ng ta chắc chắn sẽ khỏe mạnh lớn lên. Cho nên đều là lỗi của em. . . . . . Là em làm hại Tô Tô. . . . . ."
"Khả Khả, chúng ta đừng nhớ chuyện đã qua nữa. Không phải Tô Tô của chúng ta khỏe mạnh rồi sao, chúng ta phải lấy tương lai làm chuẩn, không cần cố chấp quá khứ nữa."
Tô Khả gật đầu, dựa vào trước ngực Tô Cẩm Niên, "Em biết."
"Ừ, thân thể Tô Tô của chúng ta khỏe mạnh rồi thì cả nhà chúng ta đi du lịch Bắc Âu nhé, có được hay không?" (ed: Anh Niên cho mấy cô gái nhà tụi em đi với)
"Được."
"Khả Khả, anh nhớ hình như chúng ta không tổ chức hôn lễ."
Trong nháy mắt Tô Khả khôi phục lại bình thường rồi nói với Tô Cẩm Niên: "Cái gì gọi là hình như, căn bản là chưa đó có được hay không!" Ban đầu giữa anh và cô chỉ là xé một giấy chứng nhận thôi.
Tô Cẩm Niên hôn nhẹ lên trán Tô Khả, "À, lần này chúng ta đi Bắc Âu tổ chức hôn lễ luôn có được hay không?"
Tô Khả ngẩng đầu, mở to hai mắt nhìn Tô Cẩm Niên.
"Chúng ta để Tiểu Tô Tô làm hoa đồng cho chúng ta, ừ, chúng ta chọn bãi biển để tổ chức hôn lễ, bầu trời xanh thẳm, em mặc áo lụa trắng, nhất định là rất đẹp." Hai mắt Tô Cẩm Niên sáng lên, không chớp mắt nhìn Tô Khả.
Tô Khả nhìn Tô Cẩm Niên, "Được."
Lúc này bố của Tô Khả cầm bình nước sôi từ bên ngoài đi vào, nhìn thấy con gái của ông ôm con rể phía trước cửa sổ của Tô Tô thì cười thầm, "Nói gì đó?"
Mặt Tô Khả ửng đỏ, "Bố."
"Bố, chúng con nói đến hôn lễ đấy." Tô Cẩm Niên cười nói, "Lúc đầu Khả Khả gả cho con cũng chỉ nhận giấy kết hôn thôi, chúng con chưa tổ chức hôn lễ, cho nên, con nghĩ, chờ sau khi thân thể Tô Tô khỏe lên thì con cùng Khả Khả tổ chức hôn lễ, đến lúc đó bố cũng không nên keo kiệt giúp đỡ nhé."
"Ha ha ha ha, " Bố của Tô Khả sang sảng cười to lên, sau đó lập tức che miệng, nhìn trái nhìn phải, cũng may ở đây là phòng một người. Lúc này bố Tô Khả mới mím môi cười hồi lâu, "Con nói câu này làm gì , bố không giúp các con thì giúp ai chứ." Mặc dù ông đã tham gia rất nhiều hôn lễ, bản thân ông cũng đã trải qua, nhưng công việc cụ thể thì ông thật đúng là không biết. Nhưng nếu là đám cưới của con gái và con rể thì ông làm bố vợ mà, nhất định một mình ôm lấy mọi việc, làm hôn lễ vô cùng tưng bừng, hạnh phúc mỹ mãn.
"Dạ, cám ơn bố." Tô Cẩm Niên cười, mắt cong cong.
Tâm tình bố của Tô Khả tốt vô cùng, để bình nước sôi xuống, sau đó nghiêng người nhìn màn đêm đen như mực ngoài cửa sổ, trên bầu trời treo đầy sao sáng, chớp lóe lên.
Ông cười, Nho à, em thấy được không, bảo bối của chúng ta thật sự rất tốt. Em lại chờ anh một chút, chờ anh nhìn thấy con gái chúng ta mặc áo cưới, anh tự tay giao con vào tay con rể của chúng ta thì tôi liền đến với em, có được hay không.
*
Jayson Hough thu dọn đồ trong tay xong, sau đó dùng điện thoại văn phòng gọi điện thoại cho Thẩm Đường, ý là tạm biệt, nói hôm nay ông sẽ phải rời khỏi thành phố H, trở lại quê hương của ông.
Phía bên kia, Thẩm Đường mới vừa từ bệnh viện trở về chỗ ở chính, thấy số điện thoại lạ, anh vẫn nhận, sau đó nghe Jayson Hough nói tạm biệt như vậy thì có chút không rõ nguyên nhân, nhưng vẫn nói anh sẽ tới tiễn ông đi.
Nhưng Jayson Hough chỉ nói tiếng "cám ơn" rồi cúp điện thoại, làm cho Thẩm Đường bên kia cau mày suy nghĩ hồi lâu vẫn suy nghĩ không ra là tại sao.
Sau đó, cửa phòng làm việc tạm thời mở ra, chỉ thấy Trịnh Diệu Đông đang đứng ở bên kia nhìn ông, ánh mắt nồng nặc đề ra ý nghi vấn.
Jayson Hough không dám nhìn cặp mắt màu đen kia, ánh mắt sáng ngời giống như ánh sao, làm ông tự biết xấu hổ.
"Jayson Hough, trước đó. . . . . ." Mặc dù Jayson Hough tránh được ánh mắt tra hỏi của anh nhưng Trịnh Diệu Đông vẫn nói thẳng, đi thẳng vào vấn đề.
Jayson Hough không nói gì thêm, chỉ trầm mặc đứng ở bên kia.
"Lúc ban đầu ông muốn Tô Tô chết đi."
Trên mặt Jayson Hough xuất hiện rất nhiều mồ hôi, "Thật xin lỗi, thật xin lỗi."
Trịnh Diệu Đông cười khổ một tiếng, lại một câu nói trúng. Thần tượng của anh, đây là thần tượng của anh, lại. . . . . . Trịnh Diệu Đông không khỏi lùi lại một bước, tựa vào khung cửa, ánh mắt lạnh lẽo.
"Cậu rất tốt." Jayson Hough cố hết sức khạc ra ba chữ như vậy.
Trịnh Diệu Đông không khỏi ngửa đầu nhìn trần nhà, đèn huỳnh quang trắng bạc tản ra tia sáng chói mắt. Mắt Trịnh Diệu Đông đau bên trong, anh nhắm mắt lại, nghĩ tới phẫu thuật lúc trước, nếu như không phải là anh dứt khoát thì sợ là Tiểu Tô Tô. . . . . .
Nghĩ như vậy nên Trịnh Diệu Đông đột nhiên mở mắt ra, ánh mắt sắc bén nhìn Jayson Hough: "Tại sao?"
"Thật xin lỗi, thật xin lỗi. . . . . ." Jayson Hough lắc đầu một cái, ông thật không thể nói lý do. Ông có thể tự đi tìm cái chết, nhưng lại không thể để cho người nhà của ông chết cùng ông.
Nhìn sắc mặt Jayson Hough đột nhiên thay đổi màu sắc, Trịnh Diệu Đông nheo mắt lại, "Có ai chỉ thị ông?"
Jayson Hough là khá thích Tô Tô, nhưng rốt cuộc là vì cái gì khiến ông ấy quyết định không cứu đứa bé này, ngược lại muốn giết bé?
"Không có người nào. . . . . . Không có người nào. . . . . ."
Nhìn dáng vẻ nóng lòng phủ nhận của ông ấy, Trịnh Diệu Đông cười lạnh, anh càng thêm khẳng định, nhất định sau lưng của ông ấy có một người muốn Tiểu Tô Tô chết.
Nhưng rốt cuộc người đó là ai, sao muốn Tiểu Tô Tô chết?
Trịnh Diệu Đông nghĩ một lát, rất nhanh liền hiểu, muốn tiểu Tô Tô chết thì nhất định là kẻ thù của Tô Cẩm Niên cùng Tô Khả. Mà ở thành phố H này, có quan hệ đối địch cùng Tô Cẩm Niên, ngọai trừ Hoàng Nghê Thường thì hình như không còn người khác. Nhưng mà Hoàng Nghê Thường chỉ là người tình trùm địa ốc thôi, theo lý thì không có năng lực mua được Jayson Hough .
Cũng không đúng, anh rất hiểu rõ Jayson Hough, Jayson Hough tuyệt đối không phải là tham tiền ham muốn, dù sao ở nước Mỹ, tài sản của Jayson Hough nhiều đến đếm không hết, ngay cả bây giờ làm phẫu thuật, Jayson Hough cũng miễn phí đến khám bệnh tại nhà, hoàn toàn là bởi vì ông ấy thích Tô Tô.
Bởi vậy có thể khẳng định, khẳng định là Jayson Hough không phải dùng tiền mà có thể mua chuộc, cho nên Hoàng Nghê Thường dùng tiền thì không cách nào mua được Jayson Hough, cho nên có thể đột nhiên làm cho Jayson Hough muốn giết chết Tiểu Tô Tô trong phòng phẫu thuật, cuối cùng thì người sau lưng sử dụng cách thức gì?
Hay hoặc là, bởi vì cái khác?
Đúng, có thể người sau lưng không phải Hoàng Nghê Thường hay không? Mà là "kẻ địch" của Tô Cẩm Niên ở thành phố H?
Ừm. . . . . . Thật sự là Trịnh Diệu Đông tạm thời không cách nào làm rõ suy nghĩ của anh.
Sau đó, Trịnh Diệu Đông nghiêng người, để mặc cho Jayson Hough rời đi.
Lúc Jayson Hough đi qua bên cạnh Trịnh Diệu Đông thì cúi người chín mươi độ thật sâu để chào, ông nói với Trịnh Diệu Đông, "Cậu là bác sĩ tim mạch rất giỏi, hơn nữa vô cùng có tư chất trời cho, đợi một thời gian nữa, cậu có thành tựu trong giới y học thì nhất định vượt xa tôi. Hơn nữa, cám ơn cậu cứu lương tâm của tôi, thật cám ơn."
Nói xong, ông còn cúi người thật sâu lần nữa.
Trịnh Diệu Đông nhìn Jayson Hough như vậy thì trong lòng có một chút đau xót.
Jayson Hough thẳng người lên, ánh mắt thẳng tắp nhìn Trịnh Diệu Đông, khẽ mỉm cười, cũng không quay đầu lại mà đi theo đường của ông.
Trịnh Diệu Đông trầm mặc nhìn gạch men sứ trên sàn nhà, trong lòng có trăm ngàn suy nghĩ.
Xoay người, anh đi tới phòng bệnh của Tiểu Tô Tô, anh cảm thấy chuyện này anh cần phải nói một tiếng với Tô Khả cùng Tô Cẩm Niên, để cho bọn họ đề phòng thật tốt.
*
Lúc Jayson Hough đi khỏi bệnh viện, từng trận gió lạnh sau lưng thổi vào thân thể của ông, làm tây trang của ông rì rào lay động.
Bây giờ tâm tình của ông vô cùng nhẹ nhõm, loại nhẹ nhõm mà trước nay chưa từng có, trôi qua nhiều ngày mây mù, rốt cuộc hôm nay, tay đã mở mây ra để thấy được sao sáng trăng tròn.
Hai tay ông tạo thành hình chữ thập rồi điểm ba cái trên người của ông, sau đó vô cùng thành kính bái một cái về hướng bầu trời phương xa, làm cho người đi đường xung quanh liếc mắt nhìn.
Jayson Hough mỉm cười, bởi vì ông có thể thẳng tắp sống lưng về với Chúa, nói với Chúa, ông vẫn là tín đồ trung thành, trong tay của ông vẫn không dính máu.
Đợi đến khi Jayson Hough tự trở lại trước khách sạn, đột nhiên, một chiếc xe từ bên người Jayson Hough mở ra, hai người mặc đồ đen nhân tiện "xoạt" nhấc Jayson Hough lên, lại "xoạt" mà ném Jayson Hough vào trong xe.
Jayson Hough còn không kịp thét chói tai thì toàn bộ hai người mặc đồ đen ngồi lên xe, hơn nữa lấy tay bụm miệng Jayson Hough.
"Ưm ——" Jayson Hough muốn phát ra âm thanh, đành chịu vì bị người ta bụm miệng. Chỉ có thể "ưm ưm" mà kêu, thân thể không ngừng giãy dụa, cố gắng thoát khỏi ‘gông cùm xiềng xích’ của hai người kia .
Hiển nhiên hai người kia đều có kỹ thuật trên đường, mà Jayson Hough cũng chỉ là ông già năm mươi mấy tuổi, rất nhanh liền bị hai người đàn ông ‘lưng hùm vai gấu’ dùng sợi dây trói lại.
Tiếng cười chói tai "khà khà——" quen thuộc lại lần nữa truyền đến tai Jayson Hough, hai mắt Jayson Hough trợn tròn xoe, "Ưm ——"
"Không cần bụm miệng nó." Người đàn ông phát ra tiếng cười nói với hai tên đàn em của hắn.
Tay hai người bụm miệng Jayson Hough lấy ra, Jayson Hough liền dùng tiếng Anh chửi một trận.
"Khà khà—— ông có biết Lão Lữ tôi ghét nhất nghe người khác mắng không." Hắn nhếch miệng, cười đến ‘người không ra người, quỷ không ra quỷ’.
Jayson Hough nhìn chằm chằm Lão Lữ, "Nếu ông không tắt máy điện thoại thì chúng tôi cũng sẽ không tới đây mời như vậy, khà khà——"
Lão Lữ móc một ống tiêm nhỏ từ trong túi, dưới ánh đèn chiếu trong xe, "Chậc chậc, đây chính là đồ tốt có độ tinh khiết rất cao đấy, ngay cả tôi và bọn họ cũng không nỡ bỏ, lời cho ông rồi."
Hắn mới vừa nói xong câu đó thì ánh mắt của hai người đàn ông to lớn bên kia giống như sói đói ‘gào khóc đòi ăn’, mắt phát ra ánh sáng xanh, nhìn chằm chằm vật trong tay Lão Lữ, hận không thể lập tức vội đoạt lấy tiêm vào một phen đấy.
Jayson Hough nhìn ống tiêm kia, sắc mặt trắng bệch, "Cậu, cuối cùng muốn làm cái gì?"
"Ha ha, tôi muốn làm gì? Tôi chỉ muốn cho ông sảng khoái nghiên ngã thôi." Hắn cười vô cùng trầm thấp, "Đúng rồi, ông còn chưa có nói với chúng tôi, thằng nhóc kia chết hay chưa?"
Lúc Jayson Hough vẫn chưa trả lời thì Lão Lữ liền cắm đầu cắm cổ nói, "Ha ha, phải chết, tôi tin rằng ông cũng không có lá gan không phục tùng mệnh lệnh của chúng tôi. khà khà ——"
Jayson Hough mắt lạnh nhìn Lão Lữ, "Không tệ, thằng nhóc kia chết rồi, cho nên tôi đập bể di động."
"Khà khà—— ông cũng không phải có tình yêu như trong truyền thuyết nói. Khà khà ——" Lão Lữ vui vẻ cầm ống tiêm trong tay đến trước Jayson Hough, thân thể Jayson Hough lui về phía sau, cố gắng tránh né ống tiêm.
Lão Lữ kéo cổ áo Jayson Hough, "Ông đừng từ chối, đây chính là đồ tốt, tôi đưa ông nếm thử một chút, ông nên hạnh phúc."
Jayson Hough nắm chặt hai quả đấm, "Cút! Tôi không muốn! Tôi không muốn! Tôi không muốn!" Ông còn muốn đến Thiên Đường gặp Chúa, nếu như nhiễm phải chấ nghiện này, như vậy thì ông sẽ xuống địa ngục! Ông không muốn! Đừng!
"Cũng không theo ông!" Lão Lữ hung hăn nói xong thì ghim ống tiêm vào cánh tay lộ ra của Jayson Hough, rất nhanh, những chất lỏng kia liền rót vào trong thân thể Jayson Hough.
Phía bên kia một người đàn ông béo lớn thấy cuối cùng Lão Lữ tiêm đồ vào cho người nước ngoài thì liền hỏi Lão Lữ, "Đại