cho nên ông trơ mắt nhìn Tần Phi gả cho Tô Sĩ Minh. Từ đó về sau, ông liền hiểu rõ tầm quan trọng của quyền lợi, cho nên học kỹ thuật quản lý phần mềm, cho nên ông học xong thì mọi việc đều thuận lợi.
Chỉ là, mặc dù bây giờ ông cũng có một người vợ đẹp, con trai đáng yêu nhưng cũng không cách nào bù lại mất mát trong lòng cho nên chỉ cần Tần Phi mở miệng thì ông sẽ giúp bà.
“Theo tôi qua đây.” Nói xong ông đứng dậy đi ra ngoài.
Tô Khả nhíu mày, không rõ chân tướng.
*
Sau khi Tô Cẩm Niên nhận được điện thoại của nhà mình nên trong lòng rất gấp, dù sao bệnh tim của ông nội anh vẫn rất nghiêm trọng.
Xe chạy rất nhanh, mười phút sau thì anh mới tới bệnh viện quân khu.
Khi anh đi tới phòng bệnh theo lời mẹ anh thì chỉ thấy lúc này ông nội của anh đang nằm trên giường, đang ngủ yên.
Tô Cẩm Niên nhìn bố của anh, “Bố, ông nội như thế nào?”
“Ừ, cấp cứu kịp thời.” Bố Tô gật đầu, sau đó nói, “Cẩm Niên, con cũng không còn nhỏ, nguyện vọng lớn nhất trong cuộc đời ông nội chính là nhìn thấy con lấy vợ sinh con.”
Tô Cẩm Niên nói: “Có thể chứ, các người để tôi kết hôn sinh con cùng Tô Khả không được sao.”
Tần Phi cười lạnh một tiếng, “Đứa con? Cô ta còn đứa con của con sao?”
Từ khi Tô Cẩm Niên vừa đi vào thì trực tiếp không nhìn Tần Phi, lúc này bà lên tiếng thì vừa đúng đâm trúng tim của anh, Tô Cẩm Niên dùng ánh mắt vô cùng sắc bén nhìn Tần Phi.
Tần Phi cả kinh, con ngươi chợt co lại, nhìn anh nói những lời ấy vô cùng thản nhiên như mây như gió.
“Cẩm Niên, con đang nói gì đấy!” Tô Sĩ Minh nhíu mày, vì chuyện của ông cụ đã đủ phiền lòng, ông cũng không muốn gia đình xảy ra vấn đề gì.
Tô Cẩm Niên trực tiếp ngồi vào đầu giường bên cạnh ông cụ Tô.
Sắc mặt của ông cụ Tô có chút nhợt nhạt như sáp, nhìn trạng thái không tốt lắm, cách mỗi nửa giờ thì sẽ có một bác sĩ và y tá đến xem bệnh cho ông cụ Tô.
Một nhà Tô Cẩm Niên ba người đều ở bệnh viện, nhưng trong lúc đó không ai nói với nhau, không khí lạnh lẽo.
Không bao lâu thì có không ít bạn cũ của ông cụ Tô tới đây thăm, chỉ là thấy ông cụ Tô vẫn còn nhắm mắt ngủ yên thì mọi người cũng không quấy rầy, để đồ xuống, tạm thời biểu lộ tấm lòng, sau đó rời khỏi phòng bệnh.
Lúc tối, Trịnh Duyệt đưa ông nội Trịnh Duyệt đến.
“Yên tâm đi, tôi điều tra rồi, thứ này không có tác dụng phụ với thân thể.”
Tần Phi nhận lấy, “Chúng ta qua bên kia nói chuyện.”
Sau đó hai người tới sân thượng.
Còn Trịnh Duyệt nhìn bóng lưng bọn họ biến mất thì khóe miệng khẽ nâng lên, sau đó lặng lẽ đi theo sau lưng Tần Phi, dù sao ‘quang minh chính đại’ chứng kiến cảnh bà và ‘mặt trắng nhỏ’ ở cũng một chỗ không nhiều.
Trịnh Duyệt nhẹ nhàng đi theo bọn họ tới sân thượng, chỉ thấy chuyện đầu tiên chính là ‘mặt trắng nhỏ’ ôm lấy Tần Phi, thân mật một trận làm cho Trịnh Duyệt đỏ mặt không thôi, bên dưới sự khát tình đã tràn lan rồi.
Cũng may Trịnh Duyệt còn là xử nữ, khả năng kiềm chế vẫn rất mạnh, cho nên cô ta lập tức lấy điện thoại di dộng ra, ấn vào máy ảnh chụp ảnh bọn họ.
Hồi lâu.
“Cậu muốn làm gì?” Giọng nói Tần Phi vẫn rất cường thế như cũ, chỉ là bên trong mang theo một chút mùi vị làm nũng mềm mại của cô gái nhỏ, làm cho Trịnh Duyệt ớn lạnh một trận.
“Không ngờ bà già này cũng là dâm phụ, hắc, còn có thể sinh ra Tô Cẩm Niên cực phẩm như vậy thì đúng là không biết tích bao nhiêu phúc duyên.” Trong khi Trịnh Duyệt lẩm bẩm cũng không quên nghe lén.
“Cô gái nhỏ kia bị bà làm cho vào đồn cảnh sát à?”
“Cậu hỏi những cái này làm gì.”
‘Mặt trắng nhỏ’ kia nói: “Ha ha, không có gì, thật ra bà tính toán vô cùng tốt. Chẳng qua tôi nhớ chuỗi vòng ngọc bà bảo chúng tôi bỏ vài, giá trị sáu trăm ngàn thôi.”
Tần Phi nhíu mày, “Cậu muốn làm gì?”
“Vậy ít nhất bà phải bồi thường cho chúng tôi số này chứ.” Nói xong thì đưa hai ngón tay lắc lư một vòng, “Hai ta cũng coi như đã làm vợ chồng, tôi cũng không lừa bà.”
Trong nháy mắt mặt của Tần Phi tái xanh, “Cút!”
Trịnh Duyệt ở sau lưng nhìn hai người bọn họ đang cãi nhau thì bĩu môi, Tần Phi, bà cũng có ngày hôm nay. Chỉ là, như vậy càng tốt, ít nhất tương lai tỷ lệ Tô Cẩm Niên là của cô ta càng lớn hơn rồi.
*
Tô Cẩm Niên ở bên ngoài bệnh viện, rất buồn bực, cùng Trịnh Diệu Đông, hai người đang nói chuyện. Câu được câu không, hoàn toàn không biết điện thoại di động của mình đã không có pin rồi.
Lúc này, trong lòng của anh rất lo lắng, luôn có một cảm giác chẳng lành. Anh lo lắng cho Tô Khả nhưng không biết bây giờ cô thế nào.
Nói chuyện khoảng nửa tiếng, anh lại trở về phòng bệnh của ông nội, trong phòng bệnh xuất hiện một bóng dáng mà anh vô cùng không hy vọng xuất hiện – Hoàng Nghê Thường.
Cô ta đang tán gẫu với bố của anh, lạ thường, mẹ của anh – Tần Phi và Trịnh Duyệt đều không có ở đây.
Lúc này, ông cụ Tô đã tỉnh lại. Đang cùng ông nội của Trịnh Duyệt trò chuyện. Ông cụ Tô nhìn thấy Tô Cẩm Niên đến thì cười gọi anh.
Hoàng Nghê Thường lại dính tới, “Cẩm Niên.”
Tô Cẩm Niên không để ý đến Hoàng Nghê Thường.
Hoàng Nghê Thường nghiến răng, yên lặng ngồi bên cạnh Tô Cẩm Niên.
Lúc này, vẻ mặt Trịnh Duyệt đang hả hê đi vào, sau khi thấy Hoàng Nghê Thường thì sắc mặt lạnh lùng mà gật đầu.
Không lâu sau, sắc mặt Tần Phi vô cùng khó coi đi vào, lúc thấy Trịnh Duyệt và Hoàng Nghê Thường đều ở đây thì gật đầu với họ một cái.
Tần Phi nắm thuốc mê hiệu quả nhanh trong tay bà, sau đó định gọi Hoàng Nghê Thường.