c. Chợt, anh kéo cô đi tới một chỗ, dùng tiếng Anh hỏi nhiếp ảnh gia, nơi này có thể hay không.
Người nhiếp ảnh gia kia cười gật đầu một cái.
Chợt, anh ôm bả vai của cô, lúc cô không được tự nhiên, anh lại nghiêng đầu hôn lên gương mặt của cô. (ed: anh cũng dễ thương ha)
"Rắc rắc ——"
Trở về ( hết )….
Nhiếp ảnh gia kia chụp hình thay hai người bọn họ.
Lúc này cô mới biết, thì ra là nhiếp ảnh gia kia muốn chụp hình cho hai người bọn họ. Sau khi chụp xong ảnh, nhiếp ảnh gia kia để lại MSN liên lạc, cùng với hộp thư, nói sau khi về sẽ gửi thư điện tử rồi gửi bưu kiện đến.
Cho đến khi nhiếp ảnh gia kia rời đi, cô còn chưa lấy lại tinh thần.
Thế nhưng anh lại nói, chị, tôi thỏa mãn ý của chị đấy, trở về lại, chị cũng phải thỏa mãn tôi.
Đối với lời anh nói, nửa ngày cô cũng không thể hiểu.
Năm ấy cô mười bảy tuổi, anh mười sáu, nhìn vẫn như hoa sơn chi năm ấy, đẹp tựa anh mặt trơi.
Có thể do tuổi phát triển, hay là hai người chung sống lâu ngày, anh đối với cô đã không không thiện cảm như lần đầu tiên gặp mặt.
Ở trong mắt người ngoài, bọn họ là một cặp anh em khác cha khác mẹ chung sống hài hòa. Nhưng chỉ có lẫn nhau biết, quan hệ bọn anh chi lạnh cứng, thắng luôn cái lạnh rét của tháng chạp.
Anh không tìm cô gây phiền phức, tất nhiên cô mừng rỡ thoải mái.
Ở trường càng ngày càng nhiều người biết, bọn họ là chị em.
Những nữ sinh thích anh mãi cứ nhét thư vào túi sách của cô, sau đó ném lại một câu làm bộ đáng thương "Làm phiền cậu" "Nhờ chút".
Cô không thích nói chuyện cùng anh, nhưng mà đối với thỉnh cầu của những nữ sinh kia, cô luôn không cách nào thờ ơ. Dù sao đây là một phần tâm ý. Nếu như ai nguyện ý thay cô đưa tâm ý của cô cho người kia, cô nhất định sẽ rất vui vẻ.
Cho nên cô vẫn sẽ len lén đặt những bức thư kia ở bàn sách của anh. Mà mỗi một lần như vậy, cô lại đều cảm thấy mình giống như đánh một trận chiến đấu nguy hiểm, mồ hôi đầm đìa.
Năm lớp mười hai ấy, bài tập của cô càng ngày càng nhiều, thời gian trở về nhà cũng càng ngày càng muộn.
Mỗi lần về đến nhà, đèn của phòng khách luôn mở.
Anh đang chơi trò chơi.
Bố của anh, bố dượng cô, chưa bao giờ can thiệp vào hành động của anh, cho nên anh càng thêm kiêu ngạo, ban đêm chưa tới mười hai giờ là sẽ không bò lên giường ngủ. Chỉ là vậy cũng tốt, ít nhất anh đang chơi trò chơi, đèn trong nhà sáng rỡ, ngược lại lúc cô trở về, trong nhà trống vắng tối đen như mực.
Lại trôi đi, nháy mắt lại qua mấy ngày.
Cô nghĩ đến người thiếu niên trong lòng, nghĩ tới nghĩ lui hồi lâu, cuối cùng cầm một trang giấy, viết lên tâm tình lắng đọng thật lâu của cô, cùng với tình ý mông lung ngọt ngào.
Lá thư màu xanh nhạt, phía trên vẽ một đám hoa sơn chi xinh đẹp, trông rất sống động, giống như chỉ cần lại gần là có thể nghe thấy mùi thơm thấm vào người.
Cô do dự hồi lâu, quyết tâm tự mình giáo lá thư này cho bóng hình trong lòng.
Ngày đó, gió nhẹ từ từ thổi lên váy dài màu xanh lam của cô, thổi loạn mái tóc mềm mại thật dài của cô.
Cô hồi hộp mà lòng bàn tay toát mồ hôi, thỉnh thoảng cầm khăn lau tay, rất sợ ướt tấm tâm ý của cô.
Cô dạo bước ở nới người ấy thường đi ngang qua, thỉnh thoảng nghiêng đầu nhìn quang cảnh trên đường một chút. Đợi đã lâu, cuối cùng bóng dáng ấy tới trễ.
Anh chậm rãi đi ở trên đường, mặt mày lành lạnh, khí chất vẫn trong veo như vậy. Giống như thần tiên trên trời, thuận gió đạp trăng mà đến.
Tim của cô lần nữa đạp nhanh, làm như muốn xông ra khỏi lồng ngực của cô.
Ngọn gió thổi qua lá cây ngô đồng, cây lay động, đan vào thành bản hoà tấu mùa hè.
Cô hồi hộp siết chặt lá thư, hai ba bước tiến lên, đột nhiên bị người khác kéo tay áo lại.
Cô nghiêng đầu vẫn còn đang kinh ngạc rốt cuộc là ai kéo tay áo của cô, lại nghe thấy giọng của anh truyền đến ——
"Chị, chị là muốn, thổ lộ?"
Cô xấu hổ đến sắc mặt đỏ bừng, nhìn anh chằm chằm.
Người trong lòng đã nhanh đi tới, đi ngang qua, thấy hai người bọn họ, nhàn nhạt mở miệng, "Thẩm Đường, cậu với chị cậu đang chơi trò mỹ nữ bên cạnh thần y đó hả."
Anh nheo lại mắt, "Ừ, đúng rồi, cô nhóc Trịnh Duyệt đang tìm cậu xung quanh đấy."
Cô biết Trịnh Duyệt, thanh mai trúc của Tô Cẩm Niên, cũng là công chúa đáng yêu trong đại viện, dáng dấp thật xinh đẹp, chính là lòng dạ quá lớn. Cho tới bây giờ đều tự cho mình là bạn gái Tô Cẩm Niên, người nào thổ lộ với Tô Cẩm Niên cũng sẽ gặp phải cô ta đầu tiên. Nhưng cô nhìn ra được Tô Cẩm Niên không thích cô ta, chỉ ngại vì mặt mũi hai nhà, không hung hăng để cho Trịnh Duyệt mất thể diện thôi. Hơn nữa cô biết, mẫu người của Tô Cẩm Niên tuyệt đối không phải là Trịnh Duyệt.
Mặc dù nói không biết rốt cuộc tương lai người đứng bên cạnh Tô Cẩm Niên là ai (ed: dạ là chị Tô Khả ạ!), nhưng cô muốn ở bên cạnh Tô Cẩm Niên. Cho nên vì hạnh phúc của mình, cô cảm thấy cô nên cố gắng một chút.
Vừa nghĩ như vậy, cô cảm thấy, dù Thẩm Đường ở bên cạnh cô, cô cũng nên thổ lộ với anh.
Trong lòng cô càng cảm thấy mình nhiều hi vọng. Vì vậy bước chân cô khẽ dời, muốn ngăn anh lại.
Chỉ là ——
Cô mới vừa khẽ dời bước, anh liền nắm cả vai của cô lại.
Anh nhỏ giọng nói ở bên tai cô, "Chị à, muốn nhìn hình của chị không?"
Cô sững hồi.
Anh nói, "Quần lót dâu tây, đúng không."
Cô lập tức đen mặt, "Thẩm Đường, cậu có ý gì?"
"Chính là ý đó." Anh cười dịu dàng, giống như yêu nghiệt.
Trong lòng cô bất an, nhìn đôi mất không có ý tốt kia, trong nháy mắt phản ứng kịp, không thể tin hét lên ——
"Thẩm Đường!"
"Chị à, tôi ở đây."
Giọng của anh không cao không thấp, vô cùng mê hoặc. Cô sợ đến sắc mặt tái đi, nhìn xung quanh tìm Tô Cẩm Niên, thấy anh đã sớm đi xa, trong lòng buông lỏng lại có một chút cô đơn.
Lá thư trên tay đã bị mồ hôi thấm ướt, cô cắn môi.
Đột nhiên ——
Anh đoạt lấy lá thư trong tay cô, "Đây là thư tình?"
Anh vừa nói vừa xé lá thư ra.
Lúc cô lấy lại tinh thần thì thấy anh đã móc tờ giấy ra, sắc mặt giận đến đỏ bừng, "Cậu làm gì thế!"
"Rõ ràng mà, chị." Anh nói rất dịu dàng, nhưng trong đôi mắt lại lạnh lẽo, làm cho cô không khỏi rùng mình. Chờ hồi hồn lần nữa, anh đã mở tờ giấy phẳng phiu, đọc nhanh như gió.
Cô tức giận lấy tờ giấy đang bị anh đọc lại. Bởi vì tức giận gấp gáp, thậm chí móng tay cắt qua tay của anh, rất nhanh một màu đỏ tươi xuất hiện trước mắt của cô. Nhưng cô không để ý anh sẽ giận dữ, trong lòng tức giận chuyện riêng tư của mình bị người ta nhòm ngó, đầy nước mắt, tràn đầy ủy khuất quay người bỏ chạy.
Từ đó đến một tháng sau, anh cùng cô, nhìn nhau chẳng nói gì.
Không khí trong nhà ngưng trệ, dĩ nhiên hai người lớn phát hiện.
Bố Thẩm Đường nói với anh, "Tiểu Đường, con cùng chị con sao thế?"
Lúc đó, mấy năm lần đầu tiên anh lạnh lùng nói với bố anh, "Cô ấy không phải là chị của con!" Nói xong, bước nhanh rời đi, để lại bố anh tức giận mắng anh "Tiểu tử thúi" tại chỗ không thôi.
Lúc đó, cô đang đứng ở cửa trước, tất nhiên nghe được lời Thẩm Đường nói, trong lòng lại cô đơn.
Cô cũng rõ là Thẩm Đường chưa bao giờ coi cô như chị, ba lần năm lượt ức hiếp cô, nhưng một hai năm chung sống, anh cùng cô cũng dần dần hòa hợp, chỉ là không ngờ, anh nói lời này mà còn có thể nói lưu loát cùng lạnh nhạt xa cách với người chị này như vậy.
Cô đang khó chịu, trùng hợp anh đâm đầu đi tới.
Anh chỉ liếc cô một cái, rời đi, tóc đen nhánh, đại khái là do mới vừa tắm, nắng chiếu vào còn có thể nhìn thấy vài sợ lấp lánh, cô mơ hồ ngửi thấy mùi trên người anh giống mùi dầu gội của cô.
Lúc hoảng hốt, thế nhưng anh đã rời đi.
Ban đêm, cô mất ngủ, trằn trọc trở mình. Bên tai trừ tiếng ken két của giường thì chính là tiếng gió bên ngoài thổi nhánh cây rơi xuống. Cô ngồi dậy, mở đèn. Một ánh mắt sáng ngời thẳng tắp nhìn về phía trước, tuy nhiên chẳng có gì nhìn vào đáy mắt cả.
Ngẩn người, cô đơn, khổ sở, hiu quạnh. . . . . .
Nhiều cảm xúc, nườm nượp mà đến.
"Xoạt xoạt ——"
Tiếng bước chân rõ ràng từ dưới lầu truyền đến, trong nháy mắt cô hoàn hồn, một lúc sau liền hiểu, là anh trở về. Nghĩ tới chuyện đã xảy ra ban ngày, còn chuyện đã xảy ra đoạn thời gian trước, trong đầu hai tiểu nhân không ngừng đánh nhau, cô cắn môi, mặc thêm một cái áo mỏng, đi ra khỏi phòng của mình.
Trong nháy mắt mở cửa, anh đang đi qua cửa phòng của cô, nghe được âm thanh của cô, anh dừng bước, quay đầu nhìn cô.
Cô ngược sáng cho nên không thấy rõ rốt cuộc vẻ mặt anh là gì, nhưng lại thấy rõ lúc này cặp mắt đen nhánh sáng lên.
Cô bị ánh mắt anh nhìn chăm chú nên sợ hãi, không khỏi lùi lại hai bước.
Anh lấn người tiến lên, ánh mắt sáng long lanh.
Chóp mũi đầy mùi rượu.
Anh uống rượu!
Anh vẫn chưa tới mười tám tuổi, lại uống rượu! Còn uống say khướt như thế!
Cô nuốt nước miếng, lui đến khung cửa phía sau, dựa vào. Hít khí lạnh buốt vào cơ thể, để cho cô hơi bình tĩnh lại, đón nhận ánh mắt của anh. Lúc này cô mới thấy rõ, lúc này trên mặt anh ửng đỏ.
Âm thanh của cô run rẩy, một hồi lâu mới phản ứng được, cô và anh, sao tới tình huống bây giờ này. Nhìn anh tràn đầy nguy hiểm, cô ưỡn ngực, làm như động viên tinh thần, giọng nói cũng trong trẻo: "Cậu làm gì đấy."
Anh nhếch miệng, dưới ánh đèn, thế nhưng lại xinh đẹp như thế.
Anh nâng cằm của cô lên, thở ra một hơi vào cô, mùi rượu xông vào mũi làm cô cau mày quay đầu đi.
Tay của anh lạnh lẽo, lưu luyến ở cằm của cô, chỉ chốc lát sau, nói nhỏ, "Thế nào, không phải chị ở đây mời tôi sao?" Nói xong thì tiến lên, cả người dựa vào trên người của cô, sau đó, ác ý, kích thích ——
Lửa nóng nơi kia, thần kinh cô vô cùng lo lắng.
Cô sững sờ, trong nháy mắt hiểu ý tứ trong lời nói của ác quỷ! Vung tay lên thật cao, lại bị anh giữ lấy.
"Thế nào, lại muốn tát tôi? Ha ha. Nào có dễ dàng như vậy!"
Cô tức giận mắng to: "Cậu biến thái!"
Cô muốn xoay người chạy vào phòng của mình, lại bị anh kéo cổ tay lại, không thể động đậy.
Anh không có ý tốt liếc cô từ trên xuống dưới một cái, "Chị à, mặc dù rất nhỏ, nhưng bất đắt dĩ tôi sẽ nhận. Ai bảo —— chị, là, chị, tôi! Chị!"
Anh từng chữ một, nước mắt trong đáy sóng chẳng xao động.
Cô nghe xong, trong lòng phát rét, giống như là nghĩ tới điều gì, gương mặt trắng bệch. Tay chân càng theo bản năng vùng vẫy, ý muốn rời khỏi móng vuốt đó.
Ác quỷ là kiệt tác của thần linh!
Thẩm Đường là ác quỷ.
Anh ôm ngang eo cô lên, sải bước đi vào gian phòng của cô.
"Thẩm Đường! Cậu buông tôi ra! Thẩm Đường!" Cô sợ đến kêu to!
Anh cúi đầu cắn môi của cô.
Cô bị hơi thở ra đầu mùi rượu của anh dọa đến hu hu kêu to.
Hôn xong, anh vừa che miệng của cô vừa cười nói, "Muốn cho bố tôi cùng mẹ chị thấy sao? Dù sao rôi cũng không ngại."
Cô ngây ngẩn cả người.
Bố và mẹ. . . . . .
Nếu như. . . . . .
Chỉ ở dừng một chút, sống lưng của cô được đặt lên giường mềm mại, anh xoay người khóa trái cửa phòng.
Cô tỉnh táo lại, nghĩ đến chuyện mình sắp gặp phải.
Trốn!
Đúng, mau trốn!
Thế nhưng anh lại trực tiếp nhào tới trước, đè cô dưới thân.«12