mà lại lựa chọn quên luôn cha mẹ ruột thịt của mình.
“Anh nghĩ là có.” Anh kéo ngăn tủ đầu giường ra, lấy ra tập cảnh cực kỳ dày, bày từng tấm ra trước mặt cô. Từng tấm ảnh tràn đầy bóng dáng của cô. Lúc cô còn sơ sinh, lúc cô là đứa trẻ, lúc cô là thiếu nữ… Tất cả đều là cô, tất cả đều là khuôn mặt cười tươi rói của cô.
Bàn tay run rẩy của cô vỗ về đôi nam nữ đang mỉm cười cùng cô, vừa liếc mắt đã nhận ra lông mày của cô giống ba, đôi mắt giống mẹ, mũi giống ba, miệng giống mẹ… Thì ra cô có một khuôn mặt dung hợp giữa ba và mẹ, vậy mà cô lại quên lãng lâu như vậy.
Từng hình ảnh chợt lóe lên rồi biến mất trong đầu, nhanh đến mức khiến cô choáng váng, tiếng cười khẽ khàng vang vọng bên tai, cô nhớ ra… Không, cô không nhớ ra, tại sao lại không nhớ ra?
“Bảo bối…” Elliott lo lắng nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn xúc động của cô.
“Anh đã mua lại à?” Cô chưa nghĩ gì đã thốt lên, lời vừa ra khỏi miệng, hai người đều ngẩn người.
“Em, em nhớ lại rồi sao?”
Cô lắc đầu, hơi lo lắng, cô không nhớ ra, chỉ nói theo bản năng.
Trong lòng Elliott cũng rất mâu thuẫn, nội tâm có hai thế lực đang giao chiến, giữa mong muốn cô nhớ lại và không nhớ lại…
“Anh… không biết bài biện như vậy có đúng không. Anh bài biện theo tấm ảnh, em thích không?” Mua ngồi nhà này, những vật dụng có giá trị trong nhà đều đã bị bán lấy tiền mặt, anh chỉ có thể tìm những đồ tương tự, hy vọng có thể làm cho nàng cảm thấy đã được trở về “ngôi nhà” đích thực.
“Mấy ngày hôm trước anh bận rộn giải quyết những chuyện này sao?”
“Ừ.”
Cô quay đầu về phía anh, ôm lấy anh thật chặt. Cô đã biết, dù trước khi hay sau khi mất trí nhớ, cô đều thật sâu yêu người nam nhân này, có khi, cô không muốn thừa nhận lắm, nhưng cô biết, cô đã không thể nào ngó lơ tình cảm chứa chan cô dành cho anh.
“Cảm ơn anh.” Mặc dù cô không biết vì sao năm đó họ lại chia xa, dù cô không biết rốt cuộc ai có vấn đề, nhưng cô không muốn suy nghĩ gì nữa, giờ này khắc này, cô thật lòng tin tưởng người đàn ông này vẫn quan tâm tới cô.
Đêm đó, Di Hi không chịu rời đi, khóc trong phòng cha mẹ một đêm. Cô cố gắng nhớ lại chút dấu ấn về ba mẹ, nhưng không hề có hiệu quả, cuối cùng Elliott ôm cô về phòng của mình.
Sáng sớm hôm đó, ánh sắc len qua khe cửa đánh thức cô, cô quen thuộc mở mắt ra, vẫn không rõ những thứ lướt qua trong đầu, nhưng dù có ánh nắng đó, cô vẫn dính chặt trên giường không chịu tỉnh.
Căn phòng vẫn vắng lặng, chẳng qua những gợn sóng dừng lại từ năm cô hai mươi ba tuổi bỗng dạt dào.
Đến khi cô phát hiện mình không ngủ được nữa, đợt sóng như thủy triều không ngừng lại bao phủ lấy cô, ký ức về sự sống và cái chết, nỗi cô đơn và bè bạn, nụ cười và nước mắt…
Cô đã nhớ lại hết thảy.
Cô nghe thấy tiếng chim hót vẫn đánh thức cô ngày ngày, cô vẫn không biết tên loài chim đó, chỉ biết loài chim này làm tổ ở vườn trúc gần đó, định cư ở đó hơn mười năm. Còn có mùi nhãn bay vào phòng cô… Cô cho rằng để khôi phục lại trí nhớ không biết phải tốn bao nhiêu thời gian và hơi sức, không ngờ rằng chỉ cần ánh nắng, tiếng chim hót và những thứ quen thuộc khác cô đã nhớ lại.
Cô cũng nhớ lại Elliott, nhớ lại từng chữ từng câu của anh, nhớ lại sự dịu dàng và cái quay lưng của cô, và cả lý do cho những bông hồng trắng đó…
Anh đang nói xin lỗi, bằng cách mà anh đã hứa, nói lời xin lỗi suốt sáu năm ròng… Có nên tha thứ cho anh không? Cô nhắm hai mắt cân nhắc.
Elliott dùng ngón tay lau những giọt nước mắt của cô, đau lòng hôn cô liên tiếp.
Trong lúc bất chợt, cô nghĩ thông suốt, cô không truy cứu nguyên nhân anh bỏ lại cô năm đó nữa. Cũng không truy cứu tấm ảnh đính hôn trên tạp chí năm đó nữa, cô chỉ muốn biết một chuyện, một chuyện cô đã biết nhưng vẫn chưa từng nghe chính miệng anh nói.
“Anh có yêu em không?”
“Yêu em, yêu em, anh yêu em, anh yêu em, anh yêu em…” Có lẽ từ lần đầu nhìn thấy cô ở “Rừng Na Uy” hôm đó, anh đã hãm sâu không thể tự kềm chế, chẳng qua anh vẫn ngó lơ.
Khóe miệng cô hiện lên nụ cười hạnh phúc, đôi mắt chậm rãi mở ra.
“Em yêu anh.”
Cô đã nhớ lại, nhưng không hề có chuyện tha thứ hay không. Trong lòng thật sự không thể nào oán hận anh, nếu có, cũng chỉ là ảo giác của nỗi nhớ dành cho anh, tình yêu dành cho anh.