ng, giống như là đã khóc, "Bác sĩ nói bà nội rất nguy hiểm, cần lập tứcphẫu thuật. Bác sĩ nói muốn cắt bỏ toàn bộ bộ ngực của bà nội, mẹ, cắt bỏ toàn bộ mà nói thì có phải có vết sẹo còn lớn hơn phẫu thuật của Tô Tô hay không."
Tô Khả "ừ" một tiếng.
Tiểu Bao Tử nói: "Đau nhiều lắm đấy. Lần trước con làm phẫu thuật xong thì đau thật lâu thật lâu rồi, bà nội lại phải có hai sẹo lớn như vậy. . . . . ." Nói xong, ánh mắt Tiểu Bao Tử lại đỏ rồi.
Tô Khả ôm lấy Tiểu Bao Tử, "Tô Tô, mặc dù bà nội của con có hai sẹo, nhưng đại biểu cho việc thân thể của bà sẽ tốt nhất, như vậy có thể nhìn Tô Tô trưởng thành."
Tiểu Bao Tử gật đầu một cái, sau đó nói với Tô Khả: "Mẹ, con đi nhìn em trai." Nói xong, chân nhỏ bẹp bẹp chạy tới phòng trẻ.
Trong phòng trẻ, thím Nguyệt đang dọn dẹp đồ, nhìn thấy Tiểu Bao Tử tới thì khẽ mỉm cười với Tiểu Bao Tử, "Đại Thiếu Gia tới nhìn Tiểu thiếu gia à."
Tiểu Bao Tử gật đầu một cái.
"Tiểu thiếu gia mới vừa ngủ, Đại thiếu gia đừng đánh thức Tiểu thiếu gia nhé."
Tiểu Bao Tử vẫn gật đầu một cái, sau đó nhìn Tiểu Đoàn Tử nằm ở trên giường trẻ, "Em trai, anh rất buồn." Nói xong, Tiểu Bao Tử cúi đầu, ngẩn người ra không nhúc nhích, cho đến khi Tô Khả gọi bé đi xuống ăn cơm, Tiểu Bao Tử mới uể oải đứng dậy.
Lúc đó, Tiểu Đoàn Tử ngủ đủ nên tinh thần sáng láng, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm nóc trần nhà màu hồng, miệng nhỏ hồng hào hạ xuống.
Thím Nguyệt ẳm Tiểu Đoàn Tử lên, thay tã rồi lại đi tìm Tô Khả. Lúc thím Nguyệt ẳm Tiểu Đoàn Tử xuống lầu, Tô Khả cùng Tiểu Bao Tử đang ngồi ăn cơm ở trên bàn, chỉ là Tiểu Bao Tử rõ ràng không có ý định ăn cái gì, đôi đũa một chiếc trên chiếc dưới nghiền nát cơm, đoán là hạt cơm phía dưới cũng thành cháo rồi.
"Tụt tụt ——" Điện thoại di động Tô Khả reo vang lên, vừa nhìn, là Tô Cẩm Niên.
Phía bên kia, giọng nói Tô Cẩm Niên vô cùng khó chịu truyền tới, "Khả Khả, mẹ bà ấy. . . . . ."
"Cẩm Niên, bà ấy thế nào?" Tô Khả nghe giọng Tô Cẩm Niên đau lòng như vậy thì lập tức căng thảng.
"Khả Khả, em qua đây đi, em qua đây có được hay không. . . . . ." Giọng của Tô Cẩm Niên rất đau lòng.
Tô Cẩm Niên yếu đuối như thế, Tô Khả đau lòng lắm, vội nói, "Cẩm Niên, anh chờ em." Nói xong, Tô Khả giống như là nhớ tới gì đó nên vội để bảo mẫu chuẩn bị ba hộp giữ ấm, cô phải đưa cơm đến, về Tiểu Đoàn Tử, suy nghĩ một chút, Tô Khả quyết định vẫn mang theo bên cạnh, sau đó căn dặn thím Nguyệt cầm lấy tấm thảm lông mềm mại, gọi điện thoại kêu tài xế đến biệt thự bên này.
Rất nhanh, Tô Khả ôm một tã bọc, phía trên dùng chăn đắp kín, chừa lại một khe hở, Tiểu Bao Tử kiên trì muốn tới cùng, Tô Khả không còn cách nào nên để Tiểu Bao Tử cầm ba hộp giữ ấm, hai mẹ con cùng nhau ngồi lên xe.
Bây giờ đã hơn sáu giờ chiều, trời đã tối, qua hơn mười phút nữa thì nhất định là tối thui.
Tài xế nhìn thấy Tô Khả cùng Tiểu Bao Tử đã ngồi xong, chân đạp lên bộ ly hợp một cái thì lái theo hướng bệnh viện quân khu, xe chạy trên đường không qua mấy phút thì ngày liền tối đen.
Hai bên đường, từng chiếc từng chiếc đèn đường màu vàng sáng lên, nối liền thành một chuỗi ánh sáng đèn rực rỡ như dãy Ngân Hà, những cái cây dưới ánh đèn rơi xuống bóng đen so le loang lở, lúc này được nhìn xuyên thấu qua cửa sổ xe, lại phát hiện những bóng đen này gào thét chạy về phía sau.
Một lúc sau, Tô Khả lại đi tới bệnh viện này.
Bởi vì Tiểu Bao Tử đã tới bệnh viện, cho nên bé đi ở trước mặt của Tô Khả, dẫn Tô Khả đi tới phòng bệnh của Tần Phi, dĩ nhiên, coi như Tiểu Bao Tử không dẫn đường thì Tô Khả cũng biết là Tần Phi phải ở tòa khu nội trú khoa phụ sản, dù sao bà chính là ung thư tuyến vú.
Tiến về con đường nhỏ về phía khu nội trú, hoa hải đường hai bên đã rụng, sau đó thấy phía dưới bị người ta giẫm đạp thành cánh hoa đất sét, nhưng cây hải đường bên cạnh cây bách, lúc này vẫn xanh um tươi tốt đứng thẳng như cũ.
Bóng đêm lạnh như nước, chẳng biết từ lúc nào mà phía chân trời đã xuất hiện một ngôi hai ngôi sao sáng, ở nơi thành thị phồn hoa như khói, có vẻ như vậy rất đáng quý.
Tô Khả cùng Tiểu Bao Tử vẫn đi về phía trước, rất nhanh liền tới cửa kiếng trước khu nội trú. Bên cửa lớn khu nội trú vẫn có hai chiến sĩ đứng nghiêm cầm súng dài trong tay, lúc nhìn thấy Tô Khả đến, một người nói, "Là vợ của Thượng tá Tô đấy ạ."
Tô Khả gật đầu.
Người kia cười nói "Chào Thượng tá phu nhân."
Tô Khả đổ đầy mồ hôi.
Binh lính kia chưa để cho Tô Khả lên ngôi thì Tô Khả liền dẫn Tiểu Bao Tử đi vào trong khu nội trú. Đến trước thang máy, Tô Khả cảm nhận được số mệnh của mình không tệ, bởi vì phía trước có một cái thang máy đang chậm rãi đi xuống, qua ba bốn giây thì chỉ nghe "king kong" một tiếng, thang máy liền mở ra, một người đàn ông trung niên mặc quàn áo chỉnh tề màu xám tro đi ra.
Lúc người nọ nhìn thấy Tô Khả thì vẻ mặt hơi sững sờ, nhưng rất nhanh liền thản nhiên, ra khỏi cửa thang máy, dường như không chuyện gì mà đi ra bên ngoài.
Mà người Tô Khả này thật lòng có năng lực quan sát rất mạnh, biểu cảm vừa rồi của người đàn ông nọ hiển nhiên là bộ dạng "Nhìn thấy cô rất hoảng hồn", nói cách khác, người nọ biết cô, nhưng nếu biết cô thì vì sao cuối cùng lại cố làm không biết? Chỉ là quả thật trong đầu Tô Khả không có một người như vậy tồn tại.
Không khỏi lắc đầu một cái, Tô Khả cho rằng cô sinh ra ảo giác. Nhưng nghĩ lại thì không đúng, vì vậy, Tô Khả xoay người, nhìn bóng lưng người nọ từ từ đi ra, Tô Khả không khỏi nheo mắt lại, cảm thấy bóng lưng này rất quen thuộc, vô cùng quen thuộc.
"Mẹ ——" Tiểu Bao Tử đã ở trong thang máy chờ Tô Khả.
Tô Khả lấy lại tinh thần, đi vào, nhìn số tầng phía trên thang máy chưa nhấn xuống nên hỏi Tiểu Bao Tử, "Bà nội ở tầng mấy?"
"Tầng mười hai ạ." Tiểu Bao Tử nói.
Tô Khả gật đầu, nhấn "12" , cửa thang máy khép lại, từ từ đi lên.
Tô Khả cùng Tiểu Bao Tử mới tới lầu mười hai thì liền nhìn thấy Tô Cẩm Niên ngồi xổm trước cửa một phòng bệnh, cả khuôn mặt chôn giữa đùi, từ xa nhìn lại, vô cùng làm cho người ta đau lòng.
Tô Khả nhanh chóng đi tới bên cạnh Tô Cẩm Niên, "Cẩm Niên. . . . . ."
Tô Cẩm Niên ngẩng đầu lên, thấy vẻ mặt Tô Khả long đong mệt mỏi, trong tay còn ẳm con trai mới vừa đầy tháng của mình thì trong lòng càng khó chịu nhiều hơn.
Anh ôm Tô Khả, "Khả Khả, anh rất khó chịu."
"Cẩm Niên. . . . . ."
"Bác sĩ nói là cho dù làm giải phẫu thì mẹ cũng chỉ có thời gian nửa năm."
Thật ra thì ngay từ lúc Tiểu Đoàn Tử chưa đầy một tháng, bệnh tình Tần Phi liền bắt đầu chuyển xấu, chỉ là bà nhấ quyết không muốn đi bệnh viện làm phẫu thuật cắt bỏ, dù sao bà là một người phụ nữ cao ngạo, nếu như bộ ngực phụ nữ thiếu đi hai khối thịt, giống đàn ông vậy thì thật giống không chết rồi vậy, dù bây giờ bà đã trên năm mươi tuổi. Cho nên dần dần phát triển biến thành "Dù là làm xong phẫu thuật cắt bỏ thì cũng chỉ có nửa năm sống" trong miệng bác sĩ.
Lúc này Tô Cẩm Niên rất đau khổ, mặc kệ trước đây là vì nguyên nhân gì, nhưng thân anh là một người con mà lại không biết bệnh của bố mẹ, cho đến tình trạng như vậy, Tô Cẩm Niên cảm giác mình là kẻ khốn nạn trong nhà.
Mùi vị mất đi mẹ rất khó chịu, mà mùi vị đếm ngược thời gian mẹ của mình còn mấy ngày rời đi càng thêm khó chịu.
Tô Khả cũng không biết lúc này phải an ủi anh như thế nào, bởi vì tất cả ngôn ngữ ở hiện thực trước mắt có vẻ rất yếu ớt.
Chỉ có thể ôm anh, sau đó con cũng cùng ôm anh.
Tiểu Bao Tử nhìn hiểu rằng bây giờ bố của mình rất khổ sở, bởi vì mẹ của bố, cũng chính là bà nội của bé ngã bệnh. Bé nghĩ, nếu như mẹ mình ngã bệnh thì bé cũng sẽ thật là đau khổ rất là đau khổ.
Cho nên Tiểu Bao Tử ôm chặt đùi Tô Cẩm Niên.
Tô Cẩm Niên dây dưa không thôi, trong khoảng thời gian ngắn, đúng là nói không ra nửa câu.
Tô Khả ngẩng đầu lên, thấy vành Tô Cẩm Niên đỏ đỏ thì nói với Tô Cẩm Niên: "Tô Tô cầm cơm hộp đến, anh ăn một chút trước đi, về phần. . . . . . bên phía bà ấy. . . . . . Em đi sang xem một chút. . . . . ."
Lời này vừa nói ra thì Tiểu Bao Tử lập tức cố hết sức giơ hộp cơm vẫn xách lên.
Hộp cơm tổng cộng có bốn ngăn, hai ngăn cơm, hai ngăn đồ ăn, mặc dù nhìn chung thì khối lượng cũng không phải rất nặng, nhưng tay nhỏ chân nhỏ của Tiểu Bao Tử ôm thời gian dài như vậy nên nhất định là mỏi .
Tô Cẩm Niên nhìn thấy con trai giơ hộp cơm lên thì lập tức nhận lấy, cùng Tô Khả vào phòng bệnh.
Phòng bệnh yên lặng, thiết bị máy móc tít tít không ngừng bên tai.
Lúc này này, Tô Sĩ Minh đứng ở cửa sổ, trầm mặc nhìn sắc trời đen như mực ngoài cửa sổ, đợi đến khi nhìn thấy Tô Cẩm Niên cùng Tô Khả tiến vào thì Tô Sĩ Minh nói: "Các con đã tới."
Tô Khả gật đầu một cái.
Tiểu Bao Tử nói: "Ông nội, con mang cơm tới, ông và bố ăn một chút đi."
Tô Sĩ Minh thân thiết nhìn Tiểu Bao Tử hồi lâu, sau đó nhìn Tiểu Đoàn Tử trong ngực Tô Khả một chút, có chút trách cứ nói, "Minh Nguyệt vẫn nhỏ như thế, tại sao có thể ẳm cháu ra ngoài." Sau đó lại nhìn Tô Cẩm Niên, "Thiệt là, vợ con phải ở nhà trông cháu trai vừa đầy tháng của bố chứ, nếu lại bệnh thì làm thế nào. . . . . ."
"Bố!" Tô Cẩm Niên bất đắc dĩ nói một câu.
Tô Sĩ Minh nhìn Tô Cẩm Niên hồi lâu, khoát khoát tay, "Được rồi được rồi."
Trong lúc hai bố con nói chuyện thì Tần Phi tỉnh lại, tiếng rên hơi nhỏ, đám người Tô Cẩm Niên lập tức nhìn Tần Phi. Tần Phi khẽ trở mình ngồi dậy.
"Mẹ. . . . . ." Tô Cẩm Niên lập tức tiến lên, đỡ Tần Phi dậy, chêm một cái gối sau lưng bà.
Tần Phi rất làm nũng liếc nhìn Tô Cẩm Niên, sau đó ánh mắt nhìn về Tiểu Bao Tử, ánh mắt tha thiết, "Cháu ngoan, đến bà nội nào."
Tiểu Bao Tử lanh lẹ đi lên trước, "Bà nội, bà phải mau khỏe, bà đã nói dẫn con cùng em trai đi công viên nước chơi." Vừa nghĩ tới bà nội mình nằm trên giường, trong lòng Tiểu Bao Tử liền khó chịu.
Tần Phi cười nói, "Chắc chắn rồi, bà nội của con là Tướng quân, cho tới bây giờ ‘nhất ngôn cửu đỉnh’."
Tiểu Bao Tử giống như là nhớ tới điều gì, chỉ vào hộp cơm trong tay Tô Cẩm Niên, "Bà nội, con mang cơm cho bà, bà ăn một chút đi." Mặc kệ là cô giáo hay là mẹ đều từng nói là người ăn nhiều cơm thì khẳng định thân thể khỏe mạnh, mà không ăn cơm, người kiêng ăn, thân thể khẳng định bệnh hoạn.
Tần Phi đưa tay không truyền dịch ra vuốt tóc Tiểu Bao Tử, mềm mại, rất thoải mái. "Được, bà nội ăn cơm."
Đối với người ung thư thời kỳ cuối mà nói, thật ra thì ăn cơm không khác nào cực hình.
Tô Cẩm Niên lấy mấy hộp cơm trong túi to ra, bày xong trên bàn nhỏ ở bên kia, ở cầm lấy một cái chén, một đôi đũa, gạt một ít cơm, còn có món Tần Phi thích ăn, đi lên trước, "Mẹ, ăn cơm."
Trong lòng của Tần Phi vô cùng thỏa mãn, ăn hai đũa cơm, trong dạ dày lại Tần Phi nhưu nghiêng trời lệch đất, nhưng nhìn ánh mắt Tiểu Bao Tử lo lắng, Tần Phi lại một hớp lại một hớp mà nhét cơm vào.
Tiểu Bao Tử nhếch môi nở nụ cười.
Tần Phi buông chén đũa xuống, nói với Tô Khả đang ẳm Tiểu Đoàn Tử bên kia: " Khả Khả à. . . . . ."
Tô Khả gật đầu một cái.
Tần Phi nhìn chồng cùng con trai của mình, nói: "Mọi người đi ra ngoài trước đi, tôi nói vài lời riêng cùng Khả Khả."
Tô Cẩm Niên cùng Tô Sĩ Minh gật đầu một cái, Tiểu Bao Tử bị Tô Cẩm Niên kéo ra ngoài.