không ngừng phát ra tiếng rên rỉ, ánh mắt phủ đầy sương mù, chìm đắm trong tình dục.
Biết cô sắp lên đến đỉnh thăng hoa, anh cười càng rạng rỡ hơn, anh tà ác rút tay ra khỏi người cô.
Cơ thể đột nhiên trống rỗng, Đặng Tiểu Tinh khó chịu, 2 tay quờ quạng tìm kím anh. Anh cười đến quái dị, đưa hạ bộ đặt tại cữa hang của cô nhưng không vào.
Đặng Tiểu Tinh lữa tình thiêu đốt, thân hình hướng phía anh mà cong lên như mời gọi, 2 tay cô ôm chầm lấy anh, ý muốn để anh gần cô hơn, anh vẫn như cũ, tàn ác không tiến vào, mắt thấy cô đã khó chịu đến cực điểm mới chậm rãi nhả ra từng chữ:
- Em đây là đang mong chờ anh tiến vào sao?
Thân thể cô như có hàng vạn con kiến đang bò qua bò lại, ngứa ngáy vô cùng. Cô nặng nhọc phát ra từng tiếng nỉ non:
- Tuấn… Cho… Em.
- Đây là em cầu xin anh chứ không phải anh ép em đâu nha. Lăng Ngạo Tuấn mắt thấy phần hạ bộ của chính mình cũng đang sưng to đau đớn không ngừng, nhưng vẫn cố cắn răng chịu đựng.
- Em… Em… Không biết. Đặng Tiểu Tinh mặc dù rất muốn nhưng vẫn bướng bỉnh nói.
- Em không biết thì còn ai biết nữa đây. Lăng Ngạo Tuấn giả mù sa mưa nói rồi làm như muốn trườn khỏi người Đặng Tiểu Tinh. Cô dục hỏa công tâm, 2 tay ôm chầm lấy anh, cắn răng nói:
- Em… Xin anh… Giúp em.
Thấy Đặng Tiểu Tinh mắt đã nhuốm lệ, Lăng Ngạo Tuấn xót xa trong lòng, nhưng ngoài miệng vẫn hỏi:
- Còn dám bóp cổ anh nữa không?
- Không, không…
- Em là đang cùng với ai…? (anchan: để ba chấm để chứng tỏ đầu óc ta còn chong xáng chán)
- Anh… Là anh… Tuấn… Đặng Tiểu Tinh không ngừng thút thít.
- Ngoan, có thưởng.
Nói dứt lời anh liền nhanh chóng tiến vào người cô, ra ra vào vào ngày 1 nhanh mạnh hơn. Lại 1 lần nữa 2 người đắm chìm trong bể trầm luân.
(anchan: haizz! Sao ta thấy ta ngày càng biến thái zị nè)
…………………………..
Đặng Tiểu Tinh sau khi từ trong bể tình dục bơi vào được tới bờ liền căm tức trừng Lăng Ngạo Tuấn đang cười hả hê nằm bên cạnh, ý nghĩ muốn trừng chết anh. “Quyết định không nói chuyện với loại người vô sỉ như hắn” Cô thầm nhủ.
Anh ta là cố tình châm ngòi rồi không dập lửa, còn cố ý ép cô nói ra những lời lẽ mất mặt như thế nữa, càng nghĩ cô càng hận. Đặng Tiểu Tinh tức tối gặt phăng ma trảo của anh ra khỏi người, bò xuống giường tìm quần áo.
- Em đang tìm gì đó? Lăng Ngạo Tuấn tò mò nhìn theo.
Đặng Tiều Tinh không nói không rằng vẫn đang ra sức tìm kiếm. Như biết được cô đang nghĩ gì, anh liền nói:
- Nếu em muốn tìm quần áo thì không cần phí công, anh xé nát nó từ hôm qua rồi còn đâu.
Nghe anh nói xong kí ức hôm qua lại ùa về trong cô, cô lại càng căm giận anh hơn, quắc mắt lên nhìn anh, ý nói ” tên khốn kiếp kia, mi xé nát quần áo ta lấy gì ta mặc?”
Nhìn biểu hiện đáng yêu của cô, anh cười đến rực rỡ, vui vẽ nói:
- Không có quần áo càng tốt chứ sao? Như thế em không thể chạy được nữa.
Cô tức muốn nổ đom đóm mắt, ” cái tên vô lại này cư nhiên lại nói ra những lời vô sỉ như vậy.”
Liếc thấy tủ quần áo của anh, cô nhanh chóng tiến đến, tay còn chưa chạm được cái tay cầm của tủ liền bị cái tay thối của ai đó khóa lại.
Anh trừng mắt nhìn cô đầy uy hiếp, nói:
- Nếu em cho rằng trong tủ của anh có đồ của phụ nữ thì dẹp ngay cái tư tưởng ngu xuẩn ấy đi, anh không ngại cho em mượn đồ của mình đâu, nếu em có can đảm mặt nó để ra khỏi nhà anh. “Cô thật là nghĩ anh phóng túng vậy sao, phụ nữ nào cũng mang về nhà, người phụ nữ đầu tiên và cuối cùng được bước vào phòng của anh chính là cô.” Lăng Ngạo Tuấn tức giận nghĩ
“Đùa à, ai thèm mặt đồ của anh, nếu mặc đồ của anh ra đường chẳng thà tôi tự vẫn còn hơn, còn gì là thể diện của tôi nữa” Đặng tiểu Tinh thầm nghĩ.
Biết tính Đặng Tiểu Tinh trọng sĩ diện, dù có chết cũng không mặc đồ của đàn ông nên anh mới dám đưa ra kế sách như thế. Không có quần áo thì cô không thể chạy được, anh có thể từ từ mà chuyên tâm giáo dục tư tưởng cho cô.
Đặng Tiểu Tinh dù vạn lần không muốn cũng phải ở lại nhà của Lăng Ngạo Tuấn. Anh bá đạo, cư nhiên cướp hết mọi thứ trong tay cô, tước đoạt hết mọi phương tiện liên lạc của cô làm cô không thể cầu cứu với bên ngoài. Thứ duy nhất còn bên cạnh cô bây giờ chính là tấm chăn cô dùng để quấn quanh người, đề phòng ai đó sau khi nhìn thấy cô khỏa thân lại “nổi máu giang hồ” mà ăn cô lần nữa.