ấy lá cây dưới cùng đã úa vàng, nhìn dáng vẻ cũng biết là thiếu đạm.
Tuy nhiên phía trên cửa chính của ký túc xá, có căng một tấm băng rôn đỏ thẫm: Hân hoan chào đón tân sinh viên đại học XX gia nhập khu thần tiên.
Tô Khả có nghe nói qua khu nhà của người có danh vọng, chưa nghe nói qua khu nhà Mộ Tiên, vì vậy, suy nghĩ của Tô Khả bắt đầu YY: chẳng lẽ ngôi trường nổi danh trăm năm này có người biến thành tiên, nên những người gặp khó khăn mới tới cầu nguyện?
Nhìn bốn phía một chút, xi măng đã lồi lõm mấp mô, bên trên nắp giếng nước cũng mọc một cây dương xỉ rất dài . . . . . .
Lừa bịp, đây chính là trường đại học có danh tiếng trăm năm trong truyền thuyết? Đây chính là phân viện y học lâm sàng nổi tiếng nhất cả nước trong truyền thuyết?
Cô lau mồ hôi, không phải chuyện này được thổi phồng lên chứ!
Nhìn khu ký túc xá cô phải trú ngụ trong năm năm, đôi chân mày của Tô Khả vẫn không giãn ra được, CMN, người nào có thể nói cho cô biết, tại sao ở thành phố này trường đại học nổi danh khắp nơi, có ký túc xá mới mọc san sát nối tiếp nhau, vậy mà lại còn tồn tại một khu ký túc xá khiến lòng người rối rắm như thế? Mình có thể xác định được phòng nào trong khu ký túc này không nguy hiểm không?
Tô Khả thật sự muốn chửi tục!
Lại nhớ đến vừa rồi xảy ra nhiều chuyện không thoải mái như vậy, cô cho rằng sau khi chứng kiến khu ký túc đại học mới mẻ thì sẽ thoải mái hơn, nhưng làm sao cô biết được, đây rõ ràng là hoạ vô đơn chí a!
Tô Khả yếu ớt một tay nâng rương hành lý, một tay xách bọc đồ, trên vai đeo túi lap top, trên lưng cái ba lô to đùng, châm chạp phủi đất đi lên lầu.
Nhưng vừa đi được hai bước, tới chỗ kia có một dì liền cản Tô Khả lại, "Ai, bạn học, giấy chứng nhận vào ký túc xá đâu?"
Tô Khả như bị nội thương, nắm chặt tay thành quả đấm nhỏ, nhớ đến chuyện sau khi đăng ký nhập học xong, bạn hướng dẫn viên hình như đã đưa cho cô tờ giấy này, vì vậy liền lấy đưa cho dì quản lý.
Sau khi dì quản lý thẩm tra đối chiếu xong mới đưa cho Tô Khả một cái chìa khóa, Tô Khả nhìn thấy phía trên đen thùi lùi, vừa nghĩ tới chiếc chìa khóa này đã có không ít người sờ qua, có không ít vi khuẩn ngoan cường cố gắng sinh trưởng, toàn thân Tô Khả cảm thấy phát lạnh, run cầm cập.
Học y, có đau thương quá hay không?
Đã bị cái trường học này đả kích thương tích đầy mình, giờ phút này Tô Khả cảm thấy toàn thân vô lực, đang định đi vào ký túc xá của mình, mới nhớ tới hình như phòng mình số 512, cái này đại biểu là ở lầu năm!
Tô Khả nhịn không được xoay người nhìn đống hành lý của mình, thật đau buồn a.
Đúng vào lúc này, sát phía sau có một nữ sinh, cô ấy một thân thoải mái nhảy lên từng bậc thang, rất nhanh đã vượt qua Tô Khả. Chỉ thấy phía sau cô, còn có cha mẹ và anh cô đi theo, trong tay ba người bọn họ đều xách bao lớn bao nhỏ, giờ phút này vẻ mặt cưng chiều nhìn nữ sinh đó. Người anh kia còn không nhịn được nói, "Lớn như vậy rồi, còn làm ầm ĩ, đi từ từ, coi chừng té . . . . . ."
Còn nữ kia sinh, quay mặt sang nhìn anh của cô làm mặt quỷ, sau đó quay đầu đi tiếp tục nhảy lên từng bậc, sau đó phát ra tiếng cười như chuông ngân —— ha ha ha ——
Tô Khả đứng ở tại chỗ, chợt cảm thấy một hồi Thiên Lôi bổ trúng cô, cô bị đánh đến ngoài khét trong sống, xốp giòn ngon miệng.
Bọn họ đi xa, Tô Khả sụp đổ, cô nhìn hành lý của mình, không nhịn được oán giận. Hai cô đều là đóa hoa của tổ quốc, tại sao cô ấy lại được lớn lên sung sướng ở dưới ánh mặt trời rực rỡ, còn cô lại ở một xó xỉnh âm u tăm tối?
Lên tới phòng mình, Tô Khả mới phát hiện, ba vị bạn học cùng phòng của mình đã đến.
Lúc này ba cô đều đang sửa sang lại giường chiếu của mình, cha mẹ của các cô ở một bên giúp đỡ .
Khi bọn họ thấy Tô Khả đến, đều nói: "Ai nha! Bạn là bạn cùng phòng cuối cùng sao?"
Một nữ sinh rất nhiệt tình nói.
Tô Khả gật đầu, sau đó mấy người bạn cùng phòng khác tự giới thiệu về mình. Trong lúc các cô phát hiện Tô Khả chỉ một người một ngựa tới đây, không khỏi khâm phục sát đất.
Cha mẹ của các cô còn nói, con xem, vị bạn học Tô Khả này rất lợi hại a, còn dáng vẻ của con này, yếu ớt, nhất định phải đi cùng với ba mẹ mới được.
Đến tối, chỉ đạo viên cùng với các bạn trong ban trợ giúp đã tới, bọn họ tới để phát quân phục. Mấy nữ sinh đứng ở cửa rối rít kích động muốn chết, huấn luyện quân sự a, đại học quân sự a.
Tô Khả cô, đời này cô ghét nhất là huấn luyện quân sự có được hay không!
Chỉ đạo viên cùng ban trợ giúp dặn dò một ít chuyện, trước khi đi, một người trong ban trợ giúp còn thần thần bí bí nhìn bọn họ nói: "Nói cho các cô biết, sát vách phòng các bạn là sinh viên năm thứ tư, ở ban 01 học viện quân sự YY, người sẽ làm huấn luyện viên cho các cô."
Ba người kia đều là vẻ mặt mờ mịt nhìn ban trợ giúp, mà Tô Khả quanh năm đắm chìm trong tiểu thuyết trên mạng internet vô số năm lập tức vỗ đùi hiểu rõ: Ở đây nhất định là có trai đẹp! Nhìn bộ dạng những người trong ban trợ giúp này hèn mọn bỉ ổi, thì trai đẹp này nhất định là siêu cấp. Chỉ có điều không biết trong nhóm huấn luyện viên, có đóa Sen trắng xinh đẹp mà hôm nay cô đã gặp không?