đương nhiên là không sao! Nhưng cô ngày ngày đều ở đây, cùng những người đó là cúi đầu không gặp ngẩng đầu gặp, có thể không sao được sao?
Triệu Kiến Quốc thấy vợ lại chu cái miệng nhỏ nhắn lên, buồn cười hỏi, “Còn dám không để ý tới anh hay không?”
“Không dám!” Hàn Mai không tình nguyện trả lời.
“Vậy thì tốt!” Triệu Kiến Quốc hài lòng.
“Anh còn không thả em xuống!”
“Thả em xuống cũng được, nhưng em phải hôn anh một cái trước đã!” Triệu Kiến Quốc nói xong, liền nghiêng má phải lên.
Thực lực cách xa anh, Hàn Mai không thể không cúi đầu, ngoan ngoãn hôn lên má Triệu Kiến Quốc.
“Không nghe thấy tiếng vang, không tính!”
Hàn Mai cắn răng “Chụt” một tiếng hôn lên mặt của Triệu Kiến Quốc.
“Má trái nữa!”
Lúc này, hai mắt Hàn Mai đã muốn phun ra lửa, có điều có người đang vẫn chìm đắm trong hả hê nên không có chú ý tới.
“Còn miệng nữa!” Thấy vợ lại ngoan ngoan hôn một cái vang dội lên má trái của mình, Triệu Kiến Quốc không sợ chết mà đem miệng đưa tới.
Sự thật chứng minh, thỏ trắng hiền lành cũng có thể cắn người! Cho nên, khi Triệu Kiến Quốc bày xong tư thế, mong đợi nụ hôn của vợ, trong nháy mắt, thỏ trắng liền hóa thân thành cọp mẹ, Hàn Mai quả quyết ôm mặt cha đứa bé nhà mình, nhào tới cắn một hớp.
Lúc đó, y tá Lưu ở cách đó không xe nghe được một tiếng kêu thê lương trong phòng bệnh liền vội vàng chạy tới. Có điều khi chị chạy tới cửa phòng bệnh, nhìn vào chỉ thấy hai vợ chồng bên trong quay lưng về phía cửa, vai kề vai đứng trước giường của hai đứa bé, người chồng cầm trống nhỏ khẽ lắc, người vợ thì khom người đùa với con, tiếng trống thùng thùng quanh quẩn trong phòng bệnh, tiếng cười khoan khoái của người vợ hòa cùng tiếng y y nha nha của đứa bé, không khí ấm áp khiến cho người ta phải hâm mộ.
Y tá Lưu kỳ quái gãi đầu, vừa rồi rõ ràng là chị nghe thấy tiếng kêu phát ra từ phòng này, hơn nữa còn là tiếng đàn ông! Chị đã đến hết mấy phòng bệnh bên cạnh nhưng không có phát hiện ra được gì, người đàn ông kia kêu thảm thiết như vậy, sao tự nhiên lại biến mất được? Chẳng lẽ là do gần đây chị trực đêm quá nhiều, nên nghe nhầm sao?
Đêm đó cũng có rất nhiều người nghe thấy tiếng đàn ông kêu thảm thiết quanh quẩn ngoài hành lang của phòng bệnh số 308, có người còn nói rằng đó là hồn ma của ông cụ bị ung thư gan mới qua đời mấy hôm trước hiện về. Người khác lại nói mấy năm trước cũng nghe được tiếng kêu ở phòng đó! Những người nghe được chuyện này liền có ít nhiều sợ hãi trong lòng, ban đêm không dám đi qua đoạn hành lang này nữa.
Tóm lại là có rất nhiều phiên bản, mọi người lại không thể kiểm chứng tính chân thực, nhưng nghe nói từ sau đó trở đi, ban đêm đi qua nơi đó đều sẽ nghe được tiếng kêu thê lương của đàn ông, nhưng mà điều này để sau này rồi nói…
Trong phòng bệnh số 308, vẻ mặt Triệu Kiến Quốc buồn rầu, mày nhíu lại, ánh mắt rất phức tạp, nhìn kỹ sẽ thấy được khóe miệng bên trái của anh bị sưng lên, vết máu còn chưa kịp khô, rõ ràng là vừa mới bị cắn. Nghe tiếng bước chân ngoài cửa đã đi xa, anh liền để trống nhỏ xuống, thấy vợ đang khom người trêu chọc con trai liền đen mặt, nói, “Vợ à, người đã đi rồi!” Bởi vì nói chuyện chạm đến vết thương trên khóe miệng nên “Xuy” một tiếng.
Hàn Mai cũng biết người đã đi rồi, nhưng cô buồn cười không đứng lên nổi! Bàn tay vẫn chạm nhẹ vào bả vai của con trai, nhưng thật ra trong lòng cô đang nghĩ phải nén lại, không được cười ra tiếng, nhưng… Nhưng… cô không nhịn được!
Triệu Kiến Quốc thấy Hàn Mai như vậy lại càng thêm ấm ức, trong lòng hối hận vì đã khinh thường cô, dịu dàng xứng anh hùng thật đúng là không có sai!
Đêm hôm đó là lần đầu tiên Hàn Mai ngủ quay lưng lại với Triệu Kiến Quốc, bởi vì muốn đi tiểu đêm, cho nên ngọn đèn nhỏ trong phòng vẫn bật sáng, Hàn Mai sợ đối mặt với Triệu Kiến Quốc, không tự chủ được lại nhìn đến đôi môi của anh, sau đó không tự chủ được mà bật cười, cuối cùng lại đổi lấy ánh mắt tràn đầy ý cảnh cáo của anh. Có điều như bây giờ, cô nằm quay lưng lại phía anh, hai tay đè chặt lên ngực nhưng cũng không có bao nhiêu hiệu quả, bả vai bất thình lình còn run rẩy.
Triệu Kiến Quốc dĩ nhiên có thể cảm thấy được động tĩnh của cô vợ nhỏ, nhưng bây giờ anh còn đang bận nghĩ đến một vấn đề khác…. Vợ anh còn phải ở cữ bao nhiêu ngày nữa đây?