c tai lộn xộn giống hệt ổ chim non, cả người như quỷ thì không khỏi la "A ——" lần nữa, dùng cây lau nhà hung hăng đập tới cái gương.
Hơi sức quá lớn khiến cây lau nhà tuột khỏi tay của cô ta, nện vào răng cửa của cô ta, một trận đau đớn xuất hiện làm nước mắt cô ta không ngừng chảy.
"Tô Khả! Tô Khả!" Trong miệng cô ta lẩm bẩm, đáy mắt là đầy nham hiểm, "Tôi sẽ khiến cô chết, để cho cô chết. . . . . ."
Mở vòi nước nóng ra, nước nóng "ào ào" xối vào người của cô ta, cô ta đau đến nhe răng trợn mắt.
Một hồi lâu, cô ta choàng khăn tắm đi ra ngoài, "A ——"
Lòng bàn chân truyền đến một cơn đau nhói, thì ra là những mảnh sứ vụn mà cô ta vừa mới đập vỡ đâm vào bàn chân, "A ——", cô ta vừa hét lên một tiếng, đẩy ngã cái tủ bên cạnh.
Cái tủ phát ra âm thanh "ầm ——" "ầm ——", một góc đập lên chân còn lại của Hoàng Nghê Thường.
"A ——" thét chói tai, cả người Hoàng Nghê Thường cũng ngã xuống đất, nhiều mảnh sứ vỡ đâm vào cơ thể của cô ta, mà chân của cô ta cũng vô cùng đau.
"Tô Khả ——" Cô ta hung tợn hét lanh lảnh.
*
Hôm sau, ở bệnh viện…
Ccả người Hoàng Nghê Thường cũng băng bó như bánh chưng, sắc mặt Phạm Kim Ngân bên cạnh xanh mét nhìn Hoàng Nghê Thường, "Sao biến mình thành cái bộ dạng này?"
Hắn sẵn lòng vì cô ta, nhìn trúng chính là gương mặt của cô ta, em gái nó, nếu không có gương mặt này, hắn còn có thể nổi lên hứng thú với cô ta sao.
Hoàng Nghê Thường cúi đầu, nước mắt "tạch tạch" rơi xuống, "Anh Ngân, anh phải trả thù cho em."
"Rốt cuộc là thế nào." Phạm Kim Ngân tức giận nhìn Hoàng Nghê Thường. Đàn bà động một chút là khóc lóc sướt mướt, phiền lòng nhất.
Hoàng Nghê Thường tiếp tục khóc nói: " Anh Ngân, đều là Tô Khả."
"Hả?" Phạm Kim Ngân nhíu mày, nghĩ tới Tô Khả hạ nhục hắn ngày hôm qua, "Em và cô ta thế nào?"
Hoàng Nghê Thường lại bắt đầu khóc, "Đều là cô ta."
"Em nói rõ một chút, em và cô ta là xảy ra chuyện gì."
Ân oán giữa Hoàng Nghê Thường và Tô Khả, cho tới bây giờ Hoàng Nghê Thường cũng chưa từng nói với Phạm Kim Ngân. Cô ta cũng không thể nói với Phạm Kim Ngân là Tô Cẩm Niên đã từng là người trong lòng cô ta, mà Tô Khả là tình địch của cô ta.
Cho nên lúc này Hoàng Nghê Thường suy nghĩ rất lâu cũng không biết mở miệng như thế nào.
"Em nói thật đi." Sắc mặt của Phạm Kim Ngân cũng khó coi.
"Em nói thì anh Ngân có thể tha thứ cho em không?" Cô ngẩng đầu lên, làm bộ dùng ánh mắt đáng thương nhìn Phạm Kim Ngân.
Phạm Kim Ngân vẫn rất sắc, lúc này thấy ánh mắt Hoàng Nghê Thường làm người thương yêu như vậy thì tất nhiên một mảnh "mềm mại", sau đó nói chuyện cũng nhẹ giọng, "Bảo bối, vậy em nói với anh đi."
Hoàng Nghê Thường gật đầu một cái.
Cô ta đã từng nói với Phạm Kim Ngân rằng Tô Cẩm Niên là kẻ thù của cô ra, nguyên do là anh giao chứng cứ tham ô hối lộ của bố cô ta cho bộ kiểm tra kỷ luật nên làm hại bố cô ta bị định tội. Lúc này, cô ta không thể không nói đầu đuôi sự việc lại một lần nữa.
Đợi đến khi Hoàng Nghê Thường tự thuật toàn bộ sự việc một lần nữa thì Phạm Kim Ngân vỗ vỗ vai Hoàng Nghê Thường, "Anh còn tưởng là chuyện lớn gì đấy. Em đấy, người nào không có quá khứ, anh Ngân của em còn có vợ đấy. Chỉ là Tô Khả và Tô Cẩm Niên thật không phải là một món đồ, anh Ngân của em làm chủ cho em, làm cho những người tổn thương em, toàn bộ, chết!"
Hoàng Nghê Thường nghe câu ấy thì ánh mắt sáng lên, "Vậy cám ơn anh Ngân!"
Phạm Kim Ngân cười "ha ha", hung hăng bóp bộ ngực của Hoàng Nghê Thường hai cái, Hoàng Nghê Thường bị đau, lên tiếng kêu lên, Phạm Kim Ngân nhíu mày một cái, phun ra, "Mất hứng!"
"Anh Ngân ~" Tất nhiên câu đó lọt vào tai Hoàng Nghê Thường, Hoàng Nghê Thường lại làm nũng.
Ánh mắt Phạm Kim Ngân dừng lại thật lâu trên ngực của cô ta, "Em phải mau chóng dưỡng thẩn thể thật tốt, anh vẫn chờ em phục vụ đấy."
Hoàng Nghê Thường thẹn thùng, "Em biết rõ. Anh Ngân, dù thế nào anh cũng phải trả thù cho em. Tô Cẩm Niên chính là bộ đội đặc chủng, hơn nữa bối cảnh nhà anh ta rất lớn."
Phạm Kim Ngân cười lạnh, "Nhà họ Tô ở thành phố B, một nhà ba tướng, nhưng mà người có công gây dựng là ông nội hắn đã chết, bố hắn vẫn con làm sĩ quan cao cấp, mẹ của hắn xin về hưu trước rồi. Anh nhớ mẹ của hắn tên gì, hình như là Tần Phi, đúng không?"
Đối với tin tức của Tô Cẩm Niên, trước kia đúng là hắn có phái người đi tra xét, trong ấn tượng còn nhớ rõ nhiều như vậy.
Hoàng Nghê Thường gật đầu một cái, "Ừ, người đàn bà cũng không phải là cái gì tốt, ban đầu tự tay muốn giết chết cháu của bà ta."
Phạm Kim Ngân gật đầu, "Như vậy à." Bối cảnh phía sau của hắn cũng không chỉ có như thế, nếu không sao hắn làm nghề địa ốc ‘thuận buồm xuôi gió’ như vậy, mua bán trong hắc đạo sinh động được?
"Anh Ngân không sợ sao?"
"Tất nhiên không sợ." Trừ phi anh có thể kéo lão bạn bên kia của hắn xuống nước, "Hắn có người, chúng ta cũng có người. Huống chi ‘địch sáng ta tối’."
Hoàng Nghê Thường cười thoải mái, "Em biết ngay mà, anh Ngân là người đàn ông có bản lĩnh thật sự."
"Ha ha, lời này anh thích nghe." Phạm Kim Ngân cười nói.
"Anh Ngân, rốt cuộc chúng ta bắt đầu từ đâu? Nếu như có thể thì em muốn giết Tô Khả chết trước!" Lúc Hoàng Nghê Thường nói câu này thì cả người ở trong trạng thái nham hiểm.
Phạm Kim Ngân nói: "Ha ha ha, người đàn bà kia phải chết." Đắc tội hắn đều phải chết, "Chỉ là, trước tiên bắt đầu từ huyết mạch của bọn chúng!"
Hoàng Nghê Thường suy nghĩ một hồi, rất nhanh thì ánh mắt sáng lên, "Anh nói là con hoang của con tiện nhân kia sao?"
"Ha ha ha, không tệ!" Phạm Kim Ngân nói rồi ngồi bên cạnh Hoàng Nghê Thường, lấy tay vỗ vỗ mặt của Hoàng Nghê Thường, "Anh từng nghe con trai của Tô Khả bị bệnh tim bẩm sinh."
Hoàng Nghê Thường nghe câu ấy thì cao giọng cười to, "Ha ha ha ha, quả nhiên là ông trời cũng nhìn không ưa cô ta, muốn phạt con trai của cô ta. Bệnh tim thì tốt!"
Mặt già nua của Phạm Kim Ngân lên thành một đóa hoa cúc, "Bệnh tim mà, nghiêm trọng đến đâu thì thành công ghép tim là xong, huống chi con của bọn họ chỉ bị chút bệnh nhỏ, làm một cuộc phẫu thuật là có thể khôi phục khỏe mạnh."
Hoàng Nghê Thường nắm chặt quyền.
"Chỉ là, chúng ta có thể để cho bọn họ không phẩu thuật được thôi." Phạm Kim Ngân nhếch miệng, "khà khà" cười lên.
"Chúng ta lại không biết lúc nào thì bọn họ chữa bệnh cho thằng nhóc kia, hơn nữa, cho dù có biết rõ thì chúng tôi cũng không biết địa điểm bọn họ chữa bệnh cho thằng nhóc kia ở đâu thì làm sao có thể làm phẫu thuật biến thành thất bại được."
"Ha ha ha, anh biết rõ." Phạm Kim Ngân vỗ tay Hoàng Nghê Thường, "Anh Ngân của em là người như thế nào. Người của anh truyền tin tức đến, tháng này con của bọn họ sẽ làm phẫu thuật ở bệnh viện này, hơn nữa người mổ chính là Jayson Hough."
"Jayson Hough?" Suy nghĩ một chút, Hoàng Nghê Thường lắc đầu một cái, "Em không biết."
"Em không biết cũng không sao, anh biết là được rồi. Ha ha ha ha, chỉ cần anh làm cho người mổ chính của bọn họ xảy ra một ít chuyện, đến lúc đó. . . . . ."
Hoàng Nghê Thường vẫn nghe không hiểu.
Phạm Kim Ngân tức giận liếc Hoàng Nghê Thường một cái, "Đổ một ít ‘bột mì’."
"(OoO)!" Hoàng Nghê Thường giật mình không thôi, sau đó cố làm nước mắt ròng ròng, đắm đuối đưa tình nhìn Phạm Kim Ngân, "Anh Ngân, vật kia quý gia, anh đối với em thật sự là quá tốt rồi."
"Cho nên em cần phải càng dụng tâm hầu hạ anh hơn." Phạm Kim Ngân nói xong thì bắt đầu cười khà khà.
Đúng vào lúc này, di động của hắn nhận được một cú điện thoại, hắn tùy ý bắt máy, "Như thế nào, thành công không?"
"Thành công."
"Ha ha ha ha, thật sao? Lần này các anh em cực khổ rồi, căn dặn xuống dưới, đi Bất Dạ Thành chơi một trận thật tốt, ghi sổ tên của tao."
Cúp điện thoại, trên mặt Phạm Kim Ngân nở vô cùng nhiều hoa cúc, sau đó Hoàng Nghê Thường bên cạnh cũng cười nói, "Anh Ngân, có chuyện gì tốt sao."
"Ha ha, em không phải biết, cũng không cần hỏi."
Hoàng Nghê Thường thức thời không mở miệng hỏi nữa.
*
Lại nói, sau khi Tô Khả đánh nhau với Hhoàng Nghê Thường thì đi mua đồ ăn, khi về đến nhà, Tô Cẩm Niên thấy bộ dạng Tô Khả có chút xốc xếch thì không khỏi cau mày nhìn Tô Khả, "Sao vậy?"
Tô Khả bĩu môi, "Em mới vừa đánh nhau một trận."
Tô Cẩm Niên bên cạnh cùng Doãn Lạc Phong và Tiểu Bao Tử đều giật mình.
"Cô gái, mẹ đánh nhau với người ta sao?" Tiểu Bao Tử chớp mắt mấy cái, đôi mắt đen láy không nhúc nhích nhìn chằm chằm Tô Khả, khi Doãn Lạc Phong cho là Tiểu Bao Tử sẽ nói "Cô giáo từng nói, đánh nhau không phải hành động tốt" thì Tiểu Bao Tử hỏi Tô Khả, "Vậy mẹ có đánh thắng hay không? Đánh thua thì vô cùng mất mặt. Không sao, chuyện này không mất mặt, cùng lắm thì để người phụ tình làm chỗ dựa cho mẹ."
Đầu Tô Cẩm Niên đầy vạch đen, điểm trán Tiểu Bao Tử một cái, sau đó ngẩng đầu nhìn Tô Khả, "Chuyện gì xảy ra?" Theo như tính tình của Tô Khả, mặc dù cô nóng nảy một chút, nhưng mà đánh nhau thì khả năng không lớn.
"Đừng nói nữa, thật buồn bực, lại đụng phải con ngốc Hoàng Nghê Thường."
Tô Cẩm Niên nhíu mày.
"Sau đó thì sao?" Mắt Doãn Lạc Phong nhìn từ trên xuống dưới, sáng quắc nhìn Tô Khả, "Em bị cô ta đánh sao?"
Tô Khả thả lỏng, vô cùng bất đắc dĩ nói: "Cô ta bị em đánh. Thật không thể nói nổi người này, hùng hổ xuống xe muốn tát em, kết quả bị em đánh lại một trận, a, quá hả giận."
Năm năm qua, bực tức trong lòng của cô phát tiết trên người Hoàng Nghê Thường một lần, thật là không nói hết được sung sướng.
Doãn Lạc Phong và Tô Cẩm Niên khẽ nhíu mày, Tô Khả kể đầu đuôi gốc ngọn chuyện mới vừa xảy ra cho hai người bọn anh biết.
Doãn Lạc Phong ngửa mặt lên trời, "Tô Khả, em càng ngày càng dũng cảm rồi. Chỉ là như vậy cũng tốt, em cũng sẽ không bị người ta bắt nạt."
"Chuyện đó đúng." Tô Khả vô cùng lên mắt, lại nói, đây là lần đầu tiên cô đánh nhau với người ta, không ngờ lần đầu tiên ra trận liền thắng lớn.
Còn Tô Cẩm Niên đi lên trước, gõ gõ trán Tô Khả, "Khả Khả, sau này không cho em tùy tiện đánh nhau với người khác."
"Vì sao!" Chẳng lẽ muốn mặc cho người ta khi dễ sao, cô làm không được.
Tô Cẩm Niên trừng mắt nhìn, "Ngộ nhỡ người đó biết đánh nhau hơn người đàn bà kia thì sao?"
"Chẳng lẽ em để cho người ta bắt nạt sao? Anh cũng không phải là không thấy, hôm nay là Hoàng Nghê Thường muốn ra tay trước!"
"Vậy em cũng không gọi điện thoại cho anh được à!"
"Ngộ nhỡ anh cách em rất xa thì sao."
"Vậy em liền chạy đi! Tóm lại, sau này không cho em đánh nhau nữa. Đánh nhau cũng không phải hành động gì tốt, chẳng lẽ em muốn con trai chúng ta học hành động xấu này sao?"
Tô Khả lập tức quay đầu nhìn Tiểu Bao Tử, "Nhị Tô, coi như lúc nãy con không nghe thấy nhe."
Tô Khả, Tô Cẩm Niên và Doãn Lạc Phong mang theo Tiểu Bao Tử đến sân bay đón bố Tô Khả, trong lòng Tô Khả vô cùng thấp thỏm, cô không biết sau khi lại gặp bố của cô thì cô nên nói gì.
Sau khi thấy bố Tô Khả từ trong lối đi đi ra thì trong nháy mắt hốc mắt Tô Khả ướt nhẹp. Liều mạng chạy lên trước, nhào trong ngực bố cô khóc đặc biệt lớn, làm cho mấy người bên cạnh cũng đẫm nước mắt.
"Bố, con nhớ bố."
Bố Tô Khả vỗ vỗ sống lưng Tô Khả, giọng nói cũng có chút nghẹn ngào, "Ai