ghế của anh, chơi máy vi tính, Lý Hiểu kéo ghế chuyển qua ngồi bên cạnh cô, chỉ là không có chơi cùng cô, mà là nhìn lên một quyển sách liên quan đến nha khoa, hai người ai làm chuyện nấy, không có quấy rầy lẫn nhau, nhưng luôn luôn cảm thụ được sự tồn tại của đối phương.
Lúc La Phương tiến vào, liền thấy được hình ảnh đồng nhất, đi làm bên cạnh Lý Hiểu mấy năm, Lý Hiểu là người như thế nào, trong lòng La Phương rõ ràng, nếu như không phải mình có chồng có con, cô nghĩ mình sẽ yêu người ‘chính nhân quân tử’ này, Lý Hiểu trẻ tuổi lại giữ mình trong sạch người con trai như vậy không nhiều, cô âm thầm coi Lý Hiểu là bạn bè, tự nhiên hi vọng Lý Hiểu có thể sớm ngày tìm được hạnh phúc.
Mặc dù cô cảm thấy Tiêu Tĩnh không xứng với Lý Hiểu, nhưng sau khi nhìn thấy Lý Hiểu từ khi biết Tiêu Tĩnh, nụ cười trên mặt càng ngày càng rực rỡ hơn, thì La Phương biết rõ, mùa xuân của Lý Hiểu sắp tới.
Mặc dù có chút không hiểu tại sao Lý Hiểu lại thích Tiêu Tĩnh, nhưng chuyện hai người có lúc người khác không thể hiểu, loại cảm giác này, thật sự là điều không có biện pháp giải thích, thời điểm ban đầu mình và chồng đi chung với nhau, không phải người khác đều cho là chồng không xứng với mình mà, nhưng cô chính là thích anh, càng muốn bước đi cùng với anh, mà hai người kết hôn, tình yêu vẫn cuồng nhiệt giống như cũ, mười năm chồng đối sử với mình vẫn như ngày đầu, chứng minh ban đầu cô không chọn lầm người.
Vì vậy, trong lòng La Phương mặc kệ cảm giác Tiêu Tĩnh không xứng với Lý Hiểu thế nào, sau khi Tiêu Tĩnh trở thành bạn gái Lý Hiểu, lúc Lý Hiểu chính thức giới thiệu thân phận Tiêu Tĩnh cho La Phương thì La Phương rất chân thành đưa ra lời chúc phúc của mình.
Bởi vì trong khoảng thời gian này Tiêu Tĩnh thường đến phòng khám bệnh, từ từ, La Phương nhìn hai người, cảm thấy rất xứng đôi, thậm chí không biết có phải hay không ánh mắt xảy ra ảo giác, thời điểm trùng hợp còn có thể cảm thấy hai người rất có tướng vợ chồng đấy.
"La y tá, có chuyện gì không?"
Câu hỏi của Lý Hiểu trong nháy mắt kéo tinh thần La Phương trở về, vội vàng nói, "Thím Vương tới, bác sỹ Lý."
"Ừ, để cho thím vào."
"Vâng."
Thím Vương là khách quen tại phòng khám bệnh, người đã già, chức năng thân thể giảm xuống, hàm răng đã bắt đầu không dùng được, thím Vương luôn luôn thích ăn, không kiêng kỵ gì, vì vậy ba ngày hai bữa răng lại xảy ra vấn đề, mỗi lần vừa xuất hiện vấn đề liền đến phòng khám Lý Hiểu, Lý Hiểu phục vụ tốt, rất nhiều bệnh nhân đều là khách hàng quen, thời gian lâu dài, sẽ trở thành bạn bè.
Sau khi Tiêu Tĩnh trở thành bạn gái Lý Hiểu thường xuyên ở phòng khám bệnh, thím Vương thấy được mấy lần, biết Tiêu Tĩnh là bạn gái Lý Hiểu, mỗi lần thím Vương thấy Tiêu Tĩnh sẽ nói rất nhiều với cô, mà chủ đề chính trong đó là Lý Hiểu có N tốt, tuyệt đối là người đàn ông tốt, người chồng tốt, người cha tốt, sau đó lấy thân phận trưởng bối muốn Tiêu Tĩnh nắm chặt anh, mỗi lần làm cho Tiêu Tĩnh có cảm giác dở khóc dở cười.
"Ơ, bà chủ lại đang ở đây, đây là tra gác đây mà?"
Lần này cũng không ngoại lệ, vừa nhìn thấy Tiêu Tĩnh, thím Vương lập tức mở miệng cười, chỉ bởi vì răng có chút đau, nhìn miệng có chút khôi hài.
"Thím Vương, lại ăn cái gì phải không?" Lý Hiểu mỉm cười đứng lên, mang khẩu trang, không để ý chút nào đến thím Vương trêu chọc, giọng nói quen thuộc.
"Không ăn lung tung cái gì đâu. . . . . ." Bị Lý Hiểu hỏi, thím Vương có chút chột dạ cười cười, "Chỉ là tối hôm qua không nhịn được, ăn kem, bây giờ thời tiết nóng như vậy, cậu biết khó chịu mà."
"Hàm răng thím như vậy còn đi ăn kem, không sợ bị lạnh sao." Lý Hiểu dở khóc dở cười, thím Vương vẫn giống như đứa bé.
Tiêu Tĩnh thấy có bệnh nhân tới cửa, không tiếp tục chuyên chú chơi máy vi tính, nhìn Lý Hiểu khám cho thím Vương, không thể không nói Lý Hiểu và các bác sỹ khác mình thường gặp không giống nhau, gương mặt to lớn thật giống như ai thiếu nợ bọn họ mấy triệu, mặc kệ nhìn người nào, khuôn mặt Lý Hiểu đều là tươi cười chào đón, hàm răng xảy ra vấn đề, phần lớn là người lớn tuổi, một ít người phản ứng không nhanh, anh vẫn rất kiên nhẫn.
Dĩ nhiên, quan trọng nhất là, Lý Hiểu mặc áo khoác trắng, khi nghiêm túc xem bệnh, đặc biệt có sức hấp dẫn, làm cho cô bất tri bất giác ngừng việc trong tay quan sát anh.
Là người bệnh cũ, Lý Hiểu tương đối quen thuộc với tình huống của thím Vương, vì thế lập tức giữ chặt răng thím, không để cho bà đau nhức nữa, mở chút thuốc, vừa dặn dò làm theo bác sĩ, ý bảo thím Vương nên nghe lời mình, sau đó bảo La Phương mang thím Vương đi lấy thuốc, Lý Hiểu cởi bao tay ra, trừ độc rửa tay, quay ra thấy Tiêu Tĩnh nhìn mình si ngốc, không khỏi cười.
"Như thế nào, thấy choáng đi, có phải đột nhiên phát hiện anh đặc biệt đẹp trai."
Tiêu Tĩnh hồi tỉnh liếc mắt một cái, "Đàn ông nghiêm túc đều đẹp trai, không chỉ một mình anh."
"Nếu như em không thêm một câu tiếp theo lời nói đó anh sẽ rất vui vẻ." Lý Hiểu có chút bất đắc dĩ mở miệng, Tiêu Tĩnh là người ngoài miệng không chịu thua, nhưng mà, có lúc cô lại đáng yêu đến mức khiến người ta muốn hung hăng ôm vào trong ngực thương yêu một phen.