"Lão đại, làm thế nào đây? Em cảm thấy cô gái kia sẽ không chạy xa, cô ta không có thẻ mở cửa phòng ở đây, cũng không phải khách ghi danh, mới nãy vừa từ khúc rẽ này biến mất, chuyện tới giờ này mới mấy phút, khẳng định cô ta còn ở lại tầng này ẩn núp."
"Đúng vậy, tìm cho tao! Mày đi bên kia, tao đi bên này, nhanh đi, tao không tin hai người đàn ông còn trị không chết con đàn bà này!" Giọng nói của người kia là nghiến răng nghiến lợi.
Đúng lúc, toàn bộ giọng nói của hai người bọn họ truyền vào tai Tô Khả.
Tô Khả nhịn không được liền cắn răng, hai người này vẫn phát hiện ra cô hơn nữa đuổi tới rồi! Cô nắm chặt quyền, tiếp tục gọi điện thoại cho Doãn Lạc Phong, tiếc rằng vẫn là giọng nữ máy móc lạnh lẽo.
Doãn Lạc Phong, sao anh không ở trên máy bay mà đang làm cái gì ở đây!
Sau đó Tô Khả nhìn lên thời gian, Tô Khả thấy rằng vẫn còn đủ thời gian, dù sao cuộc đua của Doãn Lạc Phong là chạng vạng, vì vậy, Tô Khả quyết định gọi điện thoại cho Tô Cẩm Niên.
Thời gian mỗi một giây qua đi, Tô Khả lại thêm một phần khẩn trương, Cẩm Niên à, Cẩm Niên à, mau nghe điện thoại đi, bình thường tôi đều không dùng điện thoại làm phiền anh như thế này, hôm nay anh liền mau nhận cho tôi đi.
Tô Khả cảm nhận được là thời gian đã trôi qua lâu lắm rồi, thật ra thì chỉ mới nửa phút, Tô Cẩm Niên bên kia mới nhận điện thoại.
"A lô?" Âm thanh Tô Cẩm Niên trước sau vẫn nhẹ như một.
"Cẩm Niên, tôi gặp phiền phức rồi." Tô Khả nhỏ giọng nói, cô không dám nói chuyện lớn tiếng, bởi vì nói không chừng những người đó đang ở bên ngoài.
"Chuyện gì xảy ra?"
"Có người động tay động chân trên xe Doãn Lạc Phong, bị tôi nghe thấy, lại bị bọn chúng phát hiện, bây giờ bọn chúng đang đuổi theo tôi ở bên ngoài... Tôi ở trung tâm thương mại lớn nhất thành phố B…"
"Phanh ——"
Chỗ đồ đạc tùm lum mà Tô Khả đang nấp bị người đá vào, Tô Khả ngẩng đầu, quả nhiên là cái tên kia, anh nhìn thấy trong tay Tô Khả có một cái điện thoại di động, trực tiếp đá bay.
Tay Tô Khả đau như bị dùi khoan một hồi, cô nhìn lướt qua thấy trò chuyện vẫn còn tiếp tục, cô hướng điện thoại di động lớn tiếng nói, "khách sạn – nhà hàng năm sao cách đó không xa —— ưmh ——" người nọ đã bưng kín miệng Tô Khả, hai mắt trợn tròn, vốn là mặt đã có chút bỉ ổi, hiện tại càng thêm méo mó kịch liệt.
Hiển nhiên người này chính là lão đại hai người, hiện tại, anh vừa bụm miệng Tô Khả, vừa dùng một đạp hung hăng đạp bể Iphone mà Tô Khả dùng gần ba năm. Trong nháy mắt, màn hình IPhone này ‘chia năm xẻ bảy’. Anh còn không hả giận, lại liều mạng đạp điện thoại Tô Khả .
Lòng của Tô Khả co rút đau đớn một hồi, trên kia cũng không có ít hình cùng tin nanh của Tô Cẩm Niên, cô không biết, sau khi điện thoại di động báo hỏng, những thứ quan trọng nhất kia có còn ở trên đó hay không .
Sau đó anh cười híp mắt nhìn Tô Khả, "Cô bé lại có chút can đảm nhỉ, khó trách được thằng ranh Doãn Lạc Phong kia coi trọng nha. Không biết sau khi Doãn Lạc Phong biết đám người tụi tao thay phiên mày, còn có tiếp tục thích mày hay không đây? Hả?"
Ánh mắt của Tô Khả thoáng qua vẻ bai rối, cô vẫn cho là xã hội pháp trị như vậy sẽ không xuất hiện vấn đề này, nhưng hôm nay cô cảm thấy rằng, cô đụng phải người này, hiển nhiên là cái loại tầng lớp cặn bã, cho dù là làm chuyện trái pháp luật, cha mẹ của họ ra lệnh một tiếng, bọn họ cũng có thể được bảo lãnh.
Tên kia nói, rồi tiếp tục cười nói với Tô Khả, "Bây giờ sợ sao? Dĩ nhiên, từ trước đến giờ tao vẫn thương hương tiếc ngọc, nếu không liền quăng mày xuống Quỷ Môn Quan, đi theo tao đi, đến lúc đó tai đảm bảo mày được cật hương hát lạt?" (Quỷ Môn Quan : ý chỉ cõi âm, chết rồi đấy)
Nói xong, anh lấy tay che miệng Tô Khả xuống, có ý là, cô mau vội vàng cầu xin tôi khoan dung đi, nói cô nguyện ý đi theo tôi.
Trong lòng Tô Khả không nhịn được châm chọc: mày cho rằng mày ở đây diễn kịch cổ trang sao! Còn cật hương hát lạt.
Ánh mắt anh khẽ nheo lại, sau đó một tay trực tiếp nắm một túm tóc dài của Tô Khả, sau đó hung hăng kéo xuống, Tô Khả có cảm giác đau đớn một hồi.
"Như thế nào, bây giờ là không phải rất hối hận rồi sao? Nói cho mày biết, người đối đầu với Vương Phú Quý tao, chưa người nào từng có kết quả tốt! Biết ba tao là ai không?"
"Một đám khốn nạn!" Tô Khả không nhịn được khạc ra một câu.
Vương Phú Quý thẳng tay tát một cái, trong nháy mắt khuôn mặt trắng nõn của Tô Khả xuất hiện năm dấu tay chói lọi, đau đến nước mắt Tô Khả cũng trào ra hốc mắt.
Trong nháy mắt Tô Khả cảm giác mình đúng là quá mức ngây thơ, trong xã hội này, cho tới bây giờ đều là ánh sáng cùng bóng tối cùng tồn tại, là cô đem thế giới này nghĩ quá mức tốt đẹp, cho nên vẫn luôn một mình xông về trước, cũng may cô sống hai mươi mấy năm, vận số cũng đủ trái ý trời, gặp phải mọi người đều xem như là người tốt, cũng chỉ có hôm nay, cô đụng phải một kẻ biến thái.
"Nói cho mày biết, đừng đối đầu với tao! Có tin hiện tại tao liền đè lên mày hay không?"
"Không tin! Mày liệt một bên!"
Toàn bộ gân xanh của anh nổi hết lên trên trán, ánh mắt như muốn đem Tô Khả ăn thịt. Sau đó lại một cái tát nữa rơi vào trên mặt Tô Khả, "Tao cho mày nói bậy!"
Tô Khả nâng khóe môi lên, "Tao là bác sĩ nam khoa, trông vẻ mặt táo bón của mày, nhìn một cái cũng biết là liệt một bên rồi, không mau đi bệnh viện chữa trị, còn ở trước mặt của tao ra oai, ha ha."
Trong cơn giận dữ anh một đường kéo quần của mình xuống, lộ ra quần lót tam giác, nhìn Tô Khả, "Hôm nay ông đặc biệt lên anh, xem anh còn dám nói bậy hay không" Nói xong, một đạp đá vào hai đầu gối của Tô Khả.
Tô Khả bị đau, lảo đảo hai cái, bị anh đẩy ngã xuống đất, toàn bộ đồ vật hỗn tạp bên trong đùng đùng rơi xuống đất. Trong nháy mắt bụi mù xông lên, mắt Tô Khả tinh, thấy được bên cạnh có một cây gậy dài. Nếu như bước tới hai bước nữa, nhất định có thể đập anh ngất.
Anh thấy mình đẩy Tô Khả ngã xuống đất, cười dâm một tiếng đi về phía trước, từng bước từng bước, Tô Khả tự nói với mình phải bình tĩnh, sau đó từng bước từng bước bò lui về phía sau, mặt làm ra một vẻ hoang mang sợ hãi.
Anh lại âm hiểm cười mấy cái, "Hôm nay ông đè lên người mày, là may mắn của anh! A ha ha ha! Ngược lại thật ra tao không thể chờ đợi mà muốn nhìn vẻ mặt tối tăm khi mày biết tao mạnh hơn là cái gì một chút.”
Tô Khả nhìn khuôn mặt tươi cười bỉ ổi của anh, trong lòng nôn mửa một hồi, hiện tại cô gởi gắm hy vọng vào hai chuyện, một là Tô Cẩm Niên, hy vọng anh nghe ra ý trong lời nói của cô, vội vàng tới đây. Nếu như anh còn chưa đến như vậy còn cái cây gậy dài phía sau là hy vọng cuối cùng của cô, nếu như một đập không thàng công, vậy thì nhất định là cô sẽ hoàn toàn lâm vào nguy hiểm.
Cô không sợ anh mạnh cô, bởi vì lần trước khi miệng cô nói anh liệt một bên, đáy mắt chợt lóe lên tia kinh hoàng, cái biểu cảm của nét mặt, cùng vẻ mặt của người bị vạch trần chuyện thầm kín giống hệt. Cộng thêm hôm nay cô thử dò xét lần nữa, cũng có thể thấy dáng vẻ thẹn quá hóa giận của anh, vậy tuyệt đối không thể nào có năng lực X!
Nhưng cô vẫn không có cách nào chịu được thân thể của mình gặp phải đàn ông bỉ ổi đụng chạm, cho nên nhất định là trước đó cô phải lật đổ được cái tên đàn ông đáng chết này!
Nghĩ tới đây, lòng của Tô Khả khôi phục bình tĩnh lại một lần nữa, sau đó lại cảm thấy quả thật người ở khách sạn… nhà hàng năm sao này đều bệnh thần kinh, nhà kho của mình đang phát ra tiếng động cũng không có ai biết, cái chỗ tồi tàn mà!
“A ha ha ha, con ngắn ngủi kia làm sao có thể biết mày đã bị tao cưỡi lên! A ha ha ha ha, lúc đó anh đã sớm chết rồi! A ha ha ha!” Anh cười đến vô cùng đắc chí, “Có biết tại sao tao biết mày không thể thông báo cho Doãn Lạc Phong không?”
Anh đảo mắt rồi khôi phục sắc mặt bình thường, chỉ là vẫn đầy bỉ ổi như cũ, anh sờ sờ cằm của mình, “Bởi vì tao đã sớm biết điện thoại di động của nó tắt máy! Ít nhất thì ba giờ nó mới mở điện thoại di động.” Anh nhún nhún vai nói, dáng vẻ như mày rất bất hạnh, có vẻ vận số không tốt.
“A ha ha ha ah, quả nhiên tao là thiên tài!” Nói xong, anh lại mở miệng ra cười, cả khuôn mặt thuộc kiểu cực kỳ bỉ ổi, cười ước chừng hai mươi giây sau, lập tức mặt anh đổi sắc, hung dữ mà nhìn Tô Khả, trợn mắt nhìn hồi lâu, sắc mặt của anh lại dãn ra, lộ ra một nụ cười bỉ ổi, “Có phải rất nghi ngờ tại sao tao cười to đến vậy hay không, ở đây cũng không có ai tới?”
“Bởi vì đây là địa bàn của tao! Khách sạn này là nhà họ Vương mở! Nói với việc tao dặn dò, nơi này chính là bất kỳ người nào cũng không đi vào! A ha ha ha! Nếu không mày cho rằng làm sao tao biết mày đang ở đây, tại sao tao có thể thần không biết quỷ không hay giở trò trên xe của nó? A ha ha ha!” Anh lại bắt đầu đắc chí mà cười to, “Cho nên mày á, thức thời thì đi theo ông đây, không thức thời hôm nay, mày chết ở chỗ này, cũng sẽ không có người nào phát hiện.”
Anh thấy Tô Khả nhìn anh chằm chằm, hí mắt cười hì hì nói, “Chỉ là đừng sợ nha, có thể không giết người thì chắc anh tao sẽ không giết người, nói thế nào thì ông đây là thanh niên tốt tuân kỹ tuân luật pháp, thật ra ba tao làm cán bộ trung ương nha, ông tự nhiên coi con trai cũng là công dân tốt! A ha ha ha!”
Tô Khả sắp ói ra. Hiện tai ai đang cùng cô nói chuyện xã hội này rất là công bằng, cô sẽ cầm gậy đập dài kia đập chết anh!
Anh tiếp tục nói, “Có phải không phục lắm hay không?”
“…”
“Hết cách rồi, chính là quyền lợi của ông đây! A ha ha ha!” Anh ngồi xổm người xuống nhìn Tô Khả, một tay đưa lên mặt của Tô Khả, Tô Khả có cảm giác cô bị một con cóc bò lên, trong lòng nôn hết rồi.
Anh cười híp mắt, “Cảm giác thật tuyệt.” Nói xong, anh cong môi heo lên, muốn hôn xuống.
“Ồn…” Từ trong miệng anh phát ra mùi thối, giống như là một cọng rơm cuối cùng, làm cho Tô Khả chợt phun một đống lớn nước bọt.
Áo của anh còn chưa cởi, cho nên khắp áo khoác đều là nước bọt của Tô Khả, từng đốm nhỏ, vô cùng ghê tởm, một mùi gay mũi tản ra, bay vào mũi Vương Phú Quý, Vương Phú Quý bị dọa sợ đến nhảy lên, “Ây da da! Ây da da!”
Anh lập tức mau chóng cởi áo khoác của mình ra, nhưng mà không kịp, bởi vì bông hoa nước bọt đã từ trên áo khoác chảy xuống, chảy đến quần lót tam giác của anh.
Tô Khả là “đầu sỏ gây chuyện” mình a không đành lòng tiếp tục xem rồi, cô sợ mình tiếp tục phun ra, chỉ là vừa phun như vậy, ngược lại trong lòng dễ chịu hơn không ít.
Mặt Vương Phú Quý xem thường lau nước bọt trên quần lót, Tô Khả thừa dịp cầm lấy cây gậy dài kia, hướng lồng ngực của Vương Phú Quý hung hăng mà đập tới, sức lực này là toàn bộ sức mạnh Tô Khả rồi, nhiều sức như vậy làm tay cô tê dại.
Vương Phú Quý nhất thời không phát hiện, đợi đến lúc kịp phản ứng, đã ngã xuống đất một cái đụi, “Ai ui ai u” kêu lên trên đất, trái tim Tô Khả không ngừng nhảy loạn, nhưng mà cô không dám lơi tay, chính là Vương Phú Quý lơi lỏng mới bị cô phản kích khi cùng đường.
Cho nên cô cầm gậy dài, liều mạng đập lên đùi Vương Phú Quý, đập gãy chân cũng không sao, dù sao chỉ cần không giết người là tốt rồi, coi như đến lúc đó kiện lên quan tòa, cô cũng chỉ là tự vệ!
Đợi đến khi Vương Phú Quý đau đến ngất đi, Tô Khả mới đặt mông ngồi xuố