y? Làm cho anh ấy chống đối ông nội quyết liệt, huỷ bỏ hôn ước với Nhĩ Tích?”
“Tôi cũng vừa mới biết anh ấy là Trần Lăng.”
“Biết thì sao?” Anh ta phản ứng rất bình tĩnh, có thể thấy anh ta cũng biết chuyện cũ của cô và Lâm Quâm Dật.
“Tôi…”
Anh ta lại ngắt lời cô: “Là muốn bù đắp lại, vẫn muốn níu kéo cái gì đó sao? Cô Diêu ạ, chuyện ngày trước của các người tôi vốn không nên hỏi, nhưng là bạn thân của Lâm Quân Dật, tôi muốn hỏi cô một câu: Năm đó khi Quân Dật biết ba mình bị bệnh ung thư, lúc ông được đẩy ra từ phòng phẫu thuật cô đang ở đâu?”
Tay cô gần như không giữ nỗi điện thoại nữa, âm thanh thật lớn nổ vang ở bên tai…
Trong điện thoại vang lên âm thanh tràn ngập phẫn nộ nói cho cô biết: “Đang ở cùng với chồng hiện tại… ở dưới lầu quấn quýt, đúng chứ?”
Điện thoại trong tay cô rơi xuống, va đập không chỉ là ngoài mặt, còn có cả linh hồn cô…
Ngày đó, cô chỉ để ý đến lời nói của cô gái kia, thậm chí lang thang bên ngoài bao lâu cũng không để ý, chưa bao giờ nghĩ đến nếu thấy cô mãi không về, Trần Lăng sẽ rất lo lắng cho cô, sẽ đi tìm cô.
Để Trần Lăng nhìn thấy cô cùng với Ngô Hàng trong sân trường, để anh đứng trên lầu trơ mắt nhìn hai người lôi kéo nhau, khóc lóc bỏ đi, lại nghe cô nói dối anh là một mình đi dạo một lát, làm sao anh lại vẫn cười được chứ!
Khi anh ở đại sảnh nhà hàng món Tây gặp cô và Ngô Hàng, nhìn thấy Ngô Hàng nắm lấy tay cô trên bàn, như thế nào mà anh vẫn cười được…
Anh lừa gạt cô, uy hiếp cô như vậy đã là rất lưu tình rồi. Người khiến anh thay đổi là cô, người phụ nữ không tim không phổi bóp chết trái tim anh cũng là người khiến anh không thể nào quên được!
..................................
Cô bỗng nhớ tới những chuyện quan trọng hơn.
Bệnh ung thư? Âu Dương Y Phàm đã từng nói tế bào ung thư của ba anh di căn sang xương, trùng khớp với khoảng thời gian Lâm Quân Dật bỏ nhà trốn đi…
Cô vội nhặt điện thoại lên, phát hiện Âu Dương Y Phàm dùng điện thoại của Lâm Quân Dật để gọi cho cô.
Không kịp tìm hiểu lý do, cô ấn phím gọi lại, nghe điện thoại vẫn là Âu Dương Y Phàm.
“Anh Âu Dương, anh để cho anh ấy nghe máy được không, tôi có chuyện muốn hỏi anh ấy.”
“Anh ấy sẽ không nghe đâu, tôi cũng hy vọng cô đừng gọi đến nữa…”
“Khoan đã, anh nói ba anh ấy bị bệnh ung thư phải không? Khi đó, anh ấy đang ở nước ngoài đúng không?
Điện thoại lại vang lên giọng nói xả giận thật dài của Âu Dương Y Phàm: “Đúng vậy! Ba anh ấy sợ làm anh ấy khó xử nên không nói cho anh ấy biết, mãi cho đến lúc tính mạng bị đe doạ, mới gọi điện để anh ấy trở về… Cô có thể hiểu tâm trạng lúc đó của anh ấy hay không?”
“Tôi có thể...” Cô chính mắt nhìn thấy, anh ngồi xổm trên mặt đất, hai tay ôm mặt thấp giọng nghẹn ngào…
Cảnh tượng thường xuất hiện trong mơ lặp đi lặp lại này, mãi đến hôm nay cô mới hiểu hết trong đó là hối hận cùng khó xử.
Anh năm đó bàng hoàng, bất lực, chìm trong mâu thuẫn, đấu tranh, không phải là vì hai cô gái mà là giữa tình thân và tình yêu.
Nếu như cô sớm biết anh ở Mỹ đã có một cuộc sống mới nhưng vì cô mà rời bỏ người cha luôn yêu thương anh, người ông luôn dốc lòng bồi dưỡng tài năng của anh, vị hôn thê với tình yêu thắm thiết dành cho anh, cô nhất định buộc anh trở về, bất luận dùng cách gì… Mọi chuyện của anh, cô chẳng biết một chút gì!
“Lúc anh ấy quyết định thẳng thắn nói ra tất cả mọi chuyện với cô, hy vọng cô có thể thông cảm cho anh ấy, chờ đến khi anh ấy quay lại. Cô lại bỏ đi không một lời giải thích nào.”
“Anh ấy đang ở đâu? Tôi muốn gặp anh ấy!” Bất luận thế nào, cô cũng phải gặp anh, nói với anh một câu: Em đã sai rồi!
“Quân Dật đang ở đâu à?!” Âu Dương Y Phàm hừ lạnh, ngữ khí thật lãnh đạm: “Vậy cô đã ở đâu khi anh ấy đến nơi cô ở ngồi ngoài cửa chờ? Suốt cả đêm như vậy, người vì anh ấy mà đau lòng là Nhĩ Tích, cô ở đâu? Khi anh ấy quỳ trước mặt ông nội đau khổ cầu xin, muốn gặp mặt ba mình, cùng quỳ với anh ấy là Nhĩ Tích, cô ở đâu? Khi người cha anh ấy yêu thương nhất qua đời, lúc anh ấy đau khổ nhất, an ủi anh ấy là Nhĩ Tích, cô ở đâu? Khi anh ấy nằm ở bệnh viện hôn mê bất tỉnh, chăm sóc anh ấy là Nhĩ Tích, cô ở đâu? Khi anh ấy sa sút tinh thần, suy kiệt không chịu nổi, cổ vũ anh ấy đối mặt với tất cả vẫn là Nhĩ Tích, cô đã ở đâu? Bây giờ bệnh dạ dày chuyển biến xấu, ở bệnh viện làm bạn với anh ấy cũng vẫn là Nhĩ Tích, cô đang ở đâu?”
Cô vốn trong lòng tràn đầy chờ mong lẫn sốt ruột nhưng lại bị lời nói của anh ta vùi lấp xuống tận vực sâu không đáy tối mịt tối mùng. Gặp lại Lâm Quân Dật, làm sao cô còn có thể mở miệng nói câu: Em yêu anh!
“Bệnh dạ dày chuyển biến xấu… Anh ấy thế nào rồi?”
“Cô quan tâm sao? Không phải là không muốn ở bên cạnh anh ấy dù chỉ một phút hay sao? Bây giờ, tôi mong cô hãy buông tha cho Quân Dật! Cũng nhớ rõ, bản thân cô đã từng nói: Suốt đời không muốn gặp lại anh ấy nữa!
“Tôi…”
Điện thoại bị cúp, gọi lại thì đã tắt máy.
Đi qua vô số con đường, tìm kiếm khắp các bệnh viện, lướt qua các tiêu điểm trên báo chí, Băng Vũ cũng đã hỏi thăm hết lượt những đồng nghiệp có thể hỏi ở công ty nhưng vẫn không có tin tức gì của anh.
Người trên phố thưa thớt dần, bóng đêm đang dần bao phủ lên mọi nẻo đường.
Không ai nói cho cô biết bệnh tình của Lâm Quân Dật chuyển biến tốt xấu ra sao, cũng chẳng ai nói cho cô biết anh đang ở đâu, làm thế nào cô mới tìm được anh? Cô dường như nhìn thấy cảnh tượng vài năm trước đây Trần Lăng cũng đã từng chạy khắp các nẻo đường mà tìm cô, cô cảm nhận được sự bất lực của Trần Lăng khi không tìm được cô nên chỉ đành biết đợi chờ trong đêm tối, cô nghe thấy tiếng anh gọi cô thật to, thật nhiều lần: “Diêu Băng Vũ! Em trở về đi!”
Đây quả là báo ứng mà, là nhân quả mà, là làm cho cô thấu hiểu được cái cảm giác ở trong biển người mờ mịt này tìm kiếm một bóng hình sớm đã rời xa cô…
Âu Dương Y Phàm nói rất đúng, thời khắc Lâm Quân Dật cần cô nhất thì cô lại không ở bên cạnh anh; những lúc cô ở bên cạnh anh thì cô chỉ biết gây ra cho anh những tổn thương, cô chính là đóa hoa hồng trong lòng anh, nhưng là một đóa hồng đầy gai đâm vào tim anh rỉ máu.
Nhưng Băng Vũ yêu anh, chưa bao giờ thay đổi; và anh cũng chưa bao giờ ngừng yêu cô…
Lần này, hai người họ tuyệt đối sẽ không bỏ lỡ nhau lần nữa!
Màn đêm thật yên tĩnh, Băng Vũ quay về công ty, không tìm được anh, cô chỉ có thể quay lại nơi mà cô và anh suốt mấy tháng qua sớm chiều đều trông thấy nhau, trở về nơi mà cô chưa từng lưu tâm đến dù chỉ một phút một giây, hy vọng có thể tìm thấy một chút ấm áp dịu dàng.
Khi Băng Vũ đứng trước tòa nhà của công ty, cô không thể tin vào mắt mình, đây là ảo tưởng chăng. Cô xoa xoa hai mắt, rõ ràng là Lâm Quân Dật rồi, khuôn mặt anh tiều tụy, hốc hác, đến cằm cũng nhọn hơn rồi.
Lâm Quân Dật không trông thấy cô, bởi vì người anh đang dựa vào chiếc xe thể thao màu trắng sáng loáng mà ôm hôn Nhĩ Tích…
Đã bao nhiêu lần Băng Vũ tưởng tượng ra ngày cô và Trần Lăng gặp lại, bao nhiêu lần mơ thấy cảnh tượng tương phùng khiến lòng người không chịu nổi, nhưng ngàn vạn lần cô cũng không thể nào hình dung được thì ra cảnh thật so với trong những giấc mơ của cô tàn nhẫn hơn rất nhiều.
Mỗi lần Lâm Quân Dật hôn cô, cô đều nhắm mắt lại để cho cả tâm hồn mình chìm sâu và nỗi đam mê, bởi vì cô nghĩ rằng tình dục có thể chỉ là ham muốn nhất thời không khống chế được, nhưng khi môi chạm môi, hai đầu lưỡi quấn quýt nhau đó chính là lúc hai tâm hồn hòa quyện, hai trái tim hòa chung một nhịp đập…
Nụ hôn của anh làm cho khát vọng trong cô tan chảy, khiến cho mọi phương hướng trong cô đều mờ mịt…
Băng Vũ không muốn tiếp tục nhìn cảnh họ hôn nhau ngọt ngào ấy nữa, nhưng tầm mắt cô giống như bị một thứ vô hình nào đó giữ chặt, chẳng cách nào có thể dời đi dù chỉ một chút.
Cô rất muốn xoay người chạy đi, xem cảnh tượng trước mắt như một giấc mộng nực cười, nhưng người cô chỉ loạng choạng lùi về sau được vài bước rồi hai chân như bất động không thể nào di chuyển được.
Cô muốn xông thẳng lên phía trước nói cho Lâm Quân Dật biết cô nhớ anh biết bao nhiêu, yêu anh sâu đậm đến nhường nào;
Ngược lại cô cũng muốn lặng lẽ rời đi để cho anh tiếp tục với hạnh phúc sắp bắt đầu này.
Nhưng, lựa chọn quả thật là thứ vô cùng khó khăn!
Nụ hôn ấy so với dự tính của cô quả là ngắn hơn rất nhiều khiến những dòng suy nghĩ đối chọi điên cuồng trong cô cũng nhanh chóng dừng lại.
“Đợi công trình này hoàn thành, chúng ta trở về Mỹ…”
May mắn thay, Lâm Quân Dật không cần điều chỉnh hơi thở, dùng một thanh âm thật thông suốt, nhẹ nhàng mà nói ra câu ấy, nếu không cô chỉ sợ ngay cả sức để đứng vững cô cũng chẳng có.
Anh dừng lại chừng mười giây mới tiếp tục nói: “…Kết hôn.”
‘Kết hôn!’ Tai cô nghe thấy một chấn động thật mạnh, dường như thế giới đang sụp đổ ngay bên cạnh cô.
Nhìn thấy Lâm Nhĩ Tích đứng sát bên người anh, hai tay ôm lấy thắt lưng anh, im lặng gật đầu, những xúc động trong cô vừa rồi hoàn toàn biến mất, cô ngây ngốc đứng như trời trồng.
Lâm Quân Dật vỗ vỗ lên vai Nhĩ Tích, dịu dàng hỏi: “Em thật sự không hối hận sao? Em luôn luôn thông cảm cho anh như vậy, chẳng lẽ em không thấy mình thiệt thòi sao?”
“Em không hối hận, em tin tưởng dù anh không yêu em cũng sẽ làm cho em hạnh phúc.”
“Nhĩ Tích… điều đó hoàn toàn khác nhau. Bây giờ em có thể dễ dàng chấp nhận, không có nghĩa là sau này cũng sẽ như vậy, sớm hay muộn cũng có một ngày em không thể chịu được một cuộc hôn nhân không có tình yêu và đam mê.”