n môi, sau đó cầm sữa tươi trên bàn uống một hơi cạn sạch, “A, Thẩm Đường đáng ghét.”
“Ôi, chị gái thân mến của em, uống ly sữa tươi còn ghi nhớ tên của em đấy sao.” Chợt đột nhiên, giọng nói yêu nghiệt của Thẩm Đường xuất hiện ở bên tai của Tô Khả cùng Thẩm Phỉ Phỉ.
anh XO là vào buổi trưa, khụ khụ, lại ngủ thẳng đến gần năm giờ tối, thật sự là quá không nên rồi.
Sau đó, cô đứng dậy, mặc quần áo tử tế rồi đi phòng tắm dội nước tắm rửa, lúc trở ra thì phát hiện rõ ràng Tiểu Bao Tử cùng Tần Phi đang ngồi trên ghế sa lon trò chuyện, hai người ở chung vô cùng vui vẻ.
Tần Phi ngẩng đầu nhìn Tô Khả thì không khỏi nhếch miệng cười một tiếng, “Ờ, Khả Khả, con xuống rồi à.” (ed: xuống giường á)
Tô Khả chỉ hơi cứng đờ gật đầu một cái, mặc dù bây giờ quan hệ của hai người đã hòa hoãn không ít, không có như lúc trước gặp mặt chính là kẻ thù một mất một còn, nhưng trước mắt cô vẫn không có biện pháp nào cho Tần Phi sắc mặt tốt được.
Tần Phi làm như thói quen, cũng không để ý, tiếp tục nhiệt tình nói, “Này, Khả Khả, hôm nay mẹ hầm canh tổ yến cho con, dùng lúc còn ấm đi, con đã ngủ lâu như vậy, mau ăn đi.”
Tô Khả sắp khóc rồi, chuyện là bà đã tới nhà này rất sớm rồi sao? không khỏi gật đầu đi tới phòng bếp, vào phòng bếp, mặt bên Tô Cẩm Niên giống như là dùng được vầng sáng biên tập cắt nối nhuộm một vòng vàng rực, khóe miệng Tô Khả nâng lêm, nghĩ đến mồ hôi của anh lúc nãy thì mặt đỏ ửng, tiến lên, muốn ôm lấy Tô Cẩm Niên từ phía sau, tiếc rằng......
Bụng quá lớn, ôm không được. đang đầy vạch đen.
“Haizz”
Nghe một tiếng thở dài buồn bực, Tô Cẩm Niên xoay người, đột nhiên nhìn thấy Tô Khả buồn phiền nhìn bụng của cô, Tô Cẩm Niên không khỏi cười rồi cúi người sờ sờ bụng nhô ra của Tô Khả, “Tiểu công chúa của bố, còn ba tháng nữa là có thể đi ra gặp bố rồi, thật tốt. Sống trong bụng mẹ thật tốt nhé, khỏe mạnh lớn lên, bố chờ con đây.”
Đối với việc ngày thường Tô Cẩm Niên lạnh lùng yên lặng không nói nhiều thêm một câu nói nhảm đã trở nên lải nhải. Tô Khả đã coi như không thấy gì rồi, dù sao kể từ lúc cô mang thai tới nay thì chuyện Tô Cẩm Niên thích nhất chính là nằm trên bụng của cô, nói chuyện với tiểu bảo bối còn chưa ra đời.
“Cẩm Niên, em thật lo lắng.”
“Lo lắng gì?” Tô Cẩm Niên ngẩng đầu lên nghi ngờ nhìn Tô Khả, cũng đã sinh một đứa con, chẳng lẽ còn sẽ bị chứng lo âu trước khi sinh sao?
Tô Khả nói: “Em sợ con gái của chúng ta, khụ khụ, là một người hay nói nhảm.”
Tô Cẩm Niên: “......”
Lại qua không lâu.
Tô Khả nói: “Cẩm Niên, tôi thật lo lắng đấy.”
Tô Cẩm Niên nói: “Con gái sẽ không nói nhảm.”
Tô Khả lắc đầu một cái, “Lo lắng của em là món trứng chiên cà chua của anh muốn khét rồi.”
Tô Cẩm Niên: “......”
Xoay người, lập tức cầm lấy nước bên cạnh đổ vào nồi, một làn khói nhẹ lượn lờ lên.
Tô Khả đứng sau lưng anh, che miệng cười như tên trộm.
Tô Khả nhắm mắt uống canh tổ yến Tần Phi lấy ra, nói thật, uống nhiều nên Tô Khả “nghe thấy tổ yến đã biến sắc” rồi, nếu bị người bình thường biết thì khẳng định một cục gạch bay tới, “Ôi để cho cô khoe của sao.”
Tô Cẩm Niên dọn món ăn lên bàn, nhìn Tô Khả nhíu chặt mày mà cười ra tiếng.
Tô Khả thấy được bộ dạng anh cười giỡn của anh thì môi không nhịn được cong lên, bờ môi còn có một ít màu bạc của tổ yến.
Tô Cẩm Niên đi tới bên cạnh Tô Khả, cúi người dùng lưỡi liếm, “Ờ, thật ra thì mùi vị không tệ. Cho nên Khả Khả à, thật ra thì em không cần xem như chết tới nơi vậy.”
Tô Khả thẹn quá hóa giận: “Em còn không phải là vì công chúa điện hạ tương lai của chúng ta càng thêm trắng trẻo mềm mại sao.”
Tô Cẩm Niên véo mặt Tô Khả nhìn hồi lâu, một hồi lâu sao mới lên tiếng: “Khả khả, thật ra thì anh rất trắng mà.”
Cả buổi thì Tô Khả mới lấy lại tinh thần, trong nháy mắt hiểu ý của Tô Cẩm Niên, không nhịn được làm động tác khinh bỉ, “thật tự kỷ mà.”
Tô Cẩm Niên sờ sờ mặt của mình, “không phải lúc trước em nhìn trúng gương mặt của anh sao?”
Tô Khả: “................”
Mẹ nó! Tô Cẩm Niên, anh xác định là bây giờ anh không phải tới tìm em trả thù chứ?
Hôm sau, Tô Khả nhận điện thoại oán trách của Thẩm Phỉ Phỉ, trong lòng Tô Khả yên lặng châm chọc: ôi, nếu không phải là bởi vì chuyện IQ hư hỏng bát quái của chị và Thẩm Đường thì bây giờ chân em đi nhiều thêm vài bước đường cũng nhũn ra này.
Sau khi nói tất cả lời oán trách thì lúc này Thẩm Phỉ Phỉ mới nhớ lại chuyện chính, liền hỏi Tô Khả, “Khả Khả, nếu không xế chiều hôm nay chúng ta tiếp tục đi dạo một chút đi? Chị còn rất nhiều đồ chưa chuẩn bị xong đấy.”
Tô Khả đã có kinh nghiệm, trực tiếp hai chữ “miễn đi.” Sau khi nói xong thì Tô Khả ngồi thẳng người, đôi mắt đen láy đảo một vòng như tên trộm hỏi, “Ai da, chị Phỉ Phỉ, chị nói tình huống thật lúc sau cho em biết một chút đi.”
Nhìn dáng vẻ ngày hôm qua thì nhất định đại chiến vật lộn tương đối kịch liệt rồi.
Đại khái là bởi vì bị Tô Khả vạch trần chuyện giữa cô và Thẩm Đường thật ra thì có léng phép như vậy nên Thẩm Phỉ Phỉ cũng không lừa gạt Tô Khả, “Mẹ nó, đừng nói nữa, bà đây sắp tức hộc máu rồi. Khả Khả, chị thật sự chưa từng thấy người đàn ông nào bá đạo ác liệt như vậy, thật đấy! Siêu cấp vô địch chủ nghĩa đàn ông, ‘con lợn có lòng yêu nước’ mà!” (‘Con lợn có lòng yêu nước’ là học thuyết đề cập đến các chàng trai nam tính, “chủ nghĩa Sô vanh nam.” Chủ nghĩa Sô vanh ban đầu được gọi là chủ nghĩa yêu nước cực đoan, không hợp lý và quá đáng. Nó đề cập đến chủ nghĩa dân tộc cực đoan và quân sự, với lợi ích quốc gia lên trên hết, để chinh phục và nô dịch ý tưởng của người khác. Sô vanh đã trở thành giáo phái của lực lượng quân sự để chinh phục các quốc gia khác đại diện. Sau đó, ông đề cập đến tất cả các chủ nghĩa Sô vanh siêu dân tộc. Lợn về lòng yêu nước, đề cập đến những người như vậy của đức tin. Ý tác giả muốn nói anh Đường theo chủ nghĩa này, cực đoan chiếm đoạt người yêu là chị Phỉ Phỉ)
Tô Khả lành lạnh trở lại một câu, “Chị có chừng mực đi nhé, ngộ nhỡ anh lại giống như ma phía sau chị...............”
“A...........”
Tô Khả còn chưa nói hết hai chữ “xuất hiện” thì phía bên kia, Thẩm Phỉ Phỉ liền hét lên một tiếng, làm cho màng nhĩ của Tô Khả cũng sắp bị cô phá vỡ rồi.
Tô Khả vừa muốn hỏi tại sao thì đầu điện thoại kia liền truyền đến, Thẩm Phỉ Phỉ lớn tiếng gào thét: “Thẩm Đường, anh là ma à! Lại xuất hiện sau lưng tôi!”
Tô Khả: “.......”
Tô Khả còn tưởng rằng là hai người họ lập tức “thiên lôi địa hỏa”, Thẩm Phỉ Phỉ lập tức nói với cô, “Khả Khả, chị đang có việc vội ở bên này, trở về nói chuyện.”
“Ai da.... chị đừng tắt.....”
Trả lời Tô Khả chính là tiếng “tút tút”, Tô Khả chỉ có thế phát hai chữ “mẹ nó” để châm chọc hành động Thẩm Phỉ Phỉ diễn trò không cho người ta xem.
đang lúc Tô Khả vô cùng buồn chán thì điện thoại di động “tụt tụt” rung vang lên, là một số điện thoại xa lạ ở thành phố H, Tô Khả nghi ngờ nhận điện thoại.
“A lô?”
“.....”
“A lô?”
“....”
“A lô?” Tô Khả rất là nghi hoặc, kêu ba lượt, còn không ra tiếng, có phải là trò đùa dai của người nào hay không?
đang lúc Tô Khả muốn cúp điện thoạt hết sức.
“Khà khà.....”
Giọng cười âm hiểm của một người đàn ông truyền vào tai Tô Khả. Trong nháy mắt làm cho Tô Khả cảm thấy sau lưng một hồi lạnh lẽo thấu xương.