Ai ! Tạo hóa trêu người, hữu duyên gặp nhau, lại vô duyên hiểu nhau…..
Lần tụ hội nhóm đồng học này số người đến không nhiều lắm, bởi vì mọi người đều nhiều năm chưa gặp lại, không khí có chút đông cứng.
Mỗi người tự giới thiệu về tình hình hiện tại của chính mình, tôi vẫn không ngừng ngóng ra phía cửa, trong phòng những gương mặt quen thuộc càng nhiều hơn, nhưng Trần Lăng vẫn không hề xuất hiện…..
Tôi chờ, ngóng trông, mỗi lần có một bòng hình thoáng xuất hiện ở cửa, tâm của tôi lại căng thẳng chờ mong, đến khi thấy rõ ràng người tới, lại nặng nề hạ xuống.
Anh ấy không tới sao ?
Sau mười năm khó có thể gặp lại, anh cũng không nguyện ý tới sao ? Không muốn liếc nhìn tôi một cái nữa sao ?
Đã đến lúc khai tiệc, anh vẫn không tới.
Rất nhiều bạn học đã có chút hơi men, anh vẫn không tới.
Khi tất cả gần như tàn cuộc, anh vẫn không tới. Tia hi vọng cuối cùng của tôi cũng tan biến.
Dương Na đang ngồi bên cạnh nhìn ra vẻ mất mát trên khuôn mặt của tôi, thay tôi hỏi mọi người: “Hôm nay sao Trần Lăng không có tới vậy ?”
“Trần Lăng ?”
“Đúng vậy, vẫn chưa thấy mặt cậu ấy.”
Có người để ý, có người tò mò, cũng có những ánh mắt nhìn về phía tôi: “Diêu Băng Vũ, cậu cũng không có tin tức gì của anh ấy sao ?”
Tôi mờ mịt lắc đầu, cúi đầu tiếp tục uống trà.
Mọi người ngươi một lời, ta một câu, một cô gái ở bàn khác nghe được, bước lại phía này ngồi xuống nói: “Trần Lăng, vài năm trước tớ có gặp quá anh ấy…”
Tôi lập tức ngẩng đầu, lắng tai nghe cô bạn nói tiếp, cô ấy nói: “Anh ấy hình như đang sống ở Mỹ thì phải !”
“Nước Mỹ ? Trần Lăng đi Mỹ sao ?
Trong đầu tôi nảy ra một suy nghĩ chưa kịp nắm bắt đã liền biến mất.
“Trần Lăng đi Mỹ sao ? Khó trách không thể liên lạc được.” Co người nói chuyện, tôi cũng không biết rõ là ai đang nói.
Cô gái đó bỗng nhiên nhớ đến cái gì đó liền kích động hỏi tôi: “Diêu Băng Vũ, cậu chưa gặp lại anh ấy sao ? Anh ấy không liên lạ gì với cậu à ?”
“Liên lạc với tới ?” Tôi ngoài mặt tỏ ra thật bình tĩnh, kì thật tim đập như muốn rơi ra luôn rồi.
“Đúng vậy, anh ấy còn nói mất liên lạc với cậu, còn hỏi tớ có biết cách liên lạc với cậu không”
Tôi rốt cuộc cũng không thể giữ bình tĩnh, kích động bắt lấy cổ tay cô bạn: “Cậu gặp anh âý khi nào ?”
“Đã lâu, cỡ chừng đã năm năm đi… Tớ nói tớ không biết, anh ấy nhờ tớ hỏi thăm về cậu, tớ cũng hỏi qua rất nhiều người mới có được sô điện thoại của cậu.”
Năm năm trước ? Nước Mỹ, những từ ngữ này tôi chưa từng liên hệ lại với Trần Lăng, bây giờ không hiểu vì sao lại xuất hiện, làm tôi nhớ lại cuộc điện thoại kia của Trần Lăng, rồi xuất hiện một cách đột ngột vào mùa xuân…
Anh từng nói: Anh đến đơn giản là vì một câu kia của em: Em nhớ anh !
Anh nói qua anh được người ta nhận nuôi, chính là anh chưa từng nói người nhận nuôi anh đang ở Mỹ, càng chưa từng nói qua anh ở Mỹ sống rất tốt…..
Lâm Quân Dật ?
Ba chữ này đột ngột xuất hiện lại như đang thiêu đốt trong đầu tôi !
Một người từ nhỏ sống ở cô nhi viện bé nhỏ lớn lên, một cậu bé nghèo khó cơ khổ ; Một người là thiếu gia nhà giàu học mười năm kinh tế tại Mỹ.
Một người bình thường không có gì đặc biệt, giấc mơ lớn nhất là có một gia đình bình yên. Một người năng lực hơn người, cả thế giới này hắn đều không thèm để vào mắt.
Một người ôn nhu thiện lương, một kẻ tâm cơ thâm trầm.
Một người tươi cười ấm áp như ánh mặt trời. Một kẻ nụ cười như ẩn ẩn lợi kiếm….
Hai người hoàn toàn bất đồng như vậy, vì cái gì lớn lên ngoại hình lại giống nhau như vậy ?
Tôi từng hoài nghi hai người họ có phải là anh em, bởi vì lớn lên ở môi trường khác nhau nên bọn có cá tính bất đồng….
Tôi cũng từng ảo tưởng hai người là một, chính là không thể đem bọn họ xếp chung một chổ. !
Suy nghĩ của tôi bị làm cho hỗn loạn thành một mảnh… “Năm năm” “Nuớc Mỹ” Những từ ngữ này không ngừng ở trong đầu tôi xoay quanh, nếu bọn họ là cùng một người….
Những vấn đề không thể giải thích được liên tiếp bị xâu lại một chổ, tôi từ hít thở không thông lại thoáng như tất cả đều thông suốt.
Lần đầu tiên gặp mặt, anh nghe tôi giới thiệu về mình, anh cười đến châm chọc !
Bệnh đau bao tử nghiêm trọng như vậy, lại cách mỗi giò còn muốn uống một tách cà phế.
Quần áo trong tủ quần áo của anh, khúc nhạc trên xe anh, những món đồ thủy tinh trong nhà, còn có bộ phim lần đầu tiên chúng tôi cùng hẹn nhau đi xem….
Những chi tiết tôi chưa từng nghĩ đến, hiện tại nhớ tới….tựa hồ như tôi đã xem nhẹ rất nhiều chuyện không nên xem nhẹ.
Tôi đột nhiên đứng lên, hướng phía cửa chạy đi, tôi nghe thấy có người hỏi mình, muốn đi nơi nào.
Tôi không hề quay đầu.
Giờ phút này cái gì tôi đều không thể suy nghĩ được, tôi chỉ có duy nhất một ý niệm trong đầu, tôi muốn đi gặp hắn….
Xe lửa lao đi thật nhanh, bóng đêm rơi xuống cánh đồng hoa cải dầu làm cho hình dáng của chúng cũng không rõ rệt nữa, nhưng vẫn có thể mơ hồ nhận ra những bông hoa đang phiêu diêu trong gió…
Mấy tháng qua l lần nữa thoảng qua trong đầu tôi.
Nếu muốn dùng một lí do để giải thích cho sự cuồng điên cùng biến thái của Lâm Quân Dật, thì chỉ có thể là một, là hận ! Vì yêu mà sinh hận !
Lần đầu tiên anh trở nên khác thường, đưa tôi đến ngôi nhà mà anh không thường trở về, cũng chính vì một câu nói: “Trần Lăng, em nhớ anh !”
Khi anh bước vào phòng tắm, nói một câu không sai chút nào: Tôi đêm hôm khuya khoắc ở trong nhà anh cởi quần áo, căn bản là khảo nghiệm tự chủ của anh !
Anh làm như không thấy thì không còn làm đàn ông….
Anh không từ thủ đoạn ép tôi phải làm tình nhân của anh, còn một lần lại một lần cường điệu việc sẽ vứt bỏ tôi như thế nào, bởi vì trong lòng anh vẫn canh cánh việc bị tôi ruồng bỏ, lại vẫn yêu tôi như trước !
Hiểu nhau không phải là vô duyên….mà là qúa trể…..
Tôi hôm nay mới biết anh có bao nhiêu tôi, cho dù có hận bao nhiêu vẫn không chôn vùi được khát vọng trong lòng đối tôi.
Tôi chỉ nhìn thấy anh bức bách mình, chưa bao giờ nhìn thấy là chính mình một bước lại một bước bức anh vào góc chết không có đường lui, làm cho anh không thể kháng cự, cho dù biết tôi đã lập gia đình, vẫn cam nguyện cùng tôi làm thành một đôi tình nhân “yêu đương vụng trộm”….. Mà khi anh không còn mong ước gì khác, chỉ muốn cùng tôi tiếp tục giấc mộng chưa thành, tôi đã làm gì với anh ?
Tôi làm cho anh nghĩ mình đã lập gia đình, mình đã có con, có một gia đình hạnh phúc, sớm đem tình yêu khắc cốt ghi tâm với anh quên không còn một mảnh….
Sinh nhật anh ngày ấy, từ trong bàn tay rớt xuống…là nhẫn !
Trải qua dãy dụa lâu như vậy, anh lựa chọn tha thứ, quyết định cưới tôi, mà tôi….
Tôi ngồi trên xe lửa, bất chấp ánh mắt khác thường của mọi người xung quanh, lau đi những giọt nước mắt không ngừng tuôn trào, nhấn số điện thoại cuả anh.
Trong đó phát ra giọng nhắn lại vẫn đều đều, điện thoại văn phòng không ai tiếp.
Cây cối hai bên đường lưu lại khi tôi nhớ lại chuyện ngày trước.,,,
Tôi nhớ lại vào một hoàng hôn của một ngày hè, tôi ở cửa căn tin chờ Trần Lăng đến.
Đôi tay ấm áp đáp nhẹ che khuất ánh mắt tôi, tôi nở nụ cười , không nghĩ tới anh như vậy mà cũng thích những trò ngây thơ thế này !
Khi dễ người khác, tôi cũng biết a !
Tôi ngọt ngào nói: “Hiểu Dương, đừng náo loạn, cậu mỗi lần đều như vậy !”
Phản ứng của anh thực làm tôi không ngờ tới ! Trước còn muốn gây thú vị, nhưng rồi, mười ngón tay cứng ngắc như thây khô, tiếng hít thở phập phồng không đều đặn.
Qua thật lâu, anh buông tay ra, đột ngột ôm chặt cơ thể tôi: “Nhớ rõ anh, nhớ tới anh, đối với em mà nói lại khó khăn đến như vậy sao ?”
Lòng tôi tràn ngập hạnh phúc tựa vaò anh, nghe tiếng tim anh đập mạnh mẽ, nói với anh: “Em nhớ rõ, vĩnh viễn đều nhớ rõ… đồ ngốc, em là vợ của anh, anh có hóa ra tro em sẽ đều nhận ra anh.”
“Băng Vũ !” Giọng nói của anh có điểm bất mãn, nhưng cũng không phải là lớn giọng: “Chuyện như thế này về sau không cần nói giỡn nữa, thực đả thương người.”
Nhớ lại một đoạn chuyện cũ, lệ nóng làm tôi mơ hồ tầm mắt của tôi, tôi thực ngốc, thực khờ, chúng tôi từ nhỏ đã biết nhau, nhưng mà mỗi lần chúng tôi gặp lại, đều là anh một lần nữa tự giới thiệu …..
Tôi là Trần Lăng……..Anh là Trần Lăng….
Tôi cứ nghĩ mình đã đem anh khắc vào óc vào tim, anh có hóa tro tôi đều nhận ra được…
Nhưng mà, tôi căn bản không nhận ra anh, một là cũng chưa nhận ra được !
Thực đả thương người, thực sự đả thương người a !
Âm di động vang lên, đến số máy tôi cũng không có tâm tình xem, bằng tốc độ nhanh nhất tiếp điện thoại.
“Vâng ?”
Bên kia một giọng nói thực nhàn nhã truyền tới, đánh tan hy vọng của tôi: “Xin chào, Diêu Băng Vũ, tôi là Âu Dương Y Phàm”
“Âu Dương tiên sinh, tôi muốn gặp…Lâm Quân Dật, anh có biết anh ấy ở nơi nào không ?”
Điện thoại vang lên giọng nói mang theo chút hờn giận không rõ ràng: “Diêu tiểu thư, đến lúc này, cô không nghĩ nên buông tha cho anh ấy sao ?”
“tôi …”
Anh ta đánh gãy lời tôi: “Cô tột cùng muốn thế nào mới hài lòng ? Làm cho tình trạng của anh ấy trở nên quyết liệt, muốn cùng Đồng Tích giải trừ hôn ước sao ?”
“Tôi vừa mới biết anh ấy là Trần Lăng”
“Biết thì thế nào ?” Phản ứng của anh ta cũng thực bình tĩnh, có thể thấy được anh biết chuyện của của tôi cùng Lâm Quân Dật.
“Tôi…”
Anh ta lại đánh gãy lời tôi: “Cô muốn bù lại, vẫn muốn vãn hồi cái gì đó ư ? Diêu tiểu thư, chuyện giữa hai người trong lúc đó tôi vốn không nên hỏi tới, nhưng Lâm Quân Dật là bạn của tôi, tôi vẫn muốn hỏi cô một câu. Năm đó cha của Lâm Quân Dật phát lại chứng ung thư, từ trong phòng phẫu thuật đẩy ra, cô đang ở đâu ?”
Điện thoại trong tay gần như không thể giữ nổi, tiếng sấm thật lớn như nổ vang bên tai….
Điện thoại truyền đến giọng nói đầy phẩn nộ nói cho tôi biết: “Cô ở cùng với người chồng hiện giờ của cô…… người cùng cô ở dưới lầu thong thả bước rồi do dự rời đi, đúng không ?
Điện thoại trong tay tôi rơi xuống, va chạm không chỉ có bề mặt mà còn có linh hồn tôi…
Ngày đó, tôi chỉ nghĩ đến những lời nói của cô gái kia, thậm chí bỏ đi khỏi nhà một thời gian bao lâu cũng không ý thức được, chưa bao giờ nghĩ tới tôi chưa bao giờ về muộn như vậy, Trần Lăng sẽ lo lắng cho mình, sẽ đi tìm mình.
Để cho Trần Lăng ở vườn trường nhìn thấy tôi cùng Ngô Hàng, ở trên lầu tro mắt nhìn tôi cùng anh ta kéo kéo đẩy đẩy, khóc lóc bước đi, lại nghe tôi lừa anh là ra ngoài cùng một người bạn, anh như thế nào vẫn cười !
Khi anh ở trong nhà hàng cơm tây gặp tôi cùng Ngô Hàng, nhìn anh ta nắm tay tôi, anh như thế nào vẫn cười được…..
Anh đối với tôi lừa gạt, uy hiếp cũng chỉ ngoài mặt để cố lưu một chút tình, khác với anh, tôi rõ ràng là người phụ nữ bóp chết tâm anh cũng là người anh không quên được !
……..
Tôi bổng nhiên nhớ tới 1 chuyện quan trọng hơn.
Ung thư ? Âu Dương Y Phàm từng nói qua, cha của Quân Dật là do tế bào ưng thư di căn thành ung thư , đó là thời điểm Lâm Quân Dật vừa vặn rời nhà trốn đi….