iệu Kiến Quốc nhìn vé tàu liền xác định người trên xe nhất định là cô, nhưng vì cô ở trên xe nên chúng tôi cũng không dám trực tiếp tiến lên bắt mấy gã kia. Vì thế mới đi theo bà chủ tiệm tạp hóa len lén từ cửa sau đi vào tiệm, sau khi hỏi rõ tình huống từ tài xế xe tải, chúng tôi quyết định dẫn dụ từng tên một đi vào trong tiệm. Nhưng Triệu Kiến Quốc vẫn không yên tâm, liền giả làm công nhân bốc vác từ phía sau trèo lên mui xe, chuyện sau đó thì cô biết rồi đấy.”
“Vậy các anh đã biết vì sao mấy người đó lại muốn bắt tôi chưa?” Hàn Mai nhìn chằm chằm Lục Hạo, cẩn thận hỏi.
“Lúc ở trên xe, tôi và Triệu Kiến Quốc cùng cho là lần trước ở trên xe lửa cô tố cáo Phương tỷ nên đồng bọn của ả mới thay ả bắt cô báo thù. Nhưng đến khi bắt được hai tên trong tiệm tạp hóa, hỏi ra mới biết bọn họ chỉ là nhận tiền của người khác bắt cô đến địa điểm chỉ định giao cho một người tên là Mã Thuận Phát. Chúng tôi đã cử người đến địa điểm đó bắt Mã Thuận Phát rồi, có phải cô kết thù với hắn không? Bằng không làm sao hắn lại thuê người tới bắt cô làm gì?” Lục Hạo quan tâm hỏi.
Hàn Mai không vội vã trả lời, cô suy nghĩ một lát mới lên tiếng hỏi, “Chuyện này Triệu Kiến Quốc có biết không?”
“Không biết, có vấn đề gì à?" Lục Hạo thấy rất kỳ quái khi Hàn Mai hỏi như vậy, có vẻ như rất quan tâm đến chuyện Triệu Kiến Quốc có biết hay không.
“Thật ra chuyện là như này, trước kia ở quê tôi có hợp tác cùng một người mở tiệm ăn, bởi vì địa điểm mở tiệm không tệ, hơn nữa nghe nói sau này sẽ xây dựng một bến ô tô ở đối diện, tương lai tiệm buôn bán nhất định sẽ rất náo nhiệt. Nhưng tiệm vừa khai trương không lâu thì có một nhà đầu tư vùng khác tên là Lý Khải Dân tới, muốn tôi bán lại tiệm ăn cho hắn, bị tôi cự tuyệt thì nhất quyết không buông tha mà tìm đến tiệm ăn rất nhiều lần, còn vụng trộm đột nhập vào nhà tôi nhưng thật may là tôi kịp thời tránh thoát. Khi đó tôi chuẩn bị tới theo quân, sợ Kiến Quốc lo lắng nên giấu không nói cho anh ấy biết. Chẳng qua tôi thật sự không nghĩ tới đến bây giờ rồi mà tên Lý Khải Dân đó vẫn không chịu bỏ qua cho tôi.”
“Ý cô là Lý Khải Dân chính là người sau lưng Mã Phát Thuận sao? Hắn mới là người bỏ tiền thuê người bắt cóc cô?”
“Ừ!”
“Làm sao cô biết?”
“Tôi đã thấy Lý Khải Dân và Mã Phát Thuận đi chung với nhau, trên đời này không có chuyện nào trùng hợp như thế, lại có hai người tên là Mã Phát Thuận, hơn nữa trừ Lý Khải Dân ra tôi cũng không nghĩ ra đã kết oán với người nào cả. Anh nhất định phải tin tôi, bắt được Mã Phát Thuận nhất định phải hỏi hắn cẩn thận, theo tôi được biết thì người này vô cùng giảo hoạt, lúc cần thiết có thể hắn sẽ lừa gạt các anh đấy.”
Hàn Mai cắm đầu cắm cổ nói, không chút nào chú ý tới vẻ mặt đang suy nghĩ của Lục Hạo.
Lục Hạo nghe Hàn Mai nói, trong lúc bất chợt cảm thấy người đang ở trước mặt bây giờ tuyệt đối không giống với một cô gái hai mươi tuổi sinh ra ở nông thôn, mà giống như một người đã trải qua rất nhiều chuyện, có chút dáng vẻ trưởng bối, cảm giác vô cùng kỳ quái. Dáng vẻ Hàn Mai bây giờ so với lúc cô nhào vào ngực Triệu Kiến Quốc khóc nức nở thật sự là vô cùng khác biệt. Trước kia Lục Hạo luôn cười chị gái anh đã nhiều tuổi như vậy rồi mà vẫn còn giả bộ nai tơ trước mặt anh rể, có lúc còn cố tình gây sự với đứa cháu trai mười tuổi của anh, khiến cho không người nào chịu được, không hiểu anh rể làm sao mà chịu được chị, hơn nữa theo như anh quan sát, anh rể giống như còn rất thích thú nữa, thật là khiến người ta không thể hiểu nổi. Chị gái anh luôn nói đợi đến lúc anh thích một cô gái rồi sẽ biết, phụ nữ dù có bao nhiêu tuổi đi nữa, trước mặt người đàn ông mình thích cũng đều đùa nghịch như thế. Bây giờ mới thấy hình như là thật sự có chuyện này.
Hàn Mai nói xong một lúc thấy Lục Hạo vẫn đang ngẩn người, “Này! Anh có nghe tôi nói không đấy?”
“Có! Có chứ! Cô đang nói hắn có thể sẽ lừa gạt” Lục Hạo ngượng ngùng nói.
“…Tôi có thể nhờ anh giúp một chuyện được không?”
“Cô cứ nói đi, chuyện Lục Hạo tôi có thể làm được thì nhất định sẽ giúp cô” Lục Hạo vỗ ngực nói.
“Thật ra thì cũng không phải chuyện lớn gì, …. Tôi không hi vọng Kiến Quốc biết mấy người kia là do Lý Khải Dân phái tới, anh có thể đừng nói với anh ấy được không?” Hàn Mai cầu khẩn nói.
“Này… Nếu cậu ta hỏi tới thì sao?” Lục Hạo làm khó hỏi.
“Nếu anh ấy hỏi tới, anh cứ nói giống lúc trước là được, nói là đồng bọn của Phương tỷ tới báo thù.” Hàn Mai thấy Lục Hạo vẫn còn do dự liền nói tiếp, “Anh cũng biết tính của Kiến Quốc rồi đấy, nếu như anh ấy biết tôi không cho anh ấy biết chuyện xảy ra ở quê, nhất định sẽ giận tôi, mặc dù bận tâm đến thân thể cùng đứa nhỏ trong bụng tôi, anh ấy sẽ không làm gì tôi, nhưng anh ấy giấu trong lòng, tôi lại càng khó chịu hơn, tâm tình tôi sẽ vì thế mà phập phồng lo lắng, bác sĩ nói hiện tại tôi phải giữ tâm tình bình thản, không thể có kích động quá lớn, nếu không sẽ không giữ được đứa nhỏ trong bụng, anh cũng không muốn bảo bảo trong bụng tôi gặp chuyện không may chứ? Nếu đứa nhỏ xảy ra chuyện gì tôi cũng không muốn sống nữa….” Hàn Mai nói xong liền khóc lên.
“……Cô đừng khóc! Đứa bé bây giờ còn chưa có ổn định!... Được rồi, được rồi, tôi đồng ý với cô là được chứ gì!” Lục Hạo vừa thấy nước mắt của Hàn Mai, sự cẩn thận vốn có liền tan vỡ, vội vàng nói đồng ý.
“Thật! Vậy cám ơn anh!” Hàn Mai lập tức chuyển khóc thành cười.
………………
Từ bệnh viện đi ra, dọc theo đường đi, Lục Hạo vẫn đang nghĩ tại sao vừa nãy lại nói đồng ý chứ? Anh không nghĩ sẽ làm nhân tố khiến tình cảm vợ chồng bọn họ không hài hòa, anh chưa bao giờ nói dối, làm sao đã thành công trở thành hung thủ mưu hại đứa bé trong bụng chứ? Xem ra ông ngoại anh nói cũng không sai, anh chẳng những là không có đầu óc kinh doanh, hơn nữa còn là thần kinh không ổn định, phản ứng chậm lụt..!!