- Vậy là hơn Tiểu Long nhà ta năm tuổi, từ nay con sẽ là ca ca của nó. - Vị đại tẩu kia mỉm cười.
Cô bật cười với cái tên kì lạ kia, nhưng nếu cô thật sự không thể quay về thì cô phải làm sao đây... “ nếu có đường đến chắc chắn cũng có đường về” - Ngọc Hân nghĩ vậy có chút an tâm.
Khi cô bước ra khỏi phòng thì Tiểu Long vô cùng kinh ngạc, vị tỷ tỷ xinh đẹp kì lạ khi nãy đã biến mất mà thay vào đó là một tiểu đệ bé con yếu đuối. Điều đó khiến Tiểu Long cười ngặt nghẽo, còn Đồng đại phu vẫn điềm tĩnh ngồi trên bàn uống trà.
- Tỷ tỷ, tỷ thật giống nam nhân rồi. - Tiểu Long cười lớn.
- Tiểu Long. - Mẹ cậu nghiêm mặt. - Có duyên mới có thể gặp nhau, từ nay Tiểu Lân sẽ là thành viên của gia đình chúng ta. Tiểu Lân sẽ là anh em họ hàng xa vì cha mẹ mất hết nên nương nhờ gia đình chúng ta.
- Đại tẩu, con và tẩu vừa mới gặp nhau vì sao tẩu lại tốt với con như vậy… thật ra, con cảm ơn ý tốt của cả gia đình, nhưng con thật sự muốn quay về nhà mình. - Ngọc Hân nói, cô muốn nhanh nhanh đến sáng để quay về lại nơi mà cô tồn tại.
Mẹ Tiểu Long nghe vậy liền buồn bã đi vào bên trong, Đồng đại phu khẽ lắc đầu đi vào thở dài.
- Tỷ nói gì sao ư? - Cô hỏi Tiểu Long.
- Tỷ không sai gì cả, chỉ là… có lẽ mẹ đệ nhìn tỷ mà nhớ đến tỷ tỷ đã mất của đệ nên mới trở nên như vậy. - Tiểu Long thờ dài. - Nhưng tỷ đừng lo, ngày mai rồi sẽ không sao nữa… nếu tỷ muốn quay về nhà, tỷ cứ đi đi.
- Ngày mai, nhờ đệ đưa tỷ đến nơi mà đệ gặp tỷ nhé. - Ngọc Hân đáp.
- Tỷ nên nghĩ ngơi một chút, ngày mai đi sớm vả lại đường núi rất khó đi. - Tiểu Long khẽ đáp…
**********************
Cô nằm trên chiếc giường mà không tài nào chợp mắt được, vì sao cô lại có thể đến được nơi này chứ… không thể nào tin được hiện tại cô đang ở năm 1446 với ngôi nhà được xây dựng bằng gỗ và ngói đỏ. Ngọc Hân chìm vào trong giấc ngủ, cô mê man nhìn thấy cái chết của Uy Phong trước mắt mình… khi giật mình tỉnh giấc thì trời đã nhá nhem sáng.
- Tỷ tỷ, chúng ta đi thôi. - Tiểu Long đã mặc sẵn trang phục ngồi bên ngoài đợi.
- Đệ dậy sớm vậy ư? - Ngọc Hân còn ngáp nói.
- Tỷ rửa mặt và chân tay đi rồi chúng ta lên đường. - Tiểu Long nói, sau đó đưa cho Ngọc Hân một thứ khá giống như bàn chải đánh răng thời bấy giờ.
- Đây là gì? - Ngọc Hân nói.
- Đây là thứ làm sạch răng… răng tỷ chưa nhuộm đen nên không đẹp gì cả. - Tiểu Long khẽ cười.
Cô nhìn qua thứ trên tay, đúng là vào thời này phụ nữ thường nhuộm đen răng để bảo vệ răng miệng và họ cho như vậy là đẹp… bởi trong bài thơ Bên kia sông Đuống mới có câu:” Những cô hàng xén răng đen, Cười như mùa thu tỏa nắng.”
- Nó được làm ra từ chất liệu gì vậy Tiểu Long. - Cô đưa vào miệng mà chà răng, thật ra cũng suy nghĩ vào thời này họ dùng gì để làm ra bàn chải đánh răng.
- Nó được làm từ lông đuôi ngựa và cán xương bò. - Tiểu Long ngây thơ đáp.
Ngọc Hân nghe xong liền bị sặc… sau đó nhanh chóng đưa cái lông + xương kia ra khỏi miệng mà rùng mình nổi hết da gà.
Trên đường lên núi xem ra thật khó khăn, vậy mà hôm qua Tiểu Long đã vất vả mang cô xuống núi như vậy. Cậu bé nhìn cao to như vậy, cách đi đứng lại vô cùng khéo léo, nếu không phải là đại tẩu nói thì không thể đoán được thằng bé chỉ mới mười hai tuổi.
- Xem ra đệ rất rành đường ở đây nhỉ?
- Một tuần đệ thường lên đây ba đến bốn lần để tìm thuốc, trước kia đệ đi cùng cha nhưng hiện tại ông đã có tuổi nên đệ đi một mình.
- Đệ không sợ sao?
- Buổi sáng thú dữ sẽ không xuất hiện, trừ khi chúng ta không đi quá sâu vào rừng. -Tiểu Long đáp.
- Còn cướp. - Ngọc Hân thắc mắc.
- Đệ làm gì có tiền cho bọn chúng cướp. - Tiểu Long cười nói. - Vã lại đệ cũng có chút võ công, những tên cướp cũng không khó đối phó.
Tiểu Long đưa cô đến một gốc cây cổ thụ khá lớn, sau đó chỉ về phía một đóng lá cây khá dày đang nằm chồng chất lên nhau mà nói:” Tỷ tỷ bị một cơn gió lóc thổi đến, sau đó nằm ở trên đống lá cây đó.”
- Gió lốc ư?
- Tỷ tỷ có phải là con của thần gió không, vì sao cơn gió lóc kia không làm tỷ bị thương mà ngược lại còn gôm hết lá cây để bảo vệ tỷ.
Ngọc Hân quả nhiên không biết đáp lời Tiểu Long ra sao? Cô bị lạc vào nơi này do một cơn gió lốc ư… vậy cô phải làm cách nào để quay về đây….