Anh ấy tin tưởng anh như vậy, đem Tô Khả giao cho anh chăm sóc, nhưng thời gian mới một ngày liền xảy ra chuyện lớn như vậy, thật sự là anh quá vô năng.
Anh làm sám hối như thế nào mới có thể đền bù đau thương mà anh chịu vì mất đi đứa con?
"Đông. . . . . ."
"Cẩm Niên, thật xin lỗi —— em —— em ——"
"Đông, cậu đừng nói với tôi." Tô Cẩm Niên vội vàng cắt đứt lời Trịnh Diệu Đông, "Tôi còn có chuyện, tôi cúp trước."
Anh vội vàng cắt đứt, sợ là nghe được tin dữ trong miệng anh ấy.
Trong lòng Trịnh Diệu Đông càng thêm nặng nề, từng quyền từng quyền đập vào vách tường, máu nhuộm vào vôi trắng, bay trong không khí, rơi tách tách xuống hành lang, dọa sắc mặt mấy y tá qua lại trắng bệch.
Bên ngoài, mưa vẫn to gió vẫn lớn.
*
Tô Khả thất thần đi, trong đầu của cô đầy suy nghĩ về đám người kia.
Một đường đi, một đường nghĩ, vốn là đầu của Tô Khả ngây ngô dại dột cũng dần dần rõ ràng.
"Binh ——"
"Cô đi bộ mà không có mắt à!" Một giọng nói truyền vào tai Tô Khả, Tô Khả ngẩng đầu lên, phát hiện đối diện là một bệnh nhân trợn mắt nhìn cô, thấy Tô Khả không để ý đến ông còn vẻ mặt thì đờ đẫn, anh tiếp tục liếc Tô Khả một cái, sau đó sờ sờ cánh tay, nói một câu "Xúi quẩy" thì vào phòng bệnh.
Đột nhiên Tô Khả tỉnh ngộ, đây tất cả đều là một âm mưu, một ý đồ mưu hại con cô.
Mà người thi hành chính là bác sĩ kia! Mà chắc chắn bác sĩ kia không phải là bác sĩ của bệnh viện quân khu, dù sao ngay cả "Bách Hiểu Sinh" danh xưng là Vương Lệ cũng không nhận ra hắn! (Bách Hiểu Sinh là một nhân vật được coi là thông thái nhất trong võ lâm, kẻ đã bỏ gần hết cuộc đời để nghiên cứu võ học và có một tác phẩm để lại cho con cháu ngàn đời sau, cuốn Binh Khí Phổ)
Tô Khả dùng tay níu tóc của cô. Trong lòng liều mạng chửi mình ngu: nghĩ cũng biết chuyện rồi, viện trưởng không hề biết cô, làm gì muốn gọi cô qua chứ?
Rõ ràng chính là một âm mưu, cô lại trúng chiêu! Tô Khả, đầu cô là giả, rốt cuộc là cái gì!
A a a a a a!
Trong lòng căm phẫn điên cuồng gào thét, rất lâu sau đó cô mới tỉnh táo lại. Cô muốn bắt được người độc ác đứng phía sau, sau đó sẽ gậy ông đập lưng ông!
Cô biết sau lưng bác sĩ giả này nhất định là có người khác, dù sao cô và hắn chưa hề quen biết, không có lý do nào để hắn làm hại cô. Mà bác sĩ giả kia có thể gọi chính xác tên của cô, nói cách khác, rõ ràng là cái người sau lưng của hắn biết cô, hơn nữa cô cũng biết cô ta.
Mục đích của người sau lưng là muốn để cô không có con của Tô Cẩm Niên, không để cô có thể sinh con Tô Cẩm Niên ra. Làm ra chuyện này thì khả năng rất lớn là người có hiềm khích với cô .
Người phụ nữ có hiềm khích với cô, dường như trong ấn tượng của cô cũng chỉ có Trịnh Duyệt, Tần Phi. Dĩ nhiên, Hoàng Nghê Thường cũng có khả năng, dù sao cô ta tự nhận là sắp trở thành vợ chưa cưới của Cẩm Niên, nếu biết cô mang thai thì khả năng không muốn để cho cô sinh con ra là rất lớn.
Tần Phi thì không thể nào, dù sao bà là mẹ của Cẩm Niên, bà xấu xa đáng ghét hơn nữa thì đứa nhỏ trong bụng Tô Khả cũng phải gọi bà một tiếng bà nội, không có lý do gì mà bà làm hại đứa bé này.
Như vậy, tìm người sau lưng này sẽ phải là giữa Trịnh Duyệt và Hoàng Nghê Thường.
Rốt cuộc là ai trong bọn họ?
Hoàng Nghê Thường?
Trịnh Duyệt?
Hay là do người khác?
Rốt cuộc là ai, lòng da ác độc như vậy?
Tô Khả kéo thân thể mệt mỏi đi, gió trên hành lang thổi vào người của cô lạnh buốt, làm cô run cầm cập một chút.
Hai tay của cô không nhịn được nắm chặt thành quyền, răng cắn chặt môi.
Tóm lại mặc kệ là ai, dám động tới sinh mệnh của con cô thì cô nhất định phải để họ ‘nợ máu trả bằng máu’!