thăm, nhưng mà, thăm thời gian và địa điểm, phải do cháu xác định, đây là quyền lợi của cháu."
"Bây giờ bác liền muốn thăm nó." Nghe ra ý tứ Tiêu Tĩnh, nếu mình không thức thời, thì đến cháu trai cũng không nhìn được, mẹ Chu mặc dù tức giận, nhưng nghĩ tới con trai bị Tiêu Tĩnh nắm trong tay không có cách nào, hiện tại quyền nuôi dưỡng ở trên tay Tiêu Tĩnh, bà chỉ có thể nén giận.
"Không phải bây giờ bác đang nhìn ư, chẳng qua cháu phải nhắc nhở bác, có thể nhìn Chi Ca ở nhà cháu, nhưng nhà cháu không có phòng trống chiêu đãi khách." Ý chính là xem xong rồi bác từ đâu tới thì về nơi đó thôi.
"Bác sẽ đi ở khách sạn." Mẹ Chu tức giận nói.
". . . . . . Vậy thì tốt." Tiêu Tĩnh quay mặt, khi dễ một người già như vậy chính cô cảm thấy không thoải mái, nếu không phải là mẹ Chu biểu đạt ra ý tứ ra ngoài chọc giận cô, cô sẽ không cay nghiệt, nhưng vì đứa bé, cô chỉ có thể như vậy, ở trong lòng yên lặng nói tiếng thật xin lỗi, trên mặt Tiêu Tĩnh như cũ một mảnh lạnh lùng.
Nói chuyện Tiêu Chi Ca lát thiên, từ trong miệng của cậu biết được, chuyện đổi tên, chính cậu đồng ý 100%, trong lòng mẹ Chu có chút tức giận, con dâu bây giờ là người ngoài coi như không rồi, cháu trai nói thế nào cũng là người của nhà họ Chu, bây giờ lại thành họ Tiêu, quả thực là người ăn cây táo rào cây sung.
Dĩ nhiên, trong lòng mẹ Chu thủy chung có một ý tưởng, đứa bé nào mà không thương cha, hiện tại thái độ Tiêu Chi Ca kiên định như vậy, nhất định là Tiêu Tĩnh ở sau lưng dạy.
Khi trong lòng của người ta sinh ra một chút ý tưởng, rất nhanh sẽ phát triển lớn mạnh, bởi vì Tiêu Tĩnh một phen uy hiếp, khiến mẹ Chu cảm giác mình đã nhìn lầm người, nhiều năm như vậy thế nhưng không có nhìn thấu một người, như vậy có thể thấy được Tiêu Tĩnh tâm kế sâu, nói không chừng chuyện ly hôn đều là chính cô thiết kế, nghĩ như vậy, mẹ Chu càng cảm thấy Tiêu Tĩnh không phải là người tốt, mà con trai mình phạm sai lầm, cũng quy kết đến trong tính toán của Tiêu Tĩnh.
"Bác muốn đi khách sạn, chung quanh đây bác không quen, Chi Ca, cháu mang bà nội đi khách sạn có được không, bà nội ở chỗ này tầm vài ngày, rất lâu không được nhìn cháu, bà nội đang rất mệt, mấy ngày nay cháu chăm bà nội khỏe được không?"
"Vậy cháu mang bà nội đi khách sạn." Dùng ánh mắt trưng cầu ý Tiêu Tĩnh sau khi được đồng ý, Tiêu Chi Ca gật đầu một cái, mặc dù cậu rất thích bà nội, nhưng mà mới vừa rồi bà nội ở trước mặt mình muốn liên hiệp với ba khi dễ mẹ, hình tượng bà nội đang giảm đi trong lòng cậu.
Nếu như mẹ Chu biết mình nhất thời tức giận mang đến hậu quả như thế, chỉ sợ ngay cả tìm chỗ ngồi muốn khóc cũng không kịp, đáng tiếc, bà không biết, đợi bà biết, đã chậm quá.
Mẹ Chu tính toán, đơn độc mang Tiêu Chi Ca đi, đơn độc tẩy não Tiêu Chi Ca, thuyết phục cậu đi theo bà, chỉ cần là cậu nguyện ý, bà liền không sợ trời không sợ đất.
Bởi vì biểu hiện trước của bà, người nhà họ Tiêu cực kỳ bất mãn, mắt thấy bà rời đi, ý lưu khách cũng không có, để tùy ý rời đi, dọc theo đường đi, mẹ Chu không ngừng hỏi thăm cuộc sống mẹ con Tiêu Chi Ca trong khoảng thời gian này, khi biết sau khi ly hôn Tiêu Tĩnh và Tiêu Chi Ca chẳng những không khổ sở, ngược lại mỗi ngày đều thật vui vẻ, trong lòng mẹ Chu, được kêu là một ngũ vị phức tạp.
"Trong khoảng thời gian này, có nghĩ đến bà nội không?"
"Có."
"Vậy tại sao không gọi điện thoại cho bà nội?"
"Quá xa, nhìn cũng không thấy được, ngược lại sẽ càng muốn."
"Đứa ngốc, chỉ cần nghĩ đến bà nội, nữa xa, bà nội cũng có thể tới thăm cháu, hiện tại giao thông phát triển như vậy, chẳng lẽ cháu không thể trở lại nhìn bà nội ư, bà nội vẫn chờ cháu nghỉ hè rồi đến, cũng chuẩn bị rất nhiều đồ ăn ngon, nếu không phải là cha cháu vẫn gạt, bà nội đã sớm biết chuyện cháu rời đi, cha cháu là một tên khốn kiếp, nhưng là, mặc kệ nói thế nào, vẫn là cha cháu, Chi Ca, chuyện giữa người lớn với nhau, đứa bé không cần trông nom, cháu không cần trách cha cháu có được không?"
"Mẹ cũng đã nói, chuyện của người lớn đứa trẻ không cần lo." Tiêu Chi Ca gật đầu một cái, "Chuyện của bọn họ để cho bọn họ đi xử lý đi, cháu sẽ không quản."
"Mẹ cháu thật sự đã nói như vậy?" Mẹ Chu biết Tiêu Tĩnh ở trước mặt con trai luôn luôn vô cùng chú trọng giáo dục, nhưng không nghĩ cô có thể nói cho con trai biết như vậy, bà còn tưởng rằng cô sẽ nhân cơ hội này nói xấu chồng trước một chút, điều này đã làm cho mẹ Chu đổi cái nhìn.
"Vâng, mẹ còn nói, cha vĩnh viễn là cha, mặc kệ mẹ và cha xảy ra chuyện gì, cũng vẫn là cha, để cho cháu không hận cha." Tiêu Chi Ca tiếp tục nói, cậu muốn khiến bà nội biết, mẹ chưa từng làm chuyện có lỗi với ba, cũng không dạy cậu chuyện ghét hận cha, nếu như bà nội vẫn là như vậy không hiểu sự tình trách cứ mẹ, vậy cậu cũng không muốn để ý tới bà nữa.
"Xem ra, hay là bà trách lầm mẹ cháu." Hiện tại chỉ có mình và cháu trai, mẹ Chu tin tưởng cháu trai sẽ không nói khoác, nghĩ tới nhiều năm chung đụng, có chút hiểu rõ tính tình Tiêu Tĩnh, cô chưa bao giờ nói xấu trước mặt con trai, cũng chưa bao giờ dạy những mặt trái, Chi Ca nói như vậy, Tiêu Tĩnh nhất định là đã dạy như vậy, cháu trai luôn luôn là quỷ tinh linh, chuyện của cha mẹ nhìn ở trong mắt phải có ý nghĩ và chủ trương của mình, mình lại cho rằng suy nghĩ của cháu trai là do con dâu dạy, thật là trách sai con dâu rồi.