iọng nói có chút quen thuộc, đây chẳng phải là giọng của tỳ nữ riêng của Tịnh Yên.
- Hoàng thượng, Yên phi nương nương bị ngất ở hoa viên, đến giờ vẫn chưa tỉnh lại. - Tiểu Mai không được vào, đứng bên ngoài làm ồn, hy vọng Hoàng thượng nghe thấy.
Nghe Tịnh Yên bị ngất, Tuấn Phong vội vàng chỉnh chu lại trang phục mà bước ra ngoài mặc cho Tố Như ra sức cầu xin.
- Hoàng thượng, là Yên phi được người quá sủng ái không muốn người ở bên thần thiếp nên cho cung nữ sang Vọng cát náo loạn. Hoàng thượng, người không thể bỏ mặc Tố Như.
- Tịnh Yên không phải là loại người như nàng nghĩ. - Tuấn Phong bước ra khỏi cửa. - Như phi, nàng nghĩ ngơi đi Trẫm phải đến xem Tịnh Yên làm sao.
Thái y đến cung Thủy cát, đến khi Tuấn Phong đến cô vẫn chưa tỉnh lại.
- Yên phi vì sao lại ngất đi? - Tuấn Phong hỏi.
- Muôn tâu bệ hạ, nương nương là bị một kẻ có võ công cao cường đánh phải nguyệt đạo mà ngất đi, không có gì đáng lo ngại.
Tuấn Phong tức giận: “Tiểu Mai, kẻ nào đã ra tay với Yên phi.” - Trong cung, kẻ nào không biết Tịnh Yên là quý phi, vả lại đang trong Thủy Cát ai lại dám lộng hành.
- Là tội của nô tỳ. - Tiểu Mai quỳ xuống. - Nô ty ở bên trong chuẩn bị chổ ngủ cho nương nương, lúc ra ngoài đã nhìn thấy nương nương ngất đi, không biết kẻ nào đã ra tay… Nương nương đang mang long thai, thật sự quá nhẫn tâm.
- Kẻ nào đã ra tay với nương nương, có lẽ phải đợi nương nương tỉnh lại để hỏi rõ. - Chỉ huy đại đội thị vệ cuối đầu nói.
- Lần này Yên phi không sao, nếu Yên phi có mệnh hệ nào Trẫm không bỏ qua cho các khanh. - Tuấn Phong tức giận. - Cho các ngươi lui, cho người lục soát toàn Hoàng cung, kẻ ra tay với Yên phi chắc chắn còn bên trong Hoàng cung này.
Hoàng cung sáng lửa, cấm vệ quân và thị vệ huy động toàn thể tìm cho ra kẻ dám động vào Yên quý phi.
Tịnh Yên tỉnh lại, nhìn thấy Tuấn Phong đang ngồi nắm lấy tay cô.
- Tịnh Yên, nói Trẫm biết kẻ nào dám ra tay với người Trẫm yêu thương nhất. - Tuấn Phong hỏi.
- Thiếp không biết, hắn ta che kín mặt. - Cô vẫn còn run sợ.
- Tịnh Yên, đừng sợ… Trẫm sẽ ở bên cạnh nàng, không phải sợ bất cứ điều gì nữa.
Cô chợt nhớ, khi nãy tên thích khách nói rằng muốn đến cung Vọng cát, cô sợ Tuấn Phong gặp nguy hiểm nên chỉ hắn ta đường đi đến cung Nguyệt cát. Ngay cả cô đang mang thai hắn cũng không tha, có khi nào hắn làm hại Tuyết Sương hay không, cảm thấy thật có lỗi với cô ta Tịnh Yên vội nói.
- Hoàng thượng, người mau cho người đến cung Nguyệt cát, hắn đang trên đường đến nơi ấy.
Tuấn Phong nhíu mày, trước mắt phải bắt được kẻ nào ra tay với Tịnh Yên, anh tự mình đến cung Nguyệt cát bắt người. Còn vì sao hắn đến nơi đó sẽ hỏi cô sau.
Tên thích khách theo lời chỉ dẫn của Tịnh Yên liền dùng khinh công di chuyển không một tiềngs động trên mái nhà như một con mèo hoang màu đên. Khi đến cung Nguyệt cát được canh phòng nghiêm ngặt, hắn ta phải đợi một thời gian lâu khi bọn chúng sơ hở lẻn vào bên trong phòng ngủ của hoàng hậu.
Trong lớp màng mỏng, cùng ánh nén le lói nhạt màu, hắn cứ ngỡ Tuyết Sương là người hắn đang tìm kiếm nhanh chóng tiến đến ôm lấy Tuyết Sương từ phía sau.
Lạ kì, chính Tuyết Sương lại không la lớn vì có kẻ lạ mặt xong vào cung cấm, lại đưa bàn tay mình ôm lấy bàn tay hắn ta đang ôm cô.
Tuyết Sương nhanh chóng đi thổi tắt hết nến trong phòng ngủ, chính là ám chỉ cô đã nghĩ ngơi không kẻ nào được làm phiền.
Tuyết Sương sà vào lòng hắn ta ôm ấp như bao đôi tình nhân nhớ nhung đã rất lâu. Sau đó hôn lên đôi môi hắn ta chuẩn bị thoả tràn dục vọng. Nhưng không may, bên ngoài tỳ nữ thân tính lại hô hoán Hoàng thượng giá đáo.
- Sao Hoàng thượng lại đến đây giờ này. Huynh mau chóng chốn đi, hẹn đêm mai gặp lại. - Tuyết Sương vội vàng đốt lại ánh nến trong phòng
Tên thích khách lưu luyến từ phía sau ôm lấy Tuyết Sương không muốn rời, ánh đèn thắp sáng cả dan phòng, Tuyết Sương quay đầu lại liền nhìn thấy mọi tên đàn ông xa lạ. Còn hắn ta cũng cả kinh vì trước mắt không phải là Tố Như của hắn.
Tiếng hét của Tuyết Sương khiến Tuấn Phong vội vàng chạy vào phòng ngủ, là Hoàng hậu của đại Triệu quốc đang cùng một nam nhân khác ở trong phòng ngủ của nàng ta.
- Hoàng thượng… - Tuyết Sương nhanh chóng chạy về phía sau Tuấn Phong ra vẻ sợ hãi.
- Ngươi là ai, cớ sao có mặt tại nơi này, chính ngươi đã ra tay với Tịnh Yên?
- Thì ra đây là Hoàng hậu của đại Triệu quốc… Ha ha… Đến nơi này trước sau gì cũng sẽ chết, dù sao trước khi chết được phong lưu cùng Hoàng hậu, xem ra rất đáng. - Hắn nhếch mép khinh thường.
Tuyết Sương xanh mặt sợ hãi: “ Ngươi không được nói sằn bậy. Hoàng thượng người phải giải oan cho thần thiếp. Nỗi ô nhục này biết rửa mấy sông.”
- Người đâu bắt hắn ta nhốt vào đại lao. Chờ ngày xét xử.
Sau khi bắt được tên thích khách. Tuấn Phong cũng không nhắc đến những chuyện liên quan đến những gì hắn ta nói về Tuyết Sương. Nhanh chóng quay về cung Thuỷ Cát lo cho Tịnh Yên.
Tin xấu đồn xa, chuyện gắn ta nói đêm đó từ khi nào đã truyền khắp cả Hoàng cung. Chỉ là mộ mình Tịnh Yên đều không hay biết chuyện gì vì cô sắp đến ngày sinh con, Hoàng thượng đã căn dặn Tiểu Mai không được nói chuyện gì khiến cô lo lắng.
Tuyết Sương rất tức giận vì tin đồn á miệng kia, cứ tự nghĩ mình oan ức. Lại càng tức giận hơn vì sao Tuấn Phong không có một chút thái độ gì khi nhìn thấy tên nam nhân kia trong phòng cô. Tuyết Sương cảm thấy không an tâm, đến cung Vọng cát một chuyến.
- Như phi thỉnh an Hoàng hậu.
- Thật là thiệt thòi cho muội muội. Ngay đêm đáng ra muội được chăm sóc bệ hạ, Yên phi lại bày mưu lập kế kéo Hoàng thượng về phía cô ta. Muội xem, Yên phi kia quá ích kỉ.
- Như phi chỉ biết trách bản thân vô dụng, không hầu hạ được Hoàng thượng nào đâu dám oán trách.
- Trong cung ai nấy cũng biết bổn cung và Yên phi có chút hiểu nhầm. Nay ta muốn ban cho nàng ta một chén canh bổ thai, chỉ e cô nương ta dị nghị. Ta thấy muội mới vào nơi này, mang đến cũng xem như là ra mắt quý phi, cô ta chịu nói tốt giúp muội trước mặt Hoàng thượng vài câu há người sẽ để mắt đến muội.
Tố Như nhìn chén canh bổ đặt trong một gỗ giữ ấm đặt trên bàn. Chắc chắn cũng không có điều gì tốt đẹp. Bà ta muốn gắp lửa bỏ tay người ư, đâu có đơn giản như thế.