ửi ba tin nhắn rồi, ba năm qua, cuối cùng tôi cũng nhận được tin nhắn mới có năm chữ của anh thôi, chúng ta nói chuyện thêm tí nữa, sẽ đột phá ba năm lưu trữ."
Lần này gửi đi thành công thì một phút đồng hồ sau, Tô Khả nhận được trả lời của Tô Cẩm Niên, "—_—"
Mặc dù là một vẻ mặt, nhưng Tô Khả lại có thể tưởng tượng vẻ mặt của anh, thật là không có nghĩ đến, Hoa Sen Trắng của cô cũng sẽ gửi biểu tình này, gào khóc, tốt quá.
Miệng Tô Khả cười toe toét, đêm tối che giấu sự quá rung động của Tô Khả rất tốt. Sau đó Tô Khả trả lời tin nhắn, phải nói là tốc độ cực nhanh.
"Cẩm Niên, anh càng ngày càng đáng yêu, lại có thể biết gửi ký tự này, thật thần kỳ, quá thần kỳ, tôi cho là cả dấu chấm câu anh cũng sẽ không sử dụng đấy!"
Sau khi gửi đi thành công, Tô Khả kích động chờ anh trả lời, phải nói là một giây giống như một năm, lòng của cô ngứa ngáy một chút. Chỉ là một phút trôi qua, cũng không được Tô Cẩm Niên trả lời.
Màn hình tối lại sáng, Tô Khả đợi một chút, cũng đợi ba phút rồi, Tô Cẩm Niên vẫn không có trả lời, Tô Khả có chút nhục chí, nhưng nghĩ đến ‘thành quả chiến đấu’ hôm nay như vậy, đã vô cùng tốt rồi, cho nên cô vẫn cực kỳ thỏa mãn nhắm mắt lại định ngủ, đúng lúc này, điện thoại di động của cô lần nữa sáng lên, âm thanh "tụt tụt" vừa vang lên, Tô Khả vừa mới buồn ngủ liền biến mất.
Tô Khả cầm lấy điện thoại, trượt màn hình, quả nhiên là tin nhắn của Tô Cẩm Niên, Tô Khả cảm nhận được vô số bong bóng xinh đẹp bay ra.
". . . !" Lần này là hai dấu chấm câu.
Tô Khả nhìn chằm chằm hai dấu chấm câu này, nhìn hồi lâu vẫn không hiểu Tô Cẩm Niên muốn biểu đạt ý gì, mắt nhìn lướt qua, nhìn đến dòng chữ phía trên của cô, "Tôi cho là cả dấu chấm câu anh cũng sẽ không sử dụng đấy" , rốt cuộc Tô Khả mới biết Hoa Sen Trắng nhà cô biểu đạt cái gì.
Trong nháy mắt đầu Tô Khả đầy vạch đen rồi, sau vạch đen, là đầy vui mừng, Hoa Sen Trắng của cô thật thật là đáng yêu.
"Cẩm Niên, anh thật là quá đáng yêu, càng ngày tôi càng thích anh!" Sau khi Tô Khả gửi xong, trên mặt hoàn toàn đỏ ửng, cũng may đêm tối là một điều đáng yêu, che kín sự xấu hổ của cô.
Tô Khả vẫn nhìn điện thoại di động, màn ảnh tối rồi lại mở ra cho sáng lên, lần này, Tô Khả đợi khoảng mười phút, cũng không có đợi được Tô Cẩm Niên trả lời.
Tô Khả thoáng thất vọng, nhưng mà sau thất vọng còn là thỏa mãn, dù sao đã rất khá rồi, vì vậy, Tô Khả lần nữa gửi cái tin nhắn, "Cẩm Niên, ngủ ngon."
Lần này là ba mươi giây sau, Tô Khả nhận được tin nhắn, "Ngủ ngon."
Tô Khả tắt màn hình di động, trong giấc mộng, Tô Khả cười .
*
Lúc Tô Cẩm Niên lái xe trở về, toàn bộ khách khứa trong nhà đi hết rồi, chỉ còn người giúp việc đang quét dọn, bọn họ thấy Tô Cẩm Niên trở về, rối rít nói, "Cậu chủ đã về nhà."
Tô Cẩm Niên cười cười với bọn họ, "Cực khổ rồi."
Lúc đi ngang phòng khách, anh nhìn thấy bố mẹ của mình đang ngồi trong phòng khách, mặc dù trên ti vi phát tin tức quân sự, nhưng hai người bọn họ không có người nào đem tầm mắt ở trên TV. Rất rõ ràng, hiển nhiên cái bộ dáng này của bọn họ là đang chờ anh.
Mẹ Tô Cẩm Niên vừa nhìn thấy Tô Cẩm Niên về nhà, nói thẳng, "Cẩm Niên, tới đây với mẹ."
Tô Cẩm Niên đi tới.
"Ngồi xuống trước." Mẹ Tô Cẩm Niên lại bắt đầu nói, có lẽ nguyên nhân là bình thường trong quân doanh cũng là sĩ quan nên giọng nói của mẹ anh đều sẽ bất tri bất giác mang theo một tia ra lệnh.
Tô Cẩm Niên ngồi xuống, nhìn mẹ mình, thật ra thì nếu như không đoán sai, trong lòng Tô Cẩm Niên cũng hiểu rốt cuộc mẹ của mình muốn nói cái gì. Anh đưa ánh mắt nhìn bố mình.
Chỉ thấy bố anh ngồi ở bên cạnh mẹ của anh, hiển nhiên ánh mắt là nhìn mẹ anh, hiển nhiên bộ dáng kia là ủng hộ mẹ của anh.
Mặc dù anh và Tô Khả thật không có gì, nhưng nếu quả thật anh qua lại với bạn gái, thái độ bố mẹ anh đúng là như vậy, anh vẫn rất đau lòng.
"Mẹ, muốn nói gì?" Tô Cẩm Niên đánh đòn phủ đầu, trên mặt anh không hề bận tâm, dù là bố mẹ của anh ở quân đội rèn luyện nhiều năm như vậy, cũng đoán không ra rốt cuộc trong lòng anh nghĩ như thế nào.
"Cẩm Niên, mẹ cảm thấy cô bé Trịnh Duyệt kia rất tốt."
Tô Cẩm Niên khẽ nhíu mày, "Con đối với cô ấy không có ý gì hết." Những lời này cũng không biết nói mấy lần rồi, tại sao bố mẹ anh vẫn không hiểu? Anh nghĩ thật sự để ý Trịnh Duyệt thì đã sớm coi trọng, cần gì chờ tới bây giờ.
"Vậy con đối với cô gái quê mùa kia có ý tứ gì? Nhìn dáng vẻ cô ấy đi, vừa nhìn đã biết không thể đem lên bàn tiệc, về sau đi ra ngoài cũng chỉ sẽ mất mặt! Tóm lại, mẹ không cho phép con và cô ấy lui tới đấy!" Mẹ anh nói một cách sắc bén, làm Tô Cẩm Niên nghe xong cực kỳ khó chịu.
Chân mày Tô Cẩm Niên nhíu chặt, "Mẹ, con tôn trọng mẹ là mẹ của con, nhưng, chuyện lớn của cuộc đời con do tự con làm chủ! Các người nói nhiều hơn nữa cũng vô ích."
Ngay tức khắc mẹ Tô Cẩm Niên vỗ một cái lên bàn trà, "Con là người trưởng thành thì lời của mẹ cũng không nghe phải không?"
Tô Cẩm Niên tiếp tục nhíu mày không nói lời nào.
Mẹ Tô Cẩm Niên trợn mắt nhìn, "Mẹ cho con biết, con và cô gái quê mùa đó, phải tách ra cho mẹ!"
Đột nhiên Tô Cẩm Niên nhếch miệng thành một nụ cười trào phúng, nhìn mẹ mình, "Nếu không thì sao?" Đừng nói trước đó anh không ở cùng Tô Khả,thì với thái độ này của mẹ anh cũng khiến Tô Cẩm Niên sinh lòng tức giận.
Trong nháy mắt mẹ Tô Cẩm Niên bị tức đến nói không ra lời, lồng ngực phập phồng kịch liệt. Bà nhìn Tô Cẩm Niên, lại nhìn chồng của mình, vẻ mặt không chút để ý, nhìn bộ dáng bà khiển trách con trai, đột nhiên trong lòng bà dâng lên một ngọn lửa giận lớn, cho nên bà hét lớn với chồng của bà một tiếng, "Ông nhìn con trai tốt mà ông nuôi dưỡng một chút đi! Cả ngày lẫn đêm ngâm mình ở chỗ hồ ly tinh, con trai cũng không quản, nhìn một chút đi, hiện tại con trai của ông cũng biến thành bộ dáng gì!"
"Chính bà cũng cả ngày lẫn đêm ở chỗ đó cùng ‘mặt trắng nhỏ’ sao, cần gì nói tôi!" Bà vợ của ông cho ông ‘thể diện’ như thế ngay trước mặt con trai ông, thậm chí nói toạc những chuyện gặp dịp thì chơi này, làm cho bố Tô Cẩm Niên cảm thấy vô cùng mất mặt, cho nên giọng nói cũng vang lên, quát lớn với mẹ Tô Cẩm Niên, "Chẳng lẽ con trai là của một mình tôi sao, nói với tôi có ích lợi gì!" (mặt trắng nhỏ ý chỉ trai bao)
Hiển nhiên mẹ Tô Cẩm Niên không ngờ bố Tô Cẩm Niên nói ra ba chữ"Mặt trắng nhỏ" ngay trước mặt Tô Cẩm Niên, giận đến nỗi bà muốn nhặt cái gì dưới mông trực tiếp đập bố Tô Cẩm Niên, "Tôi để cho ông ‘nói hưu nói vượn’!"
Cán bộ kiêng kỵ nhất là rơi vào bê bối tình cảm, cho nên mặc dù bên ngoài hai vợ chồng đều có người khác, nhưng vẫn luôn âm thầm tiến hành, từ đầu đến cuối biết chuyện đó không mấy người, một khi đi lên sân khấu quần chúng, thì lại tay nắm tay mà cười, xem ra quả thực ở bên ngoài là một đôi vợ chồng ân ái gương mẫu, chẳng ai nghĩ tới chuyện thầm kín là như thế.
Tô Cẩm Niên nhìn bố mẹ trước mắt đột nhiên trở nên xa lạ, nhếch miệng lên cười lạnh, bố mẹ của anh bằng mặt không bằng lòng, Tô Cẩm Niên đã biết, nhưng mà nói toạc mặt lẫn nhau, lớn tiếng mắng nhau, thậm chí bọn họ nói lẫn nhau đều có tiểu tam, chuyện như vậy, thật đúng là lần đầu tiên.
Tô Cẩm Niên cười lạnh, nhìn hai người bọn họ mặt đỏ tới mang tai mà tranh cãi, tự giễu, đây chính là bố mẹ của anh.
Hai năm qua, hai người bọn họ nỗ lực đền bù tình thương của bô tình thương của mẹ mà khi còn bé anh thiếu hụt mất, nói chuyện với anh cũng dè dặt, thậm chí quan tâm mọi thứ, anh cũng vui vẻ được đắm chìm trong thế giới yêu thương hiền từ của bố mẹ, chỉ là nhận được hết thảy thì trả giá cao, đó chính là anh phải ngoan ngoãn, nghe lời của bọn họ.
Ngày thường quan hệ của anh và bố cũng không tốt lắm, toàn bộ dựa vào một mình mẹ anh điều hòa, hiện tại, quan hệ của anh và mẹ cũng rơi vào điểm đóng băng.
Nhà bọn họ, thật sự sụp đổ rồi.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, cả phòng khách cũng chỉ còn lại tiếng cãi vả cao vút của hai người bọn họ. Dần dần, dưới ánh mắt của Tô Cẩm Niên, tiếng cãi vả của hai người bọn họ biến mất.
Mẹ Tô Cẩm Niên vén tóc mai lên, một hình tượng cao cao tại thượng. “ Tô Cẩm Niên, con muốn là con trai mẹ thì lập tức cùng cô gái quê mùa kia chia tay đi, bởi vì cô ta không hợp mắt của mẹ, cho dù không phải Trịnh Duyệt cũng không sao, nhưng ít nhất con tìm cho mẹ cô gái có thể mang ra ngoài để làm con dâu mẹ a! ”
Tô Cẩm Niên đứng dậy, nói với mẹ mình: “ Mẹ, mẹ vẫn cùng bố sống qua ngày cho tốt đi. Con cũng mệt rồi, đi lên ngủ trước đây, hai người ngủ ngon. ”
Tô Cẩm Niên nói xong liền đi lên phòng của anh trên lầu.
Anh thật mệt mỏi, ban ngày ứng phó Tô Khả, buổi tối ứng phó bố mẹ.
Hiển nhiên bố mẹ Tô Cẩm Niên không nghĩ tới hôm nay con trai của mình sẽ bài xích cái đề tài này như vậy, mẹ Tô Cẩm Niên tiếp tục nói sau lưng Tô Cẩm Niên, “ Chỉ cần mẹ còn là chủ mẫu Tô gia thì ngày đó mẹ cũng sẽ không cho phép cô gái quê mùa vào cửa nhà ta!! ”
Tô Cẩm Niên xoay người, “ Mẹ, con vẫn là câu nói ấy, chuyện lớn cả đời con tự con tự làm chủ, bạn đời tương lai của con, tự con lựa chọn. Con chọn vợ, chỉ cần con thích là được rồi, cho dù là quê mùa cũng không có vấn đề gì, dù sao cũng là con cưới vợ, không phải người. ”
“ Con! ”
“ Giống như mẹ và bố kết thân như vậy, mẹ cảm thấy hạnh phúc sao? ” Nói xong, Tô Cẩm Niên trợn to, đây chính là lời nói của con trai bà sao? Sao anh biến thành như vậy? Rốt cuộc cái cô gái quê mùa đó có cái gì tốt?
Không, chỉ cần bà còn sống một ngày, cô gái kia cũng đừng nghĩ vào cửa chính Tô gia của bà. Chỉ tiếc, bà cũng không rõ ràng. Tô Cẩm Niên cũng không có cùng Tô Khả ở cùng một chỗ, Tô Cẩm Niên phản bác bà như vậy, cũng chỉ là bởi vì không thích thái độ cường thế của bà ấy mà thôi.
*
Tô Cẩm Niên trở về phòng, đầu tiên là tắm rửa sạch sẽ, sau đó nằm trên giường, cầm điện thoại di động lên, buồn chán liếc nhìn tin nhắn. Hộp thư của anh đã rất lâu không có dọn dẹp, tin nhắn bên trong cũng hơn một ngàn rồi, phần lớn đều là Tô Khả gửi tới, dĩ nhiên cũng có những người bạn khác của anh.
Lúc anh định đem tin nhắn làm sạch, không cẩn thận ấn vào mở ra, trong nháy mắt hiện ra hình ảnh, thì ra là chạm trúng một cái tin nhắn, đó là Tô Khả gửi.
Phía trên là ảnh mặt nghiêng của anh đang trên sân huấn luyện, toàn thân anh là quân trang đứng ở trong sân huấn luyện, gió thổi qua, tóc trên trán tung lên.
Phía dưới hình ảnh, Tô Khả còn gửi một đoạn chữ viết: “ Cẩm Niên, tôi cảm thấy anh ở nơi huấn luyện là đẹp trai nhất rồi. Chỉ là hôm nay anh thật là hung dữ, cũng may lá gan cùng da mặt tôi khá có lực, nếu không sớm đã bị anh hù chạy. ”
Suy nghĩ trong đầu Tô Cẩm Niên dao động một hồi, hồi tưởng thật lâu, mới nhớ lại lai lịch tấm hình này.
Lúc đó là mùa hè, thời tiết nóng bức, anh vẫn còn ở sân huấn luyện, huấn luyện bộ đội đặc chủng, dù sao anh có kinh nghiệm một năm sau khi đi bộ đội đặc chủng.
Sau khi anh huấn luyện xong, cấp trên của anh cười híp mắt nói với anh, sau đó đem ánh mắt nhìn về đằng xa, “ Vợ của cậu tới. ”
Anh nhìn theo ánh mắt của cấp trên, thấy đó là Tô Khả mặc một cái áo thun màu trắng, trên chân một cái quần short jean màu xanh dương, một đôi giày thể thao, đứng ở đó vẫy tay với anh một cái.