Cả người cô đều đắm chìm ở thế giới tối đen, trong đầu đều là nụ cười giống như đóa hoa quỳnh tối hôm qua.
Người đàn ông như gió cao ngất đứng đó.
Người đàn ông trẻ trung như hoa đào.
Tay làm như mất sức, tờ giấy thật mỏng rơi xuống, cô cũng không thể tự biết, ánh mắt chỉ còn lưu lại đau thương cùng hối hận nồng nặc, nhìn chằm chằm một chỗ, đã mất hồn.
Nhóm này phỏng vấn kết thúc, mọi người rối rít đứng dậy rời đi, nhưng mà Lưu Tuyết lại như là mất hết sức lực, dùng thời gian thật dài mới để mình cố gắng đứng lại, đi ra cửa.
Cô tự nói với mình, còn có cơ hội, sau này sẽ còn có cơ hội.
Cô gái mặc đồng phục nhìn thấy tất cả người phỏng vấn đều đứng dậy đi ra ngoài phòng, tự nhiên cũng đi theo bọn họ ra ngoài, ánh mắt phát hiện rõ ràng chỗ Lưu Tuyết mới vừa ngồi có tờ giấy thật mỏng nằm đó.
Cô ấy nhíu mày, cho là đồ bỏ đi. Xuất phát từ tố chất, cô ấy đi qua khom lưng nhặt lên, lại phát hiện tấm danh thiếp này là của tổng giám đốc mà được biết là những người quan trọng mới có thể giao danh thiếp màu vàng kim!
Mặc dù trên danh thiếp có chút dơ bẩn, nhưng không trở ngại tầm quan trọng của danh thiếp này.
Cô ấy lại đột nhiên nhớ tới, lần này cô ấy tới đây là tổng giám đốc tạm thời phân phó cô ấy tới bên này nhìn người một chút. Muốn cô làm thư ký trưởng của đoàn thư ký của tổng giám đốc của Đại tập đoàn, nhìn mặt mà nói chuyện, dĩ nhiên bản lĩnh hiểu ý tâm tư lãnh đạo cực mạnh. Cô ấy không khỏi phỏng đoán, thật ra thì lần này tới đây, mục đích tổng giám đốc chỉ là để cho cô ấy tới gặp cô bé này một chút.
Cô ấy không khỏi sờ cằm một cái. Nghĩ đến khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của cô gái mới vừa nãy, còn có cặp mắt to biết nói chuyện. Ưm, tuổi tổng giám đốc mình cũng ba mươi hai, cô gái nhỏ kia thoạt nhìn cũng chỉ hai mươi mấy tuổi, mặc dù tổng giám đốc có tình nghi ‘trâu già gặm cỏ non’, nhưng, ừm, thật ra chênh lệch tuổi thì không tính lớn.
Ừm, như vậy xem ra cô gái nhỏ kia thật sự có thể là bà chủ tương lai đấy.
Sau đó năng lực mơ mộng rất mạnh của thư ký trưởng không khỏi nghĩ đến lúc cô gái nhỏ mới vừa rời đi, trong ánh mắt nhàn nhạt đau thương cùng hối hận, không khỏi sờ cằm một cái.
Quay đầu hỏi người phỏng vấn bên kia, "Haizz, mọi người nói xem, nếu như các người biết tổng giám đốc, vả lại rất quen, muốn vào công ty tổng giám đốc làm còn chạy tới phỏng vấn hay không?"
"Phỏng vấn sợi lông ấy." Một người phỏng vấn trong đó không chút suy nghĩ đã trả lời.
Một người khác gật đầu, "Đúng vậy, trực tiếp để tổng giám đốc nói một tiếng không được sao."
"Vậy nếu như người đó còn tới phỏng vấn thì sao? Đại biểu cho điều gì?"
Mọi người nghi ngờ liếc nhìn người phỏng vấn, cúi đầu suy nghĩ qua.
Một người nói, "Không muốn để cho tổng giám đốc coi thường, không muốn để cho đồng nghiệp coi thường."
Lại một người nói, "Không muốn để cho người ta cho rằng cô ấy là gối thêu hoa, dựa vào quan hệ bám quan hệ đi vào, nói cách khác chứng minh năng lực của mình thôi."
"Vậy người như cô nói sẽ có năng lực không?"
"Điều này à, không có gì bất ngờ xảy ra thì dĩ nhiên là có năng lực, nếu không sẽ không tự tin chạy tới phỏng vấn chức vị cao quý vậy rồi. Dĩ nhiên cũng không loại bỏ không ngờ." Lại một người phỏng vẫn trả lời vô cùng cẩn thận.
Cô gái mặc đồ đồng phục gật đầu một cái, lại sờ cằm một cái, trong lòng lại nói: xem ra cô gái nhỏ thật có ý tứ, rõ ràng biết tổng giám đốc, cô gái nhỏ lại kiên quyết phải chạy tới phỏng vấn, thậm chí còn không để cho tổng giám đốc chào hỏi một tiếng, ừm, xem ra vô cùng muốn thể hiện năng lực của mình, không muốn để cho tổng giám đốc coi thường rồi.
"Lý lịch tóm tắt của Thân Lưu Tuyết vừa nãy có ở đây không?"
Những người phỏng vấn nhìn cô gái này một chút, không khỏi kỳ quái nhìn cô ấy một cái, thấy cô ấy giống như kiên trì muốn xem lý lịch tóm tắt của Thân Lưu Tuyết nên liền cúi đầu tìm.
Không tới ba mươi giây đã đưa lý lịch tóm tắt của Thân Lưu Tuyết đến tay của cô gái.
Cô ấy cúi đầu nhìn qua, không khỏi nói, "Mặc dù thành tích phỏng vấn vừa nãy của Thân Lưu Tuyết không tốt, nhưng ngược lại lý lịch tóm tắt không tệ ."
"Nói thế nào?" Trong bụng những người phỏng vấn thấy kỳ lạ, liền đứng dậy vây bốn phía cô gái kia, cúi đầu nhìn lý lịch tóm tắt của Thân Lưu Tuyết, dù sao lúc nãy bọn họ cũng không có xem qua những lý lịch tóm tắt của nhũng người đi phỏng vấn thật tốt.
" Sinh viên năm tư khoa luật trường x**, liên tục được quốc gia cấp học bổng ba năm, tặng học bổng học nghiệp cao nhất, cán bộ ưu tú, hạng nhất các giải thi biện luận. . . . . ."
"Chậc chậc, lý lịch tóm tắt mạnh như vậy, sao lúc nãy một câu cũng nói không ra miệng thế?"
"Đúng vậy, người phải làm luật sư, sợ không phải công phu miệng lưỡi người bình thường là so sánh được, sao lúc nãy cô ấy cũng không nói được một câu vậy?"
"Haizz, còn nữa, đây là Kim La tiên sinh tiến cử." Một người trong đó kêu lên.
"Kim La? Người nào?"
"Chính là viện trưởng tiền nhiệm tòa án tối cao của quốc gia chúng ta đó. Nghe nói sau khi ông ấy về hưu đi đến làm giảng viên đại học x, hơn nữa mỗi một sinh viên được dẫn dắt đều có khiếu thông minh. Ra ngoài giới chính trị đều là một mình đảm đương một phía."
"Chậc chậc, không nhìn ra bối cảnh cô bé kia lớn như vậy, nhưng lúc nãy không thấy cô ấy mở miệng nửa câu."
"Có thể quá muốn chức vị này rồi hay không, nhất thời khẩn trương, không có gì để nói?" Lại có người đang suy đoán.
"Ừm, cô ấy còn quen tổng giám đốc." Nhìn bọn người phỏng vấn kích động thảo luận, thư ký trưởng của tổng giám đốc nhẹ nhàng tới một câu, sau đó bước sen nhẹ nhàng, thản nhiên rời đi, để lại một đám người phỏng vấn trước mặt hóa đá tại chỗ.
Haizz, mấy người các người, năng lực chịu đựng trong lòng thật sự là quá yếu ~