm… - Ngọc Hân nói.
- Có chết cũng không chạm vào tên tiện dân nhà ngươi. - Tuấn Phong nhớ lại chuyện tối qua liền mắng.
- Vậy được thôi… dù sao cũng sẽ cùng chết. Ta nói ngươi biết, ta đã hôn ngươi có nghĩa ngươi đã là người của ta… dù có kiếp sau đi chăng nữa ta cũng sẽ bám riết lấy ngươi. - Ngọc Hân khích…
Tuấn Phong nghe xong, nhanh chóng kéo chiếc dây trói hết cỡ mà chạm vào người Đồng Lân. Anh vô tình chạm phải da thịt của Đồng Lân kia, tiểu tử này vì sao da thịt lại mịm màng như vậy… đúng là một kẻ yếu đuối.
- Đừng có lợi dụng dở trò với ta.
- Ta thật sự chỉ muốn chém nhà ngươi thành trăm mảnh. - Tuấn Phong đáp.
Cuối cùng thì Tuấn Phong cũng tìm ra được cây trâm trên người Ngọc Hân...Anh từ từ dùng cây trâm kia mà cứa dây trói… cứa mãi cứa mãi dây trói kia vẫn không đứt…
Tiếng bước chân từ phía xa xào xạt xào xạt trên những đóng lá không… Nơi rừng sâu vào giờ này thì làm gì còn người qua lại… không cần nghĩ cũng biết đó là tiếng bước chân của ai…
- Tên Vua kém cỏi… nhanh lên… bọn thú tới rồi. - Ngọc Hân hét.
- Im miệng ngươi lại… chính vì miệng ngươi quá to bọn chúng mới nghe thấy.
- Nếu ta chết… ta sẽ đeo bám theo ngươi mãi mãi. - Ngọc Hân nói.
Dây trói trên tay Tuấn Phong cuối cùng cũng đứt… tiềng xào xạt ngày một gần họ hơn… Tuấn Phong nhìn Đồng Lân nhếch môi cười đểu:” Nếu ngươi chết một mình, xem làm sao đeo bám ta.”