y cô chờ tôi một chút, hai mươi phút sau tôi sẽ tới. » Âu Dương Y Phàm treo điện thoại chưa đến hai mươi phút, tôi đã nhìn thấy anh ta tươi cười mê người ngồi phí đối diện, cùng với lần đầu gặp mặt rất giống nhau, bất quá lại thiếu đi một chút thong dong. « Âu Dương tiên sinh hẳn là bề bộn nhiều việc ? » Anh ta nghe ra được sự châm chọc trong câu nói của tôi, trên mặt ẩn ẩn lộ lộ một tia bất đắc dĩ. « Cô biết hôm nay đã xảy ra chuyện gì không ? » Tôi lắc đầu, đây đúng là điều tôi đang muốn hỏi. « Quân Dật vừa mua vào cổ phiếu kia, hôm nay là ngày bắt đầu phiên giao dịch, không đến một giờ đã rớt giá liên tục. » « Tại sao lại có thể như vậy ? » Chiếc thìa trong tay tôi rớt xuống, Lâm Quân Dật không phải rất tự tin sao, ánh mắt anh không thể sai lầm được ? Công ty bây giờ một phân tiền cũng không có, lại còn nợ ngân hàng rất nhiều, chuyện này với anh có ý nghĩa các công trình sắp tới sẽ đình công, rồi rất nhanh sẽ phải tuyên bố phá sản, tâm huyết cùng giấc mộng xinh đẹp của anh sẽ như bong bóng xà phòng mà vỡ tan. Hơn nữa không biết tài sản hiện có bây giờ bán đi có đủ hoàn trả nợ vay không. Tôi thật hi vọng hết thảy những chuyện này đều là ngẫu nhiên ! « Ngày hôm qua Quân Dật đã đưa ra yêu cầu giải trừ hôn ước, anh ấy nói với Ông Lâm : Anh ấy không cần một phân tiền nào, anh ấy muốn kết hôn cùng cô ! Thực rỏ ràng sự việc là do hai ông cháu đấu nhau, Lâm Lạc Hòe muốn cho anh nếm vị hai bàn tay trắng, đến mức cùng đường mà cầu xin ông. Lâm Quân Dật lại muốn dùng việc kết hôn này để nói cho ông ta biết, anh cho dù cùng đường vẫn muốn cưới tôi. Lâm Quân Dật làm việc quả quyết, lạnh lùng, tôi cũng đã lĩnh giáo qua. Nhưng mà, đoạn tuyệt quan hệ, cốt nhục thân tình nói kết thúc là có thể kết thúc sao ! « Xem như là tôi nhiều chuyện đi, tôi thật sự không nghĩ nhìn cô là cho hai người họ quyết tuyệt mới can tâm. » Tôi ngồi thẳng lưng, hô hấp nhịp nhàng, « Tôi không hề bức anh ấy, đó là anh tự mình lựa chọn điều chính mình mong muốn. » « Cô có nghĩ đây là kết quả anh ấy muốn sao ? Vì kia là một người già bảy mươi tuổi cũng là người thân duy nhất của anh ấy, trong người anh ấy đang chảy dòng máu đó. Cô nên hiểu cái gì là cốt nhục thân tình, đó là điều vĩnh viễn muốn gạt bỏ đều không có khả năng….Nếu không phải hôm nay không còn con đường để chọn, anh ấy tuyệt đối sẽ không đi đến quyết định đoạn tuyệt quan hệ. » « Anh muốn tôi thuyết phục anh ấy sao ? Anh nên hiểu cá tính của anh ấy, tôi căn bản không thể thay đổi được suy nghĩ của anh. » « Diêu tiểu thư khiêm tốn rồi, theo như tôi biết anh ấy sẽ vì một câu của cô mà cái gì cũng có thể bỏ qua, không tin cô thử xem. » « Cám ơn anh đã khen tặng, bất quá tôi sẽ không rời khỏi anh ấy , vô luận thế nào cũng không. » «Sự quả quyết cự tuyệt của tôi rốt cuộc không thể là cho anh ta duy trì phong độ nho nhã, anh ta thu hồi nụ cười. « Rốt cuộc cô muốn thế nào? “ « Tôi muốn thế nào ư ? » Tôi nói : « Âu Dương tiên sinh, lần trước vấn đề anh hỏi tôi, hôm nay tôi xin phép được trả lời. » « …. » « Khi anh ấy tìm tôi, chờ đợi tôi, vì anh ấy đau lòng là Lâm Đồng Tích, còn tôi đây thì rơi lệ chúc phúc cho anh ấy, hi vọng anh có thể hạnh phúc an vui ; Khi anh ấy quỳ trên mặt đất đau khổ cầu xin tha thứ, cùng qùy với anh là Lâm Đồng Tích, còn tôi đây thì đang ở bệnh viện do dự có nên hay không để lại đứa con không có cha… Anh ấy thống khổ, tuyệt vọng, mất mát có Lâm Đồng Tích ở bên người, vậy chứ khi tôi khó sinh, khi con gái kêu lên tiếng ba ba đầu tiên, khi tôi nhận hết những ánh mắt kì thị lạnh lùng, tôi vì sinh tồn mà buông tự tôn, ai ở bên cạnh tôi ? Tôi cũng chỉ là một phụ nữ, nhìn thấy đôi lứa tình nhân ngọt ngào mật mật, vợ chồng ân ân ái ái, tôi không lẽ không muốn có một người đàn ông để dựa vào sao ? Tôi một mình nuôi con là vì cái gì ? Là yêu anh ấy! Tôi nguyện ý chịu đựng khuất nhục cùng hiểu lầm là vì cái gì ? Vì thành toàn cho anh cùng với người con gái khác để họ hạnh phúc đứng bên nhau ! » Đôi khi không phải tôi đủ kiên cường, mà là không dám đem đoạn thống khổ này ra gặm nhắm. Đã nhiều hơn một ngàn đêm, tôi không dám nhớ lại những ngày tháng ngọt ngào nhất trong cuộc đời mình, không ngừng bảo mình mọi chuyện đều đã qua. Cũng đã có hơn một ngàn cái bình minh, tôi cũng không dám nghĩ ngày mai sẽ có thêm chuyện gì phát sinh, chỉ có thể nói với chính mình sẽ còn có ngày mai. Còn sống, tức là tôi không có quyền lựa chọn tự tử ! Kiên cường, là dùng máu để đổi lại bằng một cái giá thật lớn ! Tôi cắn răng nhịn xuống những giọt nước mắt, hít sâu nhiều lần, bắt buộc chính mình không cần nhớ lại những ngày tháng trải qua mà cõi lòng tan nát kia. « Hôm nay Lâm Quân Dật nếu như còn giống như năm năm trước khó xử, giãy dụa, tôi cũng sẽ giống như trước không do dự mà buông tay, lặng lẽ rời xa anh ấy…. Nhưng mà, chỉ cần anh ấy yêu tôi, chưa từng thay đổi, tôi sẽ không rời bỏ anh ấy ! Cho dù anh chỉ có hai bàn tay trắng, tôi vẫn sẽ đứng bên cạnh anh, không ai có thể đem chúng tôi tách ra ! » Tôi bởi vì quá kích động, không chú ý đến thần sắc hoảng hốt của Âu Dương Y Phàm, cho đến khi nghe một giọng nói khàn khàn vang lên ở sau lưng…. « Anh yêu em, chưa từng thay đổi ! » Tôi mới giật mình ý thức được có người đã đứng sau lưng mình yên lặng từ rất lâu. Giọng nói xúc động, hơi thở quen thuộc…. Tôi xoay người, ánh mắt giao hòa , tâm linh va chạm, chỉ cần cả đời này có thể ngắm nhìn lẫn nhau, cho dù có nếm nhiều đau khổ hơn nữa, tôi cũng nguyện ý thừa nhận. Tôi chỉ có một mong ước như thế mà thôi. Đối mặt với anh, yếu đuối trong tôi không thể che dấu được nữa, nước mắt rơi xuống như suối. Trả giá nhiều như vậy, thật sự chỉ vì một câu của anh : « Anh yêu em ! Là ai đã nói : Người trẻ tuổi thường nghĩ chính mình đã đủ thành thục, nghĩ phân tình kia có thể kiên trì đến cả đời. Là ai nói : Hôm nay, thề non hẹn biển đều là lừa gạt, tôi mới hiểu : Mười bảy tuổi vẫn còn rất trẻ ! Tôi thương anh, từ mười lăm tuổi đến hai mươi lăm tuổi…(10 năm) Anh yêu tôi, từ bảy tuổi đến hai mươi bảy tuổi…..(10 năm x 2) Anh nâng tay áo, chọn một vị trí mềm mại trên chiếc tay áo sơmi nhẹ nhàng lau nước mắt cho tôi, dùng cái giọng nói dùng để dỗ Tư Tư mà nói với tôi : « Khóc thực thương tâm ! Y Phàm bắt nạt em sao ? » « Anh như thế nào lại trở lại nhanh như vậy ? » Vừa nghe giọng nói của anh, tôi giống như có lại sự kiên cường, giống như có thể thừa nhận tất cả mọi thứ rồi. Tôi dụi dụi vào phần ống tay áo của anh mà lau nước mắt, hít hít cái mũi hỏi : « Các anh thông đồng thử em, có phải không ? » « Vừa rồi Y Phàm gọi điện hỏi anh ở đâu, có phải cùng một chổ với em không. Anh đoán cậu ta nhất định tìm đến đây gặp em » Anh ôm lấy vai tôi mà ngồi xuống, nhìn về phía Âu Dương Y Phàm ngồi đối diện : « Trong ấn tượng của tôi cậu không phải là một kẻ thích xen vào chuyện của người khác. » « Sau này chuyện của anh và Lâm Đồng Tích tôi sẽ không can thiệp vào ! » Lâm Quân Dật cười yếu ớt, dùng ngữ khí trêu chọc nói : « Cậu không phải vẫn đang can thiệp sao ? » Âu Dương Y Phàm cúi đầu không nói. nụ cười của Lâm Quân Dật cứng đờ ở khóe miệng, đôi tay đang ôm vai tôi mất đi chút lực. Sau đó, anh thu tay lại, hít vào một hơi thuốc thật sâu, nhả ra một chít khói nồng đậm. Hai người bình tĩnh ngồi đối diện, không khí trở nên sóng ngầm mãnh liệt. Một lát sau, Âu Dương Y Phàm thâm trầm liếc tôi một cái, rồi đánh vỡ sự im lặng : « Thật sự không có lối thoát cho lẫn nhau ư ? » Lâm Quân Dật lại nhã ra một hơi khói thuốc, xoa xoa thái dương nói : « Tôi nghĩ cậu không động chân tình với cô gái nào, không có ai có thể làm cậu vướng bận. » « Nếu anh đối với cô ấy tốt một chút, tôi nghĩ tôi có thể » Tôi rốt cuộc cũng hiểu được vì sao Âu Dương Y Phàm lại nhiều lần xen vào chuyện này. Nhìn anh ta dùng chuyện đạo lý để lãng tránh, tôi bỗng nhiên thích thú theo dõi anh ta, xem thử anh ta yêu một cách vô tư ! Yêu thương vị hôn thê của bạn, biết rõ là không thể, cũng không nên, vì vậy anh ta đem phân tình cảm này chôn dấu dưới đáy lòng, đem toàn lực để cho cô gái mình yêu hạnh phúc. Người đàn ông tốt như vậy, Lâm Đồng Tích lại bỏ lỡ, nhất định sẽ hối hận cả đời. « Thực xin lỗi…. » Lâm Quân Dật áy náy nói : « Bên cạnh cậu chưa bao giờ thiếu các cô gái, tôi cứ nghĩ cậu chỉ là đối với cô ấy nhất thời si mê…. » « Nhất thời cũng tốt, nhất thời cũng tốt, tôi thủy chung không thể cho cô ấy điều mà cô ấy muốn…. Tôi đã giúp cô ấy hết sức mình, chính là anh lại lựa chọn người con gái khác. » « Cậu nên sớm nói cho tôi biết. » Âu Dương Y Phàm cúi đầu nhấp một ngụm cà phê, chua sót cười : « Vậy anh sẽ đối với cô ấy càng lạnh nhạt ! » Một lát. Âu Dương Y Phàm ngẩng đầu lên nhìn tôi, trong mắt anh có một tia lí giải cùng thông cảm: “ Tôi trước giờ cho rằng Quân Dật không hiểu tình yêu, không biết quý trong Đồng Tích, hôm nay tôi mới biết được… Bởi vì đã có người đáng để anh ấy quý trọng hơn, chân thành yêu anh ấy hơn… Nếu tôi là anh ấy, cũng có lẽ sẽ lựa chọn như anh ấy.” Lâm Quân Dật nói : « Lời nói này của cậu có thể lý giải theo nhiều hướng. » « Anh cho rằng là hướng nào ? » « Mặc kệ là thế nào, tôi cho rằng Lâm Đồng Tích không đáng cho cậu yêu, cô ấy không thật. » « Đó là anh không hiểu cô ấy. Cô ấy kỳ thật không kiên cường như bên ngoài, cô ấy vì anh mà không thể không nhường nhịn, cô ấy hy vọng vì anh mà cố gắng để mình trở thành người phụ nữ hoàn mỹ, chính là anh không hề thưởng thức sự hoàn mỹ ấy ! » « Cậu sai lầm rồi ! Có một loại phụ nữ, cho dù cô ta mỗi ngày lừa dối cậu, cậu vẫn thấy người đó thật chân thành ; có một loại phụ nữ, cho dù cậu biết mỗi câu cô ấy nói đều là sự thật, cậu vẫn cảm thấy cô ta thật giả dối. » Anh lí luận tình yêu đã đạt tới một cảnh giới nào đó, tôi cố gắng phân tích vẫn không lí giải nổi, Âu Dương Y Phàm lại biểu hiện rất kì quái, tôi đoán anh ta cũng chẳng hiểu thấu triệt. Nói thật, Lâm Quân Dật nói về hai loại phụ nữ này, đều thật đáng sợ. Tôi cực kì không muốn tình nguyện thừa nhận một trong hai loại là tôi, nhưng cẩn thận nghĩ lại, tôi cùng anh một chổ nói dối cũng không phải là ít. Là ai đã nói, tình yêu phải được xây dựng trên sự tín nhiệm , trong tình yêu của anh với tôi không phải một lần nói dối lại một lần nữ nói dối rồi thành kiên định không đổi. Tôi kéo kéo tay áo của anh, nhỏ giọng ghé vào lỗ tai anh hỏi : « Lừa gạt đối với anh mà nói, không sao cả sao ? » Anh dụi tắt điếu thuốc đã hút được một nữa, ý vị thâm trường trả lời : « Có lẽ có vài thứ, so với lường gạt càng đáng sợ hơn. » Sau đó , anh hướng người phục vụ ngoắc tay : « Thêm một ly cà phê. » Tôi vội vàng ngăn cản anh : « Dạ dày anh không tốt, đừng uống cà phê nữa, không bằng uống chút sữa đi. » Lâm Quân Dật liền nghe xong liền nói « Tốt ! » Âu Dương Y Phàm giật mình nhìn anh hỏi : « Là ai nói đàn ông uống sữa trước mặt mọi người là một loại sỉ nhục ? » « Ai nói ? » Lâm Quân Dật thực sự hỏi lại. « Không nhớ rõ ! Các người ngồi đi, tôi còn có việc. » Sau khi đứng dậy Âu Dương Y Phàm cúi đầu nhìn chúng tôi, ôn hòa nho nhã nói : « Từng có lúc tôi nghĩ thế nào cũng không hiểu, vì cái gì Lâm Đồng Tích lại không thể chạm vào tâm của anh, hôm nay tôi đã hiểu. Quân Dật, cậu đã đúng, tình yêu nên là như vậy.