tá đi ra ngoài, trong lòng lại là líu lưỡi không nói nên lời, mặc dù lừa gạt cô như vậy là không được, nhưng nếu khôngổn định cô thì đứa bé trong bụng của cô cũng sẽ có vấn đề.
Haizz, đã không có mẹ, nếu không có con thì cô nên làm cái gì bây giờ.
Sau đó y tá nghĩ tới lúc bọn họ được xe cứu thương đưa tới, khi đó, hơi thở của mẹ cô cũng đã mong manh, còn cô ra khỏi xe cứu thương thì hôn mê bất tỉnh, giữa hai chân rất nhiều máu tươi.
Mẹ của cô trải qua một phen cấp cứu, vẫn không có hiệu quả, bác sĩ tuyên bố chết não. Sau đó thi thể lại đưa vào nhà xác rồi, hiện tại quan trọng nhất là mau để cho người nhà của cô tới đây nhận lãnh.
Aiya, thật là tổn thọ. Thường thấy sinh ly tử biệt, y tá chỉ có thể thở dài trở lại vị trí của cô ấy.
*
Sau khi y tá ra ngoài, Tô Khả vươn tay lấy điện thoại, nhìn thấy trên điện thoại di động của mình chằng chịt cuộc gọi nhỡ, có mấy số điện thoại lạ, còn có một là điện thoại của Doãn Lạc Phong.
Tô Khả gọi điện thoại cho Tô Cẩm Niên trước, vẫn làm người ta căm hận "Thật xin lỗi, số điện thoại quý khách gọi đã đóng."
Tô Khả hận không thể nện cái điện thoại di động này trên tường, không ngừng khóc: Cẩm Niên, anh đang ở đâu!
"Tút tút ——" điện thoại di động lại một reo lên, Tô Khả cúi đầu nhìn, là Doãn Lạc Phong.
Tô Khả nhận điện thoại, "Hu hu ——"
Lòng Doãn Lạc Phong hoảng sợ, "Khả Khả, em làm sao vậy?"
"Lạc Phong. . . . . ." "Trước tiên em đừng khóc, đừng khóc, nói cho anh biết, anh lập tức đến tìm em. . . . . ."
"Lạc Phong. . . . . . Hu hu. . . . . ."
"Ngoan, Khả Khả, nói rõ ràng nào. Em đang ở đâu, anh tới tìm em."
Tô Khả khóc đến thở không ra hơi, "Em ở bệnh viện. . . . . ."
Phía bên kia, Doãn Lạc Phong gấp như ‘kiến bò trên chảo nóng’, "Em ở bệnh viện, em ở bệnh viện nào? Đừng khóc, Khả Khả, đừng khóc, anh sẽ qua với em."
"Em không biết. . . . . . Em không biết. . . . . ." Tô Khả khóc, "Mẹ ảy ra tai nạn. . . . . . Em. . . . . ."
Đúng lúc này, Doãn Lạc Phong nhớ lại lúc nãy chứng kiến một màn ở ngã tư đường, cùng với tiếng thảo luận vô cùng rõ ràng: "Tôi cảm thấy được người bị thương kia không sống được. . . . . . Hiazz. . . . . . Thật đáng tiếc. . . . . . Con gái bà ấy khóc đến thật đáng thương. . . . . ."
Hồi lâu, Doãn Lạc Phong hỏi Tô Khả, vô cùng không xác định mà joir, "Có phải ngã tư đường XX hay không?" "Ừm. . . . . ."
Tô Khả khóc trả lời, "Mẹ em. . . . . ."
"Em chờ anh!"
Doãn Lạc Phong cúp điện thoại, đạp chân ga, quay mạnh tay lái trở về làn xe chạy, sau đó cấp tốc đi về phía trước.
Bên kia cảnh sát vẫn còn đang viết, chụp hình, mặt của Doãn Lạc Phong từ từ trở nên vô cùng tái nhợt.
Tim của anh đập rất nhanh , không tới vài phút thì anh thắng gấp, anh dừng ở một bên chỗ đậu xe, sau đó chạy đến bên cảnh sát nhân dân, "Chào anh, tôi muốn hỏi, người bị thương gặp chuyện không may cùng với con gái của bà đi bệnh viện nào?"
"Bệnh viện nhân dân." Cảnh sát trả lời.
Doãn Lạc Phongcó được câu trả lời thì nhanh chóng chạy tới xe, lại khởi động xe, bay thẳng đến bệnh viện nhân dân.
Trong lòng anh cầu nguyện, mẹ Tô Khả ngàn vạn lần không thể có chuyện.
Nhưng là, càng cầu nguyện thì câu kia: "Tôi cảm thấy được người bị thương kia không sống được. . . . . . Hiazz. . . . . . Thật đáng tiếc. . . . . . Con gái bà ấy khóc đến thật đáng thương. . . . . ." không ngừng vang vọng trong đầu anh.
"Tiểu Phong Phong, đây là bánh trứng bác trai con làm đấy, nếm nhiều một chút."
"Tiểu Phong Phong, nếu sau này Khả Khả chúng ta có thể gả cho con, bác yên tâm một trăm."
"Tiểu Phong Phong, ai ui, con thật hợp mắt bác đấy, nhìn một cái cũng biết là làm con rể của bác."
". . . . . ."
Bất tri bất giác, Doãn Lạc Phong chảy nước mắt.
Thật ra thì thời gian ở cùng mẹ Tô Khả cũng không dài, nhưng anh vô cùng thích mẹ Tô Khả. Nhưng nếu quả thật mất đi, anh sẽ thật khó chịu thật khó chịu .
Cái loại đau đớn hít thở không thông đó giống như là người thân nhất rời đi.
Anh không muốn!
Tốc độ xe chạy cục nhạn, hai bên đều là đường vẽ cảnh vật trống không.
Âm thanh động cơ vang tận mây xanh.
Bệnh viện nhân dân, vẫn như cũ, thật nhiều người, bước chân vội vã.
Doãn Lạc Phong đậu xe xong liền nhanh chóng đi đến quầy phục vụ hỏi, có lẽ là bởi vì hôm nay chỉ có một người là mẹ Tô Khả xảy ra tai nạn xe cộ vào cho nên rất nhanh Doãn Lạc Phong hỏi được rồi.
Khi người kia nói với Doãn Lạc Phong, "Bây giờ thi thể ở nhà xác, xin bớt đau buồn." Lúc đó, lòng của Doãn Lạc Phong đau biết bao.
Thật sự mất rồi. . . . . .
Một người tốt, cứ đi như vậy.
Trong nháy mắt ánh mắt của Doãn Lạc Phong trở nên đỏ bừng.
Anh theo bác sĩ đi nhà xác.
Không khí lạnh lẽo làm người ta rợn tóc gáy.
Doãn Lạc Phong đi theo sau bác sĩ, bác sĩ kéo một hộc tủ, mẹ Tô Khả cứ bình thản nằm ở đó. Mặc dù mặt đã sưng vù, biến thành màu xanh đen nhưng anh vẫn thấy được nụ cười nhàn nhạt của bà . . . . . .
"Bác. . . . . ."
Nước mắt Doãn Lạc Phong lại xông ra một lần nữa.
"Bác. . . . . ."
Bác sĩ vỗ vỗ bả vai Doãn Lạc Phong, "Bớt đau buồn."
"Bác. . . . . ."
Doãn Lạc Phong ngồi xổm người xuống, nhìn mẹ Tô Khả, "Bác, con sẽ chăm sóc Khả Khả, con sẽ không để cho Khả Khả bị thương, bác yên tâm. . . . . . Bác. . . . . ."
. . . . . .
Khi Doãn Lạc Phong lau khô nước mắt, theo bác sĩ đi tới phòng bệnh Tô Khả thì anh đứng ngoài cửa rất lâu. Cho đến khi điều chỉnh tốt tâm trạng của mình thì anh mới đẩy cửa phòng bệnh ra.
Tô Khả ngồi trên giường, ngẩn người nhìn bình truyền nước biển phía trên, bên khóe mắt vẫn còn nước mắt.
"Khả Khả. . . . . ."
Tô Khả mới quay đầu lại thì nhìn thấy Doãn Lạc Phong đến, nước mắt Tô Khả chảy ra, "Lạc Phong. . . . . . Mẹ. . . . . ."
Doãn Lạc Phong ngồi ở bên cạnh Tô Khả, vỗ vỗ vai Tô Khả, "Khả Khả, không có việc gì, bác gái không có sao."
Doãn Lạc Phong nặng nề gật đầu một cái, "Chỉ là trước tiên em phải bồi dưỡng thật tốt. Vì bảo bảo trong bụng em mà suy nghĩ một chút, có được hay không?"
Tô Khả nín khóc mỉm cười, thở nhẹ một hơi, "Mẹ không có việc gì là tốt."
Doãn Lạc Phong gật đầu, "Anh đi xem bác, bác còn đang ngủ, cho nên em cũng phải ngoan ngoãn, đừng hơi một tí là sẽ khóc, đây cũng không phải là Tô Khả mà anh biết."
Tô Khả gật đầu, "Vậy lúc mẹ em tỉnh lại, anh nói với mẹ em một tiếng, em sẽ nghe bà, đemchăm sóc cháu ngoại bà thật tốt, bà an tâm nghỉ ngơi chữa vết thương."
Doãn Lạc Phong gật đầu.
"Đúng rồi, điện thoại của Cẩm Niên em không gọi được." Chân mày Tô Khả nhíu lại, "Anh ấy đang ở bệnh viên quân khu, anh giúp em nói với anh ấy nói một tiếng."
Doãn Lạc Phong gật đầu, "Những chuyện em đừng động vào, anh sẽ chuẩn bị tốt, em phụ trách sinh con nuôi bảo bối là được rồi."
Tô Khả cười hì hì gật đầu, "Được."
Doãn Lạc Phong nhìn nước mắt trong nụ cười của Tô Khả, lòng chua xót chua, đứng dậy, không đành lòng nhìn lại, nếu lời nói dối bị vạch trần sự thật, anh không biết cô có thể hận anh hay không. . . . . .
"Khả Khả, anh ra ngoài hút điếu thuốc." Anh đứng dậy, chật vật rời đi.
"Không phải là anh không thể nào hút thuốc lá sao?" Tô khả nghi hoặc liếc nhìn Doãn Lạc Phong.
"Học được khi làm ăn." Thật ra thì đây chẳng qua là anh lấy cớ muốn tạm thời rời phòng bệnh này thôi, anh sợ anh nán lại một phút thì lời nói dối của anh cũng sẽ bị ánh mắt sáng rỡ của cô nhìn thấu.
. . . . . .
Trên hành lang…
Doãn Lạc Phong gọi điện thoại cho Tô Cẩm Niên, làm người ta nghiến răng nghiến lợi "Thật xin lỗi, sô máy quý khách vừa gọi đã tắt" làm cho anh chửi má nó, sau đo, anh gọi điện thoại cho Trịnh Diệu Đông.
Trịnh Diệu Đông bắt máy, "Sao vậy, đón được Tô Khả chưa?"
"Đã xảy ra chuyện." Giọng nói của Doãn lạc Phong rầu rĩ.
Ttrong lòng Trịnh Diệu Đông cũng thoáng qua một cảm giác không lành, "Sao vậy?"
"Xảy ra chuyện lớn."
"Cậu lại nói đi."
"Khả Khả cô ấy. . . . . ." Doãn Lạc Phong muốn nói, trái tim lại đau đến không thở nổi.
"Khả Khả thế nào?"
"Khả Khả, mẹ cô ấy xảy ra tai nạn xe cộ." Đè nén đau thương, Doãn Lạc Phong nói.
"Mẹ Khả Khả xảy ra tai nạn xe cộ sao?" Giọng nói Trịnh Diệu Đông không thể tin được.
"Ừ. Hơn nữa. . . . . . Cấp cứu không có hiệu quả. . . . . ." Doãn Lạc Phong ngẩng đầu nhìn len trời, đã hoàng hôn rồi, sắc trời vẫn xanh thẳm.
"Qua đời rồi." Trịnh Diệu Đông nói tiếp lời Doãn Lạc Phong.
"Ừ."
Sau khi trầm mặc hồi lâu, Trịnh Diệu Đông lại nói, "Khả Khả có sao không?"
"Cô ấy động thai khí rất nghiêm trọng. Bác sĩ nói, lúc xuống xe cứu thương xuống thì cô ấy liền hôn mê bất tỉnh, thấy máu đỏ. . . . . ."
Trịnh Diệu Đông thở dài, "Đứa bé này đúng là gặp nhiều tai nạn."
"Haizz, cho nên bây giờ mình đang lừa gạt Tô Khả, nói mẹ cô ấy còn sống. . . . . . Làm thế nào. . . . . . Mình sợ mình không gạt được. . . . . . bác gái, bà ấy là người rất tốt. . . . . ."
Hồi lâu, Trịnh Diệu Đông nói, "Cẩm Niên bên này. . . . . . Mình nghĩ cũng không đi được . . . . . ."
"Ừ." Trịnh Diệu Đông thở đai, "Cậu biết ông nội Tô có ý nghĩa với Cẩm Niên như thế nào mà."
Doãn Lạc Phong im lặng không lên tiếng, đúng vậy, Cẩm Niên là một tay ông cụ Tô nuôi lớn, bây giờ ông nội Cẩm Niên cũng qua đời rồi. . . . . .
Trong lòng Doãn Lạc Phong có chút khó chịu, thoáng cái hai bậc trên anh vô cùng có cảm tình đều đã mất, đây là sắp trở trời sao?
"Vẫn nói với Cẩm Niên đi." Suy nghĩ hồi lâu, Trịnh Diệu Đông cảm thấy mẹ Tô Khả là mẹ vợ của Cẩm Niên, mẹ vợ qua đời, nhất định là không thể gạt .
Doãn Lạc Phong gật đầu, "Cậu nói với anh ấy đi."
"Được." Trịnh Diệu Đông thở dài, "Khả Khả bên kia giao cho cậu."
*
Lúc Trịnh Diệu Đông tìm được Tô Cẩm Niên thì hốc mắt anh vẫn đỏ.
Lúc ban ngày, thân thể ông nội vẫn là tốt, thậm chí còn trò chuyện bên cạnh ông nội Trịnh Duyệt, nhưng cũng không lâu lắm thì bệnh tim tái phát, thậm chí thế tới ào ào, lúc đẩy tới phòng phẩu thuật, ra sức cấp cứu, không ngờ vì tuổi tác quá lớn, cấp cứu không hiệu quả nên tử vong.
"Khả Khả như thế nào rồi?" Thấy Trịnh Diệu Đông đến, Tô Cẩm Niên liền hỏi.
Trịnh Diệu Đông nhìn đôi mắt đỏ của Tô Cẩm Niên, "Đã xảy ra chuyện."
Trong nháy mắt lòng của Tô Cẩm Niên xoắn lại.
"Mẹ Khả Khả xảy ra tai nạn xe cộ, qua đời rồi."
Tô Cẩm Niên lập tức ngây ngốc, thẫn thờ. *
Bệnh viện nhân dân…
Tô Cẩm Niên gần như là bay như tên bắn mà đến, đến bệnh viện, chuyện đầu tiên chính là đi xem di thể của mẹ Tô Khả.
"Mẹ ——"
Hốc mắt Tô Cẩm Niên đỏ lên, nhìn mắt mẹ Tô Khả khép chặt, nhìn thân thể đã cứng ngắc của bà, Tô Cẩm Niên khó chịu một trận.
"Xin bớt đau buồn." Bên cạnh bác sĩ vẫn chỉ có thể an ủi như vậy, loại chuyện như vậy thì ông thấy quá nhiều.
Tô Cẩm Niên quỳ xuống, thật lâu thật lâu.
"Mẹ, mẹ yên tâm, Khả Khả, con sẽ chăm sóc thật tốt. Nhất định!"
*
Khi Tô Cẩm Niên từ nhà xác đi ra ngoài, trên mặt vẫn một mảnh đau xót.
Ngẩng đầu lên, ánh mắt phóng xa tới trước cửa phòng bệnh của T