hương thì phúc lợi của anh cũng không còn. Thời gian nghỉ kết hôn có mấy ngày, anh nhất định phải nếm đủ mùi vị mới được. Bất quá người vợ anh chỉ hơi nóng một chút, không có ra mồ hôi, phải đợi tới lúc nào mới ướt đây? Ngược lại anh một thân toàn mồ hôi nhưng cũng chẳng để làm gì a. Liên trưởng Triệu nhất thời buồn bực.
Nếu biết tâm tư này của Liên trưởng Triệu, Hàn Mai không thể không hộc máu a. Hiện tại cô chỉ có cảm giác chóng mặt, cả người nóng lên cực kì khó chịu. Nhìn Liên trưởng Triệu ở đó chỉ biết gặm cắn, tay không ngừng vuốt lên vuốt xuống, một chút cũng cũng có tính toán muốn vào, Hàn Mai bực bội. Khẽ cắn răng, cô lặng lẽ đưa một tay mềm nhỏ trắng nõn xuống phía dưới, cầm lấy em trai nhỏ của nhà họ Triệu đang oai phong hùng dũng đầy khí phách.
“A…..!!” Liên trưởng Triệu hít một hơi.
“Vợ, nhẹ……. Nhẹ một chút…….”
Hàn Mai cong miệng, mắt to ngập nước nhìn chằm chằm “Người ta khó chịu!” Sau khi nói xong, Hàn Mai cũng tự thấy buồn nôn, trải qua hai kiếp, cô cũng đã sống được mấy chục tuổi, mà vẫn làm trò nũng nịu này. Thật sự không có biện pháp nha, nếu lại để Triệu đại Liên trưởng một mình không đầu không đuôi làm tiếp có khi trời sáng cũng chưa xong chuyện. Không thể làm gì khác hơn là tự cô phải nghĩ biện pháp rồi.
Triệu Kiến Quốc nhìn bộ dáng vợ như vậy, tâm nhất thời cao vút, nếu thật sự không làm, đoán chừng anh sẽ phát điên mất. Anh nhanh chóng tách hai chân thon dài của vợ ra, điều chỉnh tư thế thật tốt, hai tay xoay khuôn mặt đỏ ửng của vợ đối diện mình.
“Vợ, nhìn anh”
Hàn Mai và Triệu Kiến Quốc bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt của anh như muốn hút cô vào trong đó.
Triệu Kiến Quốc nhìn ánh mắt si mê của vợ cực kì thỏa mãn, chẳng còn nhớ tới lời khuyên “Ướt thân” của Thạch Đầu nữa, eo ếch trầm xuống, trực tiếp đi vào.
Hàn Mai đau đến kêu ra một tiếng, tay nắm thật chặt đệm giường bên dưới.
Triệu Kiến Quốc nhìn dáng vẻ khổ sở của vợ, đau lòng không dứt, cố nén kích động muốn động. Thạch Đầu nói lần đầu tiên phụ nữ sẽ đau, nhưng không nói sẽ đau như thế nào. Nhìn vợ đau như vậy, anh thật muốn vả miệng mình.
Thấy Hàn Mai vẫn còn đau, Triệu Kiến Quốc cúi đầu, mũi chạm nhẹ vào chóp mũi của cô cọ cọ, phun khí nóng trên mặt cô. Hai ngón tay cái men theo khóe mắt cô lau đi nước mắt tràn ra, miệng không ngừng nỉ non, “Ngoan, không đau, không đau……”
Giờ khắc này, Hàn Mai đột nhiên rất muốn khóc, nước mắt liền chảy ra, nhỏ giọng thút thít không ngừng lại được.
Triệu Kiến Quốc vừa thấy liền hoảng hồn, không hiểu vợ bị làm sao.
Sao lại càng khóc càng dữ dội như thế này? Chẳng lẽ thật sự bị thương?
Hàn Mai nhìn anh luống cuống tay chân, vội vàng dừng khóc, kéo đầu anh xuống hôn lên một ngụm, cố gắng mở thân thể của mình ra, nâng một cái chân lên quấn quanh thắt lưng anh.
Triệu Kiến Quốc mới vừa rồi còn đang lo lắng, bây giờ thấy vợ nhiệt tình như vậy thật tình không hiểu ra sao, nhưng anh vẫn không nhúc nhích sợ làm cô bị thương.
Hàn Mai rời khỏi môi anh, kéo theo một sợi tơ bạc, nhìn anh nhẹ nhàng nói, “ Muốn em”
“Thật không sao?” Triệu Kiến Quốc không yên tâm xác nhận lần nữa.
“Ừ” Hàn Mai cúi đầu đáp một tiếng liền chui vào trong ngực anh. Mặc dù thanh âm rất nhỏ nhưng Triệu Kiến Quốc vẫn nghe thấy, kích động giống như nghe được lệnh xung phong trên chiến trường.
Hàn Mai cảm giác giống như bản thân đang ở trong biển, sóng từng hồi một đánh tới như muốn nhấn chìm cô ngay tại lúc này mà cô hoàn toàn không có lực phản kháng, chỉ có thể liều mạng vịn chặt vai người đàn ông trước mắt này, núp ở trong ngực anh nặng nề ngủ.
Trước khi ngủ còn đang nghĩ xem đây là lần thứ mấy rồi hả? Không phải bốn lần thì cũng là lượt thứ ba đi! Kiếp trước làm sao cô lại không phát hiện ra Triệu Liên trưởng đại nhân ở trên giường lại dũng mãnh như vậy a!
Thật ra thì cũng không thể trách được Liên trưởng Triệu, kiếp trước người ta còn chưa đi vào cô đã khóc cha gọi mẹ tựa như giết heo rồi, mỗi lần đều bày ra khuôn mặt cá thối, có hăng hái hơn nữa cũng bị cô làm cho không còn tí nào. Huống chi, kiếp này cô vừa trêu đùa vừa nghênh hợp, làm sao có thể không khiến Liên trưởng Triệu phát điên được?