liền về nhà thương lượng với Tú Tú, cô ấy nói thế nào cũng được, chuyện gì cũng không quan tâm, tôi cũng không nói thêm gì nữa…….
*****************
Hàn Mai đọc một mạch hết quyển nhật ký, trong lòng cảm thấy nặng trĩu, lại có điểm buồn buồn, không rõ là cảm giác gì. Càng đọc đến phía sau, cô càng đồng tình với mẹ chồng Lưu Tú, cũng càng hiểu rõ vì sao bà lại đối xử với Triệu Kiến Quốc như vậy. Hàn Mai có thể cảm giác được, mặc dù ngoài mặt mẹ chồng đối với Triệu Kiến Quốc không quản không hỏi , tình cảm lạnh nhạt đến cực điểm, nhưng mà trong lòng bà rất thương Triệu Kiến Quốc, đến thời điểm cuối cùng của sinh mệnh cũng không nói ra thân thế của anh là vì muốn tốt cho anh. Ở trong tình huống ấy, nếu là cô, cô cũng sẽ lựa chọn đem theo bí mật này vào quan tài, dù sao, ai biết được bản thân mình là do mẹ bị người khác vũ nhục mà có cũng sẽ cảm thấy khổ sở, cả đời sẽ mang danh nghiệt chủng, sẽ bởi vì chính mình khiến mẹ phải đau đớn cả đời mà khổ sở.
Cho nên, Hàn Mai quyết định không thể để Triệu Kiến Quốc biết, nhật ký nhất định không thể giữ lại.
Hàn Mai để nhật ký xuống, lấy ra mấy phong thư do người tên Hà Vân viết cho bố chồng Triệu Hoài Minh.
Hàn Mai theo ngày gửi mở thư ra đọc, mấy thư đầu đại ý đều là biểu đạt Hà Vân đối với Triệu Hoài Minh có bao nhiêu nhớ nhung, thúc giục ông mau chóng hồi âm. Từ trong thư có thể nhìn ra người phụ nữ Hà Vân này thật sự rất thích bố chồng cô, lời nói trong thư cũng càng ngày càng kịch liệt, sau khi đọc xong, lấy trực giác của phụ nữ, Hàn Mai cảm thấy tinh thần của người viết thư có chút không bình thường, tiếp tục chỉ sợ mang tới kết quả không tốt.
Không biết năm đó bố chồng cô có phát hiện ra điều này không?
Khi Hàn Mai để phong thư thứ chín xuống, mới phát hiện ra có ba cái chưa hề bị bóc ra. Xem ra bố chồng cô thật sự muốn cho Hà Vân chết tâm.
Hàn Mai suy nghĩ một chút vẫn bóc thư ra.
Phong thư này được Hà Vân viết trước khi tới gặp bố chồng cô, bà ta nói nếu như không nhận được thư hồi âm sẽ tự mình tìm tới cửa, hơn nữa bà ta còn nói đã biết sự tồn tại của mẹ chồng cô, Lưu Tú, bà ta rất tức giận, bố chồng cô nhất định phải cho bà ta một lời giải thích.
Kế tiếp Hàn Mai mở phong thư thứ mười một.
Nhìn thời gian trên phong bì, phong thư này được gửi tới sau phong thư trước đó bốn năm. Nội dung đại khái là bà ta muốn gặp mặt bố chồng cô, hẹn thời gian, địa điểm là bên hồ ngày trước hai người vẫn hay di dạo. Dòng cuối cùng trong thư nói nếu như đến lúc đó không thấy người đến, bà ta sẽ nhảy xuống hồ.
Hàn Mai đọc đến đây liền hít vào một hơi khí lạnh, nếu như người phụ nữ này nói là thật, bà ta cũng quá ngoan đi!
Nhưng nếu như bà ta chỉ là sợ bố chồng cô không đi mới dọa ông như vậy, lại có vẻ giống như cố tình gây sự. Dù sao chuyện này cũng trôi qua nhiều năm rồi, hai người đều đã có người bên cạnh chăm sóc, bà ta lúc này còn níu người không buông tha làm gì?
Nhìn phong thư cuối cùng, Hàn Mai không do dự quá lâu, mang đi tiêu hủy.
Điều khiến Hàn Mai thấy kỳ quái chính là phong thư cuối cùng cách phong thư trước đó hơn một năm, hơn nữa phong thư này cực kỳ ngắn, chỉ viết có một câu.
“Tôi sẽ không cho anh bất cứ cơ hội nào nữa.”
Hàn Mai nhìn câu nói kỳ quái trên giấy, buồn bực, cái bà Hà Vân đó rốt cuộc là có đầu óc hay không mà suy nghĩ lại khác người như vậy.
Có điều Hàn Mai cũng không rối rắm quá lâu, dù sao đây đều là chuyện của người đi trước, bố mẹ chồng cô hiện tại cũng đã qua đời rồi. Nhìn thời gian, Triệu Kiến Quốc cũng sắp về, chuyện này tuyệt đối không thể cho anh biết.
Nghĩ tới đây, Hàn Mai liền thừa dịp lúc mẹ Hàn đi cho lợn ăn, mang nhật ký cùng mấy phong thư ném vào trong lò lửa.