một chút, trừ một đôi mắt giống như cô ta thì toàn bộ những thứ khác đều giống như người đàn ông đánh cô ta sưng mặt sưng mũi. Dáng dấp người đàn ông vô cùng đẹp mắt, cho nên bảo bảo cũng rất đẹp, lúc trước đến Câu Lạc Bộ tư nhân, chính là cô ta hướng về người ở đó, có tiền có sắc có quyền.
Lại nói, cô ta nhớ người nam nhân kia, bởi vì con nhà giàu nên mắt mọc trên đỉnh đầu mà quản lý cũng gọi anh là Mạc thiếu gia, cụ thể tên thì cô ta không có nghe được, bởi vì Câu Lạc Bộ tư nhân có một điểm tốt, đó chính là sẽ không dễ dàng tiết lộ thông tin khách hàng ra ngoài.
Lúc trước cô ta tìm tới hắn, một nguyên nhân là anh vẫn có đủ lễ độ đối với cô ta, không giống những người khác, nhìn thấy cô ta thì có vẻ mặt khinh bỉ, sau đó tránh xa ba mươi dặm, giống như cô ta là rắn độc thú dữ. Mà người đàn ông kia, không chỉ có lễ độ mà trong lúc nói chuyện còn có thể mang giọng điệu của từ "Ai da" vô cùng đáng yêu, cảm giác rất dễ lừa gạt, vì vậy, cô ta âm thầm hạ dược ở trong rượu anh, đêm hôm ấy, cứ thành công như vậy.
Vốn tưởng rằng sau khi tỉnh lại, hoặc là cô ta có thể ỷ lại vào người đàn ông này, hoặc là sẽ có một số tiền lớn xuất hiện trước mặt của mình, để cho những ngày kế tiếp của cô ta tốt hơn không ít. Nhưng, dường như đánh sai bàn tính, bởi vì sau khi người đàn ông tỉnh lại, mắt to y hệt con nít tràn đầy tức giận, trên người tản ra hơi thở như băng dày ba thước, sau đó một cái chớp mắt, cô ta nhanh chóng bị đánh một trận rồi nghênh ngang rời đi.
Bây giờ nhìn bảo bảo, khéo léo bú sữa, nghĩ đến về sau cô ta sẽ bị đi tù, con của cô ta sẽ có một người mẹ có tiếng xấu, như vậy, khi con lớn lên có thể hận bé có một người mẹ như vậy hay không? Có thể hận cô ta không thông qua sự đồng ý của bé mà đưa tới trên đời hay không?
Còn nữa, lúc này cô ta trừ một căn nhà và một chiếc xe con, căn bản không có tiền gửi ngân hàng, bé đi theo cô ta, có thể chịu khổ hay không. . . . . .
Cô ta chỉ muốn mang bé tới thế giới này chứ không nghĩ rằng còn phải sống. Trước kia cô ta không nghĩ đến là bởi vì có Lữ Lương, bây giờ hắn cũng đã chết rồi. . . . . .
Chợt bừng tỉnh, trong đầu của cô ta xuất hiện bóng dáng người đàn ông đó, cô ta nghĩ đến, tất nhiên là thân phận người đàn ông kia rất tốt, nếu như đứa bé đi theo anh. . . . . .
Nhưng nghĩ đến cuối cùng nhìn ánh mắt anh nhìn cô ta căm hận như vậy, anh sẽ không trút hết tức giận trên người của con trai anh đấy chứ? Dù sao đứa bé này cũng không phải do anh chờ đợi đến. . . . . .
Trong khoảng thời gian ngắn, cô ta không biết làm thế nào dụ được tổng giám đốc nổi tiếng.
Ngày trôi qua như vậy, mãi cho đến con cô ta ra tháng, lúc đứa bé đầy tháng. Nhưng, cô ta đã sớm bị chúng bạn xa lánh, căn bản đứa bé không có tiệc giống như đầy tháng, nhìn con cười đáng yêu, cô ta rất đau lòng. . . . . .
Cho lúc đi mua quần áo bảo bảo vẫn bị một số người nhận ra, vẻ kinh thường trong mắt cùng với ánh mắt đồng tình nhìn con cô ta. . . . . .
Cô ta chỉ có thể vội vã mua ít bộ quần áo trẻ con rồi trở về nhà của mình, ôm đứa bé ngồi ở trên giường khóc mãnh liệt, trong lòng càng thêm kiên định quyết tâm đưa đứa bé đến bên cạnh người đàn ông kia, bởi vì con của cô ta nên sống ở hoàn cảnh cực tốt mà không phải đi theo cô ta nấp đông trốn tây, bị người ta xem thường. . . . . .
Về phần cô ta, nếu như sống là gánh nặng của con thì còn không bằng xuống đất cùng với Lữ Lương, để báo đáp tình yêu kiếp này của hắn.
Trong lòng có ý định này, dĩ nhiên là phải bắt đầu tìm kiếm, nói đến vận khí của cô ta thì cuối cùng hơi tốt lên đôi chút. Một lần nào đó, cô ta ẳm đứa bé ra ngời, ở của một khách sạn lớn thì thấy Mạc Dương phất tay bái bai cùng một người mẫu ở bên ngoài khách sạn, ngồi lên Ferrari của anh. (Mạc Dương đào hoa và dã man quá)
Hoàng Nghê Thường lập tức cản một chiếc xe taxi lại, đi theo Mạc Dương đến cổng trụ sở quân đội. Sau đó, trải qua một đoạn thời gian điều tra, cô ta xác định Mạc Dương chính là "Mạc thiếu gia” giàu có ngày đó.
Cô ta bán tất cả phòng ốc và xe, lấy được tiền thì đến luật sư công chứng, toàn bộ giữ lại trên tài khoản cô ta mới mở cho con trai cô ta, nhưng phải đợi đến năm tròn mới lấy dùng được.
Sau khi làm xong tất cả, cô ta lặng lẽ đặt con ở cửa nhà Mạc Dương.
Trên người của con trai có một lá thư thật dài, là cô ta viết cho Mạc Dương, nội dung cơ bản chính là nếu anh không tin đứa bé này là của anh thì cứ việc làm giám định DNA, nhưng coi như không thương con thì cũng xin cho con một nơi yên thân gởi phận.
Mạc Dương không biết tại sao lại có một con trai, mọi người cả đại viện giật mình không thôi. Nhất là bố mẹ Mạc Dương, cả ngày kêu là cháu bảo bối lanh lợi, mặc dù bọn họ không thích mẹ đứa bé này, nhưng đối với đứa bé, cả nhà bọn họ vẫn là cực kỳ trân quý.
Mạc Dương thường thường nói muốn sinh con, kết quả là một câu thành lời tiên tri, quả nhiên con trai anh từ trong kẽ đá nhảy ra, hơn nữa biết khóc biết cười rồi. . . . . .
Cho nên, Mạc Dương thường ôm cục cưng bảo bối ra vào nhà Tô Khả cùng Tô Cẩm Niên, nói cho oai là bồi dưỡng tình hữu nghị đáng tin cậy của con trai nhà anh cùng bảo bảo Minh Nguyệt.
Lúc đó Tô Khả cùng Tô Cẩm Niên sấm sét đùng đùng, tất nhiên hoan nghênh. Mặc dù mẹ đứa bé là Hoàng Nghê Thường là người không được ưa thích, nhưng cậu nhóc này vẫn có dáng đáo vô cùng đáng yêu.
Ngày đó, Mạc Dương lại mang đứa bé tới cửa, lúc này, con trai của Doãn Lạc Hàm cùng Trịnh Diệu Đông cũng ở đây, vẻ mặt khổ qua của Thẩm Phỉ Phỉ với bụng lớn với em trai trên danh nghĩa mà kì thực là người yêu Thẩm Đường cũng ở đây.
Khi Trịnh Diệu Đông thấy Mạc Dương ẳm đứa trẻ trong tay thì không nhịn được nói, "Mạc Dương, cậu muốn ngưu bức à, chưa cưới lại trực tiếp sinh con, có phải thói quen ở nước Mỹ hay không."
"Cậu nói ai đó." Thẩm đường bên cạnh bay thẳng sự xem thường cho Trịnh Diệu Đông. Bởi vì Trịnh Diệu Đông vừa nói thế xong thì vẻ mặt của Thẩm Phỉ Phỉ cũng sống ở nước Mỹ mười năm vả lại chưa kết hôn mà có con biến thành mặt khổ qua trong chiến đấu.
Trịnh Diệu Đông đau khổ không còn cách nào, chỉ có thể buồn bực đứng dậy cười giỡn, hơn nữa ngắm nhìn con trai vô cùng hoạt bát.
Mạc Dương cười ha hả nói một câu, "Ai da, không kém bao nhiêu đâu, hắc hắc, nhìn mọi người đều có con trai, trong lòng mình cũng ước ao ghen tị, bây giờ mình cũng có con trai, thật vui vẻ đấy."
Mọi người: ". . . . . ."
Trịnh Diệu Đông lập tức hỏi lại, "Chẳng qua mình thật tò mò, cậu và Hoàng Nghê Thường làm thế nào ấy?"
Lời vừa nói ra, mọi người yên lặng, bởi vì hơn một tháng trước tới nay, Mạc Dương cùng Hoàng Nghê Thường như thế nào, hoàn toàn là cấm kỵ của Mạc Dương.
Quả nhiên, trên mặt tinh xảo của con Mạc Dương tỏa ra khí lạnh.
Nhưng Trịnh Diệu Đông là ai, da dày thịt béo, dĩ nhiên là không sợ bị đông lạnh, cho nên tiếp tục chớp bát quái nhìn Mạc Dương.
"Ai da, con trai của cậu đang ngậm áo của nó kìa." Rõ ràng Mạc Dương không muốn trả lời đề tài này, nhìn thấy con trai của Trịnh Diệu Đông ngậm cổ áo của bé thì lập tức lại nở nụ cười thật to, ngạc nhiên nhìn tiểu bảo bảo ngậm cổ áo.
Thời gian lại trôi qua, chóp mắt đã hơn một năm, trong nhà đã sớm khôi phục những ngày ngay ngắn trật tự trước đây. Tiểu Bao Tử đã học lớp một, Tiểu Đoàn Tử cũng nói rồi tập đi. Tô Khả cảm thấy được là ngày càng thoải mái như chưa từng có vậy.
Đầu mùa hè, nhiệt độ đã lặng lẽ tăng lên.
Hôm nay là thứ sáu, Tô Cẩm Niên về nhà, Tô Khra chuẩn bị rất nhiều món ăn mà Tô Cẩm Niên thích ăn, sau đó liền ẳm con trai nhỏ biến thành hòn vọng phu ở tại cửa ra vào.
Lại nói, Tô Cẩm Niên cũng không phải binh lính cơ sở, mỗi ngày anh đều có thể về nhà. Nhưng anh cũng không làm như vậy, anh vẫn cuối tuần mới về nhà một chuyến, anh xin lỗi Tô Khả, bởi vì anh gánh vác trách nhiệm, xin Tô Khả thông cảm. Mặc dù trong lòng Tô Khả hơi giận, nhưng trong lòng cô rõ ràng, ông xã của cô là một quân nhân tốt xuất sắc, lúc trước lúc cô và anh kết hôn, cô đã chuẩn bị để làm một quân tẩu, cho nên, cô gật đầu, ủng hộ anh.
Lúc gần sáu giờ tối Tô Cẩm Niên về đến nhà, Tiểu Bao Tử cùng Tiểu Đoàn Tử cũng vô cùng hưng phấn. Nhất là Tiểu Đoàn Tử, đại khái khi bé còn nhỏ là do cực khổ nhọc lòng nuôi lớn, bé khá thân thiết với Tô Cẩm Niên, ngay cả chữ lên tiếng trước nhất cũng là "Bố", điều này làm cho Tô Khả ăn dấm hồi lâu. (ed: ăn dấm chỉ ghen tuông)
Lúc ăn cơm, Tiểu Đoàn Tử ngồi trên đùi Tô Cẩm Niên, chu miệng nhỏ, ăn thức ăn mà Tô Cẩm Niên đút cho, sau đó thỉnh thoảng dùng miệng nhỏ đầy dầu in vết hôn bóng nhẫy trên mặt Tô Cẩm Niên.
Tô Khả dùng khăn tay lau miệng nhỏ nhắn con trai mình một chút, quay lại nói với Tô Cẩm Niên: "Cẩm Niên à, lại nói, em ở nhà đã một năm rưỡi rồi."
Tô Cẩm Niên không hiểu nhìn Tô Khả.
Tô Khả để chén đũa trong tay xuống, chậm rãi nói, "Mà ngày em không đi làm cũng đại khái hơn hai năm rồi."
Tô Cẩm Niên nhíu mày, "Cho nên. . . . . ."
"Hì hì, em nhờ chị Lạc Hàm tìm công việc cho em, a ha ha, vẫn là bệnh viện quân khu, anh biết mà. Nói cho anh biết, không được phản đối, nếu không buổi tối không có thịt ăn."
Sắc mặt Tô Cẩm Niên đen thui đồng thời không khỏi nói, "Em chắc chắn là anh muốn ăn thịt chứ không phải em?"
Tiểu Đoàn Tử không hiểu rốt cuộc bố mẹ của mình đang nói gì, chỉ là tai nghe được một chữ "Ăn"thì không khỏi gấp gáp nói, "Bố mẹ, mọi người ăn gì, ăn gì, con cũng muốn ăn, con cũng muốn ăn. . . . . ."
Còn Tiểu Bao Tử lại một tay che mắt, không đành lòng nhìn thẳng bố mẹ cùng em trai của mình.
Lửa nóng chọc người vào đêm nào đấy, sao cũng xấu hổ giấu vào trong tầng mây. Kích tình bắn ra bốn phía, JQ đầy phòng truyền tới một giọng nam làm bay hồn phách——
"Ưm hưm, có muốn lại đi làm hay không?"
"Muốn!"
Cô gái nào đó khá kiên trì, (>_
"Được, thỏa mãn em!" Vì vậy, lại một vòng đại chiến nam nữ nguyên thủy kích thích bay hồn phách ở bên trong phòng, triển khai hừng hực khí thế.
Cô gái nào đó muốn khóc, cô nói "Muốn" là muốn công việc, không phải là cùng anh XXOO, Tô Cẩm Niên, anh còn có thể vô sỉ hơn một chút không!
Rất lâu sau đó. . . . . .
"Em muốn chống án!" Cô gái không còn hơi sức.
"Chống án cái gì?" Một tên con trai ăn uống no đủ còn thiếu xỉa răng.
"Chống án anh xâm phạm x!" Thật không có tiết chế, quá đáng giận có phải hay không! Cô gái lệ rơi đang oán niệm
"Cưới xin hợp pháp, bà xã!" Một tên con trai vẻ mặt hồng hào.
Hừ, dám chọc lửa, định làm nóng người sao! Hừ hừ, xem em còn dám nghĩ lại đi tìm việc làm như vậy hay không.
"Em. . . . . ." Một cô gái tức giận đến nói cũng không thốt nên lời.
"Ơ, còn có hơi sức nói chuyện, một lần nữa. . . . . ."
"Ưm —— không cần ——"
Vì vậy hết lần này đến lần khác, cuộc sống quá mức tính phúc, cũng là một loại hành hạ ngọt ngào.
Kết quả là dĩ nhiên cô gái nào đó không đứng dậy nổi, vì vậy, Tiểu Đoàn Tử ở cửa lặng lẽ nói cùng anh trai mình, "Anh, mẹ thật sự là rất xấu, ông mặt trời cũng chiếu tới mông mà mẹ lại còn chưa rời giường, hừ, lần sau mẹ gọi em rời giường, em cũng không đi."
Tiểu Bao Tử thẳng thừng nói, "Mẹ ngủ nướng thì bố sẽ không đánh mông mẹ, nhưng em ngủ nướng, mẹ phải đánh mông của em đó."
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiểu Đoàn Tử liền rối rắm thành một đoàn, lông mi thật dài giật một cái