nhưng sau đó Tuyết Sương lại làm Thái tử phi, còn Phong ca đã từng rất đau buồn.
- Hoàng tẩu, tỷ có trong đó không? - Thanh Vân gọi.
Từ bên trong, một người phụ nữ mang nét đẹp đầy quyến rũ với gương mặt bất ngờ mà bước ra ngoài, đã từ rất lâu nơi đây chẳng hề có một ai đến thăm… không ngờ hiện tại lại có người tìm cô.
- Thanh Vân, không ngờ muội đến tìm tỷ. - Tuyết Sương nhanh chóng ôm chầm Thanh Vân.
- Đã lâu không gặp, tỷ vẫn không hề thay đổi.
- Tỷ đã già rồi, muội càng lớn lại càng xinh đẹp. Ta nghe nói muội chuẩn bị xuất giá phải không? Thời gian trôi qua thật nhanh, nhớ năm đó muội còn là một đứa trẻ luôn chạy theo ta và Tuấn… Phong. - Chữ Tuấn Phong kia Tuyết sương có chút ấp úng.
- Không sao, ở đây là người của muội. - Thanh Vân lắc đầu nói, gọi tên tộc của Hoàng Thượng chính là tội chết.
Ngọc Hân chính là đang ngỡ ngàng nhìn Tuyết Sương kia, đó không phải là cô gái đã nhìn thấy trong thư phòng của Hoàng thượng mà từ phía sau ôm lấy Hoàng thượng sao? Cô ta theo lời mà Thanh Vân nói chính là chị dâu của Hoàng thượng kia, lại dám cả gan ôm anh ta như vậy… Ôi ôi… cô phải lục lại lịch sử nhớ xem có một người phụ nữ nào như cô ta hay không, nhưng thái độ của Triệu Tuấn Phong kia cũng thật kì lạ, không hề buông cô ta ra… xem ra tình cảm của họ rất sâu đậm.
Nhưng… họ yêu nhau thì liên quan gì đến cô chứ… Triệu Tuấn Phong cũng không phải Uy Phong, Tuyết Sương kia cũng nào phải Minh Minh. Cô tự đặt một câu hỏi, ví như khi Uy Phong và cô đang ở bên nhau thì Minh Minh quay về giống như một câu chuyện ngôn tình thường gặp… vậy cô là nữ chính hay cô gái Minh Minh kia là nữ chính.
- Đồng Lân, muội nghĩ gì mà thừ người ra như vậy?
- Công chúa, chỉ là vài việc càng nghĩ càng rối tung lên mà thôi…
- Nếu được, ta hy vọng sẽ giúp được muội.
- Công chúa, người có bao giờ yêu ai hay chưa?
- Yêu ư? - Thanh Vân bỗng trở nên mơ mộng. - Ta từng có cảm tình với một người, nhưng rất tiếc lại không thể… - Sau đó lắc đầu thất vọng.
- Là hắn ta dám chê bai người ư?
- Không phải!
- Hắn không xứng với người?
- Ta không quan trọng quyền lực, nếu yêu thì dù là một nông dân ta cũng nguyện ý theo người.
- Vậy lí do là gi?
- Vì hắn ta… là nữ nhi. - Nói rồi Thanh Vân bật cười lớn.
Ngọc Hân chưng hững… là cô đang bị Thanh Vân trêu chọc.
Hai người đang cười sáng khoái thì bên ngoài nô tài truyền vào có Hoàng thượng giá lâm… Thanh Vân nhanh chóng chỉnh chu lại y phục ngênh đoán Hoàng thượng.
- Hoàng thượng cát tường. - Thanh Vân cuối chào
- Nô tài bái kiến Hoàng thượng. - Ngọc Hân quỳ xuống cùng bọn nô tài vì cô đang mặc y phục của thái giám.
- Trẫm miễn lễ, đứng lên đi. - Tuấn Phong bước đến về phía Thanh Vân mà nói. - Nghe nói Hoàng muội rất hay ra khỏi cung phải không?
Thanh Vân nhíu mày, quả là có nhiều lần cô tự tiện ra ngoài lén lút không xin phép… chẳng lẽ Hoàng huynh phát hiện đến đây trách mắng...Dù được yêu thương nhưng Hoàng huynh là người khá nghiêm khắc, có tội là phải bị phạt.
- Hoàng thượng, Hoàng muội biết tội rồi… Muội hứa sẽ không ra ngoài khi không được người đồng ý nữa.
- Trẫm không phải có ý đó. - Tuấn Phong khẽ cười nói nhỏ. - Đây là bí mật của chúng ta… Ta, muội và Tuấn Quốc sẽ cùng nhau ra khỏi cung một chuyến… Ta vừa lên ngôi muốn biết dân tình sống ra sao… lại nói, trốn bọn quan thân cứ mãi nhắc nhở chuyện lập hậu sinh con nối dỗi.
- Thì ra Hoàng thượng ham chơi. - Thanh Vân nói. - Nhưng Thanh Vân rất thích… khi nào chúng ta sẽ đi… - Thanh Vân nhìn xung quanh. - Trừ Tiểu Đồng tử, các người còn lại ra ngoài hết cho ta.
Đợi mọi người ra ngoài, Tuấn Phong liền nhìn Thanh Vân mà đáp:” Ngay đêm nay.”
Từ khi lên ngôi, anh đều nhận được tấu chương quốc thái dân an từ các quan đại thần trong triều dâng lên. Nhưng chưa đến ba ngày vi hành, chứng kiến bao nhiêu cảnh lầm thang cướp bốc rồi tham quan khắp nơi… Tuấn Phong quyết định vi hành để nắm tình hình trong tay, một vị vua tốt phải lấy phúc của dân làm trọng.
Xuất phát một cuộc hành trình đầy thú vị… Tất nhiên Thanh Vân mang theo cả Đồng Lân, tỷ muội tốt của cô. Nhưng sự xuất hiện của một người khác khiến Tuấn Quốc và Tuấn Phong đều kinh ngạc...
- Thanh Vân… vì sao cô ta ở đây. - Tuấn Quốc khoanh tay lại, ra vẻ không có chút hài lòng.
- Muội lại nghĩ là chúng ta đi chơi ư? - Tuấn Phong lắc đầu, nhưng nếu không mang Thanh Vân đi e là cả triều đình sẽ biết chuyện anh không ở trong cung.
- Muội thấy Tuyết Sương tỷ một mình ở cung Thiên Uyển rất buồn bã… Ngày xưa chẳng phải chúng ta rất thân thiết ư… dù gì thì muội cũng đã mời Tuyết Sương tỷ đến, không lẽ lại đưa tỷ ấy về.
- Không sao cả, nếu Hoàng thượng và Tứ vương gia không muốn… Tuyết Sương sẽ quay về cung Thiên Uyển.
Tuấn Phong thật sự không nỡ, nhìn thấy nét buồn trên bờ mi Tuyết Sương mà đi đến đỡ Tuyết Sương lên xe ngựa mà nói:” Dù sao cũng đã đến, đi thôi.”
Ngọc Hân khoanh tay đứng nhìn Tuấn Phong ân cần mà cảm thấy chướng tai gai mắc… Cái tên vua dâm loàng kia, cô ta là chị dâu nhà ngươi đó.