i cảnh lúc đầu khi nhận được điện thoại Tô Khả kia.
Anh còn nhớ rõ, khi anh nhận được điện thoại của cô, cô nói với anh hiện tại cô đang gặp nguy hiểm, đột nhiên lòng anh xoắn lại, khi bất thình lình trong điện thoại di động lại truyền tới tiếng kêu sợ hãi của cô, điện thoại của anh cũng rơi xuống đất, sau đó chỉ còn lại âm thanh "tút tút –".
Anh có chút bai rối nhặt điện thoại di động lên, muốn gọi lạicho Tô Khả, rốt cuộc cũng không gọi được nữa. Trong lòng anh mơ hồ thoáng qua một dự cảm chẳng lành, lập tức đứng dậy đi ra ngoài, lại đụng phải mẹ anh mới vừa về đến nhà.
Đại khái là mẹ của anh thẳng từ trong quân đội chạy về nhà, một thân mệt mỏi bụi bặm, bên cạnh bà còn có cha của anh. Hai người không nói một câu, nghiêm mặt lẫn nhau, một chút cũng không giống vợ chồng đã kết hôn hơn hai mươi năm, ngược lại giống như kẻ thù.
"Đi đâu?"" Mẹ của anh ngăn anh lại.
Anh nhíu mày, "Đi ra ngoài một chút."
Mẹ của anh chặn ngang giật lấy điện thoại di động của anh, thấy trên đó hiện người liên lạc gần đây là hai chữ "Tô Khả", vốn mặt đã đen thì bây giờ càng thêm tối.
"Con đi tìm cái cô gái quê mùa đó sao?"
Tô Cẩm Niên nhìn mẹ mình, lạnh lùng nói, "Cô ấy là bạn gái của con, sau này còn có thể là của con dâu của mẹ."
Giong nói của mẹ anh liền gay gắt: "Tô Cẩm Niên! Mẹ cảnh cáo con! Mẹ con không đồng ý cô ta, mẹ sẽ không cho cô ta vào cửa Tô gia ta! Còn nữa, hôm nay con đừng nghĩ được đi ra ngoài! Mẹ đã sắp xếp cho con gặp mặt Nghê Thường rồi, con không cần đem rắc rối đến cho mẹ!"
Cha của Tô Cẩm Niên chưa bao giờ mở miệng nói chuyện cũng mở miệng: "Cẩm Niên, ba cảm thấy con gái của chủ tịch tỉnh Hoàng vô cùng thích hợp làm dâu Tô gia ta."
Tô Cẩm Niên mỉa mai cười một tiếng, nhìn cha mẹ của mình, "Con nói rồi, con kính trọng hai người, gọi hai người một tiếng cha mẹ, nhưng không có nghĩa là cuộc đời con thì hai người có thể sắp đặt.” (thật ra ở đây là khoa tay múa chân)
“Bap-----” Mẹ Tô Cẩm Niên trực tiếp tát một cái lên mặt Tô Cẩm Niên, “Con cảm giác mình đủ lông đủ cánh rồi, muốn bay phải không?”
Tô Cẩm Niên nhìn mẹ mình như xa lạ, cười lạnh, “Mẹ, mẹ cảm thấy như thế nào thì như thế ấy.”
Nói xong, Tô Cẩm Niên đi ra ngoài, anh đi đến nhà xe lấy xe của mình ra, mẹ của anh ngăn ở trước đầu xe, “Con muốn đi tìm cô gái quê mùa kia, trước tiên cán qua xác ta đã!”
“Đủ rồi! A Phi!” Ông nội của Tô Cẩm Niên chống gậy đi ra, nhìn con trai cùng con dâu của mình, chân mày nhíu lại rất chặt.
“Ba.”
“Ba.”
“Ông nội.”
Ông nội Tô nhìn Tô Cẩm Niên. “Đi đi.”
“Ba!” Mẹ Tô Cẩm Niên cau mày, rất bất mãn với quyết định của cha chồng.
“Được rồi, chuyện tình cảm của Cẩm Niên, sẽ để cho nó quyết định.” Ông nội Tô cau mày nói.
Sau đó Tô Cẩm Niên khởi động xe, mẹ Tô Cẩm Niên tránh ra, nói vào trong xe Tô Cẩm Niên: “Bây giờ mẹ cho phép đi gặp cô Tô Khả quê mùa đó, nhưng mà buổi tối con cũng phải về nhà gặp Nghê Thường cho mẹ!”
Tô Cẩm Niên không để ý đến mẹ của mình, chỉ lo lái xe đi ra ngoài.
Anh nhíu mày, thầm nghĩ: nha đầu Tô Khả này bình thường dung tục, có chút không đáng tin cậy, nhưng vẫn có một chút lanh lợi, hi vọng cô có thể an toàn đợi đến khi anh tìm được cô.
Anh nhớ cô nói cô đang sau trung tâm thương mại lớn, cho nên phương hướng của anh là cực kỳ chính xác.
Thế nhưng khi anh đến trung tâm thương mại đó, anh lại bắt đầu mờ mịt, dù sao anh không biết cụ thể chỗ của Tô Khả, anh nhớ lúc đầu khi Tô Khả gọi điện thoại cho anh, hình như là nói cho anh biết, xe của Doãn Lạc Phong mới vừa bị người ta động tay động chân, nói cách khác, Tô Khả này đang ở cùng vị trí với Doãn Lạc Phong.
Anh gọi điện thoại cho Doãn Lạc Phong, tắt máy, lại gọi điện thoại cho Doãn Lạc Hàm, Doãn Lạc Hàm đang chơi điên cuồng trong bar, nhạc nền sau lưng cô đùng đùng vang lên, hỏi cô ấy, không phải là “A a a, anh nói lại lần nữa!” thì chính là “A, em không biết à.”
Cúp điện thoại, anh lại gọi điện thoại cho bạn tốt của mình là Đàm Thụ, Đàm Thụ nói anh không biết, anh chỉ biết hôm nay Doãn Lạc Phong muốn cùng Vương Phú Quý đua xe ử con đường quanh co phía bắc.
Anh lại nhớ tới, lúc Tô Khả gọi điện thoại, là cùng anh nói qua, xe Doãn Lạc Phong bị người ta động tay động chân, khả năng táy máy tay chân trên xe Doãn Lạc Phong cao nhất, không thể không là Vương Phú Quý.
Mà cách trung tâm bách hóa không xa, chính là nhà hàng năm sao của Vương Phú Quý. Nghĩ như vậy, cũng đúng rồi, nghĩ đến có thể táy máy chân tay trên xe Doãn Lạc Phong mà ‘thần không biết quỷ không hay’, khẳng định là ở nhà hàng năm sao của Vương Phú Quý có thể dễ dàng làm được chuyện này. (thần không biết quỷ không hay: không ai hay biết)
Âm thanh của cô mang theo một tia nức nở, làm cho anh rất bực bội, tốc độ anh chạy đến đó nhanh hơn, giữa đường còn đụng không ít người, ngay cả xin lỗi anh cũng không kịp nói, liền hướng đến đó chạy đi.
Khi anh thấy Tô Khả bị cái thằng đàn ông chết tiệt kia nắm lấy tóc đập vào tường, khi anh nhìn thấy trên trán Tô Khả đều là máu tươi, con mắt của anh trở nên phóng đại. Không chút suy nghĩ, liền một đạp đá người đàn ông kia xuống đất!
Nhưng một đạp kia, căn bản không giải quyết được cơn giận của anh, anh hận không được đem người đàn ông kia đánh cho đến chết, nhất là anh còn vu oan cô là người mang tội giết người.
Anh là lính, anh thường thấy máu tươi của kẻ địch, của đồng đội, của mình. Nhưng anh luôn luôn bình tĩnh, duy chỉ có hôm nay, là hốt hoảng, là sợ.
Anh chưa bao giờ nghĩ tới, trước đến giờ anh chán ghét Tô Khả, sao anh biến thành bộ dạng này? Thay đổi như vậy, rốt cuộc là bắt đầu từ lúc nào?
Rõ ràng, anh rất ghét rất ghét khối kẹo mè xửng này, rõ ràng anh chỉ muốn lợi dụng cô mà thôi.
Đúng, chỉ là muốn lợi dụng.
Lần này, anh kêu Tô Khả đến nhà anh, hoàn toàn có mục đích. Bởi vì anh biết rõ, hôm nay mẹ của anh muốn đem một người phụ nữ về nhà anh, nói cho tốt thì cho họ biết nhau một chút, nhưng mà bọn họ ở trong cái vòng này, ai cũng biết, đây là một loại xem mắt trá hình, đây là thành đối tượng hẹn hò trá hình, thật ra thì là bị cha mẹ chỉ định ứng cử viên kết hôn tương lai.
Gia thế hai bên cũng rất lớn, vô cùng có lợi cho phát triển sau này, đây chính là mạnh mạng phối hợp. Mà loại bóp méo sự việc, thậm chí đã trở thành quy tắc ngầm trong vòng bọn họ.
Nếu như ra khỏi cái vòng luẩn quẩn này thành một đôi hoàng tử cùng cô bé lọ lem kết hợp, sau khi trải qua trăm ngàn trắc trở rốt cuộc cũng đến với nhau, trong lòng của người bình thường đều là: đây thật ra là một giai thoại. Nhưng trong lòng những người trong vòng này thì còn lại là: lại có một chuyện cười có thể xem. Xem đi, chờ đi, chờ đến cuối cùng bọn họ làm thế nào trình diễn ‘khua chiêng gõ trống’. (giai thoại: câu chuyện hay)
Lại nói, lần này, anh kêu Tô Khả đến nhà anh, mục đích đúng là muốn phá hư sắp xếp cho anh xem mắt của mẹ anh.
Trong vòng người này, mỗi một người đều kiêu ngạo, dù là Trịnh Duyệt là người phụ nữ vô cùng thích anh như vậy, cũng sẽ không dễ dàng mở miệng thổ lộ với anh, bởi vì cô sợ bị anh từ chối thì mất mặt, cho nên dè dặt.
Như vậy, cái cô gái tên Nghê Thường được mẹ anh mang về thì khi nhìn thấy Tô Khả, nhất định sẽ hiểu anh nói với cô ta không có ý nghĩa gì, đến lúc đó nhất định sẽ biết khó mà lui.
Một Nghê Thường đi, sẽ có ngàn vạn Nghê Thường khác. Đạo lý này anh hiểu, cho nên anh muốn kết hôn sớm một chút, cắt đứt ý niệm của mẹ anh mới là vương đạo. (vương đạo ở đây là ý kiến sáng suốt)
Thật ra thì anh không muốn đem cuộc đời của anh lãng phí ở chuyện tình cảm nam nữ, cho nên cùng ai kết hôn cũng vậy thôi, nhưng mà anh chính là không thích cha mẹ mình đè ép. Anh cũng không biết tại sao.
Chính anh đã từng nói với lời của cha mẹ là tương đối nghe theo nhưng bây giờ, bọn họ nói cái gì, anh đều vô cùng bất mãn, chẳng lẽ đây chính là anh đang đến thời kỳ tuổi trẻ phản nghịch?
Anh cũng nghĩ tới cô dâu tương lai của anh, rốt cuộc là như thế nào: hoạt bát hay là điềm đạm dịu dàng, xinh đẹp hay là bình thường, cay cú hay là hiền thục…
Anh không biết, suy nghĩ lâu một chút, trong đầu của anh tự động hiện ra một bóng hình, bóng hình kia không phải là ai khác, rõ ràng chính là Tô Khả.
Anh cảm giác mình rất lạ, rõ ràng không thích Tô Khả, nhưng không biết vì sao trong đầu anh không hề có gương mặ của vợ, không biết từ lúc nào, bị vẻ mặt cười vô cùng bỉ ổi kia của Tô Khả lấp đầy vào.
*
Cây bách già ở dưới kia vẫn xanh um tươi tốt như cũ, anh nhìn về phương xa, tâm tư không rõ.