Trong lúc Băng Vũ vẫn còn đờ ra ngây ngốc, anh nâng tay của cô lên, lấy chiếc nhẫn lạnh băng đeo vào ngón giữa của cô.
Thấy động tác của anh thật thuần thục, tim cô lạnh run, gấp ngón tay lại né tránh.
“Tại sao vậy?” Anh khàn giọng hỏi, trong mắt anh hằn lên những thương tổn.
“Em chỉ cảm thấy, không thể giữ lời hứa nên không dễ dàng ưng thuận.”
“Băng Vũ!” Anh ôm chặt cô vào lòng, dùng một lực khá mạnh giữ chặt cô trong cánh tay mình. “Anh yêu em! Dù có có bất cứ chuyện gì xảy ra, tình yêu anh dành cho em cũng sẽ không bao giờ thay đổi. Chỉ cần em yêu anh, không ai có thể khiến chúng ta rời xa nhau được cả!”
“Thật vậy sao?” Băng Vũ đưa ngón áp út đến trước mặt anh và nói: “Nếu anh thật lòng yêu em, hãy đeo nhẫn vào ngón tay này, em không cần anh hứa hẹn điều gì hết, em muốn làm bà Trần!”
“Được!” Trần Lăng không chút do dự lập tức đeo nhẫn vào ngón áp út trên bàn tay cô. “Chờ em tốt nghiệp xong, chúng ta lập tức kết hôn.”
Băng Vũ nở một nụ cười mãn nguyện, từ rất lâu rồi, cô không cười tươi như vậy.
Giữa Băng Vũ và người con gái kia, rốt cuộc anh đã chọn cô!
Băng Vũ cùng Trần Lăng trải qua một tháng sống bên nhau thật hạnh phúc, lãng mạn, họ trìu mến gọi nhau là “ông xã”, “bà xã”, hai người dự định cùng nhau trở về quê sống một cuộc sống giản dị.
Trên môi Trần Lăng luôn nở nụ cười vô cùng sáng lạn, nụ cười ấy vĩnh viễn cũng không thể phai mờ trong tâm trí của cô.
* * * * * * * *
Ngày Băng Vũ nhận bằng tốt nghiệp xong cô chạy ngay về nhà, trong lòng tràn ngập vui mừng cùng mơ mộng, khát khao về một cuộc sống mới.
Cô mở cửa phòng trọ, còn chưa kịp hỏi anh đã thu dọn đồ đạc xong chưa đã thấy anh ngồi xổm trên mặt đất, một tay ôm mặt nghẹn ngào vừa khóc vừa tuyệt vọng gào vào chiếc điện thoại: “Tại sao em không nói cho anh biết… Anh trở về, anh lập tức quay trở về… Anh xin em, em nhất định phải chờ anh! Em phải chờ anh…”
Đây là lần đầu tiên Băng Vũ trông thấy anh đau khổ đến tột cùng như vậy, từ lúc quen biết anh đến nay, bất kể là phải đối mặt với việc gì anh đều mỉm cười trong sáng như ánh mặt trời lan tỏa, giọng nói thì tuyệt đối dịu dàng, nhỏ nhẹ.
Làm cho anh khổ sở đến như vậy là người con gái kia hay là cô? Hay là cả ba người bọn cô.
Anh đi ngang qua cô mà không hề biết sự hiện diện của cô, thần trí anh đang mê man cô có thể tha thứ, thậm chí anh lừa gạt, dấu diếm cô cũng không sao cả, nhưng hôm nay cô mới thực sự tường tận, anh căn bản không yêu cô, người anh yêu thật lòng chính là cô gái kia, cô gái anh không thể dứt bỏ… Anh vội vàng trở về với Băng Vũ chỉ vì người con gái kia thứ gì cũng có, mà cô ngoại trừ anh ra chỉ có hai bàn tay trắng!
Chỉ vì một câu “em nhớ anh” của Băng Vũ mà anh rời bỏ cô gái mình yêu thương để quay về bên cô, chỉ vì sự chờ đợi của cô, chỉ vì sự si mê cố chấp không chịu dứt bỏ của cô, mà làm cho anh không thể nhẫn tâm mà ruồng bỏ những lời đã hứa hẹn với cô.
Sự việc này cứ tiếp tục như vậy chỉ là tra tấn cả ba người mà thôi. Bọn họ đều mệt mỏi, tình yêu tay ba, cả ba đều rất cực khổ, cũng phải chịu không ít những tổn thương.
Ngày hôm đó, Băng Vũ quyết định buông tay!
Băng Vũ quyết định chia tay Trần Lăng.
Chỉ có cô buông tay thì Trần lăng mới có được tự do, mới có thể tự giải thoát cho mình, giờ này khắc này, Băng Vũ chỉ hy vọng những lời người con gái kia nói là sự thật: Băng Vũ rời xa anh, anh sẽ trở về bên cô ấy…
Lặng lẽ bỏ đi, Băng Vũ trở lại phòng ngủ. Vào phòng cô thấy một đống hành lý hỗn độn, cô mới phát hiện ra thế gian này to lớn đến vậy nhưng không có bất kỳ nơi nào là nhà của mình. Thế giới rộng lớn có nhiều người đến thế đấy, nhưng không có một ai thực sự thuộc về cô.
Đêm khuya, Băng Vũ một thân một mình, đứng ở cửa nhà ga.
Cô lại nhớ đến lời nói của người con gái đó: “Yêu một người không nên ích kỷ như vậy, mà nên suy nghĩ đến cảm nhận của người đó.”
Người con gái đó chắc là vì lo lắng đến cảm nhận của Trần Lăng, vì vậy luôn vờ như không biết anh đang che dấu điều gì, cho nên khi rời bỏ cô ấy anh mới đau khổ đến vậy.
Cô bỏ tiền vào điện thoại công cộng gọi một cuộc điện thoại cuối cùng cho Trần Lăng, cô cố gắng hết sức mình làm cho âm thanh của bản thân trở nên cứng rắn, lạnh lùng mà nói: “Trần Lăng, chúng ta chia tay đi…”
Đầu dây điện thoại bên kia lập tức truyền đến một âm thanh vội vàng: “Băng Vũ, em đang ở đâu?”
“Em sẽ rời khỏi thành phố này ngay bây giờ, Trần Lăng, cám ơn anh đã cho em thật nhiều kỷ niệm…”
“Cho dù em nhất định phải chia tay thì em cũng phải nói rõ ràng với anh, ít nhất thì em cũng phải cho anh biết lý do là gì?”
Cô cười thê lương, anh thật sự không hiểu sao? Đến bây giờ mà anh vẫn nghĩ là cô không biết chút gì hết sao? Thì ra cô gái kia chưa nói bất cứ thứ gì với anh ư.
Không biết cũng tốt, có lẽ làm cho anh hận cô, làm cho anh oán trách cô, còn hơn là làm cho anh nhớ nhung và hối tiếc.
Nếu đã là một tình yêu không thể nào cứu vãn được nữa, bây giờ điều duy nhất mà cô có thể làm cho anh là để anh yên lòng mà rời đi.
“Không có lý do gì cả, đơn giản là em thấy chúng ta không hợp nhau.” Cô bình tĩnh nói, lời nói vô cùng lạnh nhạt giống như bao đôi tình nhân khác ở giây phút chia tay.
Tiếng hít thở nặng nề của anh từ đầu dây bên kia truyền đến, Băng Vũ cứ nghĩ rằng anh sẽ tức giận, nghĩ rằng anh sẽ mắng cô, nhưng anh lại… hoàn toàn không có.
Anh nhỏ giọng cầu xin cô: “Băng Vũ, em trở về trước đã, rồi chúng ta nói chuyện lại với nhau được không em…? Em muốn anh làm gì, chỉ cần em nói ra, bất cứ thứ gì anh cũng sẽ làm cho em…”
Băng Vũ thật sự rất muốn chạy về, nói với anh rằng cô không muốn anh đi tìm cô gái đó, muốn anh đi cùng cô.
Cô cũng tin tưởng vào ý muốn cùng nhau giải quyết vấn đề của anh, cho đến bây giờ lúc nào anh cũng chiều theo ý cô. Nhưng mà giữ chặt anh ở bên cạnh mình thì làm được gì chứ? Anh sẽ không vui vẻ gì, anh vĩnh viễn cũng sẽ không có một cuộc sống hạnh phúc. Nụ cười thì có thể giả vờ được, nhưng nước mắt là thứ không thể che giấu được!
“Anh không thể cho em cuộc sống mà em mong muốn!”
Băng Vũ dập điện thoại, ngồi xổm bên buồng điện thoại khóc thật to, khóc đến tê tim liệt phế…
“Trần Lăng, anh hãy đi đi, trở về bên cạnh cô gái của anh, hãy toàn tâm toàn ý mà yêu cô ấy… Trong cuộc tình này, với cả ba người chúng ta mà nói, đây ắt hẳn là kết thúc tốt nhất.”
Băng Vũ tùy tiện lên một chiếc xe lửa, cô cũng chẳng cần biết chiếc xe ấy sẽ đưa cô đi đâu, đến nơi nào.
Tất cả mọi thứ đã không còn quan trọng nữa, mất đi anh, cô đã mất đi toàn bộ thế giới…
* * * * * * * * * * * *
Đêm khuya, Băng Vũ ngồi thẩn thờ nhìn thư mời màu đỏ tươi như máu, một lần lại một lần tự hỏi bản thân mình: “Mình có nên đi hay không? Nếu gặp lại Trần Lăng mình nên làm thế nào? Nếu anh đến cùng vợ anh thì cô phải làm sao?”
Đã hơn mười năm từ ngày tốt nghiệp sơ trung, vậy là chuyện tình của cô và Trần Lăng cũng đã qua quãng thời gian mười năm rồi sao?
Vì sao những ký ức đó vẫn không hề phai nhạt trong cô dù đã mười năm trôi qua rồi chứ?
Ngoài cửa sổ bầu trời dường như đã bắt đầu chuyển sang một màu xám tro mờ mịt, Băng Vũ vẫn chưa quyết định được có nên gặp lại Trần Lăng hay không, thì khi cô mở túi xách ra, định bỏ tấm thư mời quan trọng vào, cô bất ngờ phát hiện trong đó có hai lọ thuốc.
Cô lấy ra xem, đọc hướng dẫn sử dụng trên lọ mới biết được, một lọ là thuốc tránh thai, điều này đủ thấy Lâm Quân Dật chưa đến nổi điên quá nặng, lọ còn lại là thuốc dùng bôi ngoài da, hình như là dùng để chữa trị vết bầm, giảm bớt đau đớn.
Cầm lọ thuốc bôi trên tay, không hiểu sao tâm can Băng Vũ đột nhiên khẽ co rút đau đớn, cô không tự chủ được mà nhớ đến dáng vẻ khi không nổi điên của anh, dáng vẻ chuyên chú của anh khi làm việc, dáng vẻ chân thành lẫn thâm tình khi anh nhắc đến bạn gái của anh và cả bộ dáng mê người khi anh ngửa đầu uống rượu thay cho cô…
Cô nghĩ, Lâm Quân Dật chắc chắn đã từng là một người đàn ông vô cùng chu đáo, là một người yêu không chỉ dịu dàng mà còn hết mực chung tình. Nhất định là anh đã từng yêu rất sâu đậm, mới có thể bị tổn thương sâu sắc đến thế.
Chờ cho đến khi cô bất an mở nắp lọ thuốc dùng ngoài da thì bầu trời cũng đã đón ánh bình minh.
Băng Vũ uống thuốc, đi chuẩn bị bữa sáng cho Tư Tư và Liễu Dương thì cô mới phát hiện đầu cô choáng váng có chút mê muội, tay chân bủn rủn không chút sức lực nào.
Băng Vũ cố gắng chịu đựng để đưa Tư Tư đi nhà trẻ rồi đến công ty.
Cô không còn cách nào khác, hôm qua khi Lâm Quân Dật đưa cô về nhà, câu nói cuối cùng của anh là: “Ngày mai nhớ đi làm đúng giờ!”
Băng Vũ vừa bước vào công ty, một đôi mắt sắc bén hướng về phía cô.
Băng Vũ cúi đầu xem xét lại quần áo của mình, không có biểu hiện gì không ổn cả. Đi đến lối rẽ hành lang, cô cố tình quẹo vào, đứng dựa mình vào sát vách tường.
Hai cô nhân viên tiếp tân cho là cô đã vào trong liền thấp giọng bàn luận: “Chẳng phải thư ký Triệu nói cô ta có ý định quyến rũ sếp nên bị cho thôi việc rồi hay sao? Tại sao hôm nay còn đi làm?”
“Thư ký Triệu nói chuyện chưa bao giờ đúng sự thật, cô đừng nên tin cô ta…”
Đi vào văn phòng, tay chân Băng Vũ có chút cảm giác không thể điều khiển. Cô đứng trước bàn làm việc của Triệu Thi Ngữ, cố nén cơn choáng váng mà cất giọng hỏi: “Cô nói tôi quyến rũ Lâm Quân Dật là do cô thấy tận mắt hay là do chính miệng anh ta nói với cô?”
“Tôi không hiểu cô nói gì hết”. Triệu Thi Ngữ cố tình không chú ý đến lời nói của Băng Vũ.
Băng Vũ chỉ thẳng vào mặt Triệu Thi Ngữ: “Cô đừng nghĩ rằng bất kỳ người phụ nữ nào cũng giống như cô!”
Xuyên qua cửa sổ bằng kính, Băng Vũ thấy Lâm Quân Dật đang đi tới, cảnh vật trước mắt cô càng ngày càng trở nên mơ hồ, chao đảo càng lúc càng mãnh liệt…
Chân Băng Vũ mềm nhũn, đột nhiên một cánh tay rắn chắc nâng đỡ cơ thể cô.
Thật lâu sau mơ hồ mờ mịt mà tỉnh giấc cô như có cảm giác từ trên trời rơi xuống mặt đất, cô còn chưa kịp mở mắt ra, trên mu bàn tay truyền đến cảm giác hơi hơi đau, vừa muốn rút tay lại, đột nhiên có một đôi bàn tay ấm áp bắt lấy tay cô, nhẹ nhàng vuốt ve xoa dịu hết mọi đau đớn của cô.
………………
“Mợ Lâm."
Băng Vũ mở to đôi mắt, đối diện cô là một phụ nữ tầm bốn mươi tuổi đang nhìn cô tươi cười, nụ cười thực sự rất thư thái, có nét giống như người mẹ thứ hai của cô.
Nhìn quanh căn phòng được bao phủ bởi một màu trắng trong trẻo lại lạnh lùng, Băng Vũ lập tức đoán được cô đang ở nơi nào nhưng cô lại không tài nào đoán ra được người phụ nữ này là ai.
Băng Vũ vừa định đưa tay xoa xoa cái đầu sắp nổ tung của cô thì phát hiện mu bàn tay của mình đang được truyền dịch.
“Mợ Lâm, mợ đã tỉnh? Cậu Lâm nói cậu ấy còn có công việc phải làm nên về lại công ty trước, dặn tôi khi nào mợ tỉnh thì gọi điện thoại cho cậu.”
Người phụ nữ kia có nụ cười thật là thân thiết chỉ là cách xưng hô của bà ta thì dễ làm người ta nổi giận.
“Mợ Lâm? Ai nói tôi là Lâm phu nhân?”
Bà ta cũng không vặn lại câu nói của Băng Vũ, chỉ có điều biểu hiện trên mặt bà rõ ràng là đang nói với cô: “Vợ chồng son cãi nhau thôi mà, thực sự là rất bình thường!”