ái đó... Thật xin lỗi, không phải tôi cố ý xông vào!” Tiêu Hòa Nhã nhỏ giọng xin lỗi, hình như cô đã quấy rầy người ta đang nghỉ ngơi rồi.
Người kia nghe được tiếng nói chỉ là hơi sửng sốt một chút, rồi lại vẫn như cũ, không có ý nghĩ muốn mở mắt, “À, không phải là cô ấy, tôi còn tưởng rằng cô ấy đến thăm tôi!”
“Cô ấy là ai? Người rất nhớ cô ấy sao? Người có thể gọi điện thoại bảo cô ấy đến đây thăm người mà!” Tiêu Hòa Nhã ôn tồn nói, hiện giờ xã hội phát triển như vậy, muốn gặp một người không phải là rất dễ dàng sao? Cũng không phải ở thời cổ đại, hiện giờ đã có máy vi tính, giao thông cũng rất thuận tiện nha, có thể trực tiếp đi thăm người đó mà!
“Ha ha ha......” Người kia lại nhẹ nhàng bật cười, “Cô bé, cô còn nhỏ, có một số người không phải nhớ là có tư cách gặp được!”
Tiêu Hòa Nhã sửng sốt một chút, rõ ràng tươi cười thanh nhã như vậy, nhưng cô lại nhìn ra một chút cay đắng, nhớ một người còn phải xem có tư cách hay không sao? Cô không hiểu!
“Vậy người hãy nói với tôi có được không, tôi sẽ truyền đạt giúp người, sau đó bảo cô ấy đến thăm người được không?” Không biết vì sao, cô chỉ là không muốn nhìn thấy trên mặt người này lộ ra nụ cười như vậy. Rõ ràng có thể tinh khiết vui vẻ như vậy, nhưng mà.....
“Không cần!” Người ngồi trên xe lăn thản nhiên lắc đầu, “Nếu cô ấy có thể đến gặp tôi thì sẽ đến, hiện tại không đến dĩ nhiên là vẫn chưa có tha thứ!”
Tiêu Hòa Nhã nửa hiểu nửa không, nhanh chân nhanh tay đi tới: “Bên ngoài mặt trời lớn như vậy, tôi đẩy người vào trong nhà nha!”
“Cảm ơn!” Khi người này nhìn thấy Tiêu Hòa Nhã rõ ràng sửng sờ một chút, nhưng cũng chỉ trong một cái chớp mắt, rồi sau đó liền nhanh chóng khôi phục bình tĩnh, “Cô gái nhỏ, con họ Tiêu!” Không phải nghi ngờ, cũng không phải thăm dò, mà là vô cùng khẳng định nói.
Tiêu Hòa Nhã bị hù dọa, làm sao rất nhiều người sau khi liếc nhìn cô một cái đều có thể biết cô họ Tiêu, chẳng lẽ diện mạo của cô chính là một mặt nhà họ Tiêu? “Người là...” Tiêu Hòa Nhã dừng một chút, không biết nên gọi chị hay là dì, nếu gọi dì thì sẽ làm cho người ta già đi, nếu gọi chị, cô ấy sẽ không cho rằng mình không tôn trọng cô ấy chứ?
“Con có thể gọi tôi là cô!” Người này nhẹ cười nói.
“Cô?” Tiêu Hòa Nhã nghi ngờ, sao có thể gọi cô được chứ?
“Không muốn sao?”
Nghe trong giọng điệu của bà có chút tủi thân, Tiêu Hòa Nhã vội vàng lắc đầu, “Không có, không có, con chào cô!”
“Ừ, ngoan!” Người nọ bật cười, rực rỡ như ngày hè. “Con đẩy giúp cô vào nhà đi!”
“Vâng!” Tiêu Hòa Nhã gật đầu, lúc này mới đi ra phía sau giúp bà đẩy xe đi về phía căn phòng đang mở rộng cửa.
“Cô à, sao cô lại ở một mình trong này, chẳng lẽ không có ai chăm sóc cô sao? Người nhà của cô đâu? Có phải đều do bận rộn công việc nên không có thời gian chăm sóc cô không?” Tiêu Hòa Nhã vừa đi vừa hỏi.
“Tôi cũng họ Tiêu, tên là Tiêu Vũ!” Tiêu Vũ dịu dàng nói, “Tôi bị nhốt ở trong này! Còn người nhà của tôi, có thể là do bận rộn hoặc có khi là bởi vì không tha thứ cho lỗi lầm mà tôi đã từng gây ra, cho nên bọn họ mới chưa đến thăm tôi!”
Hả? Tiêu Hòa Nhã nghi ngờ, rốt cuộc là đã phạm lỗi lầm gì mà phải bị nhốt ở đây? “Cô à, cô...”
“Cái này là do lỗi của tôi, một mình bị nhốt trong này cũng là do tôi tự nguyện!” Tiêu Vũ thản nhiên nói, nghiêng đầu yêu thương nhìn cô gái nhỏ đang đẩy xe lăn cho mình, trong lòng rất áy này và thương yêu, “Đã lớn như vậy rồi! Cuối cùng tôi cũng già đi như vậy sao?”
“Cô à, cô không già, không già một chút nào, thật đấy! Vừa trẻ tuổi lại vừa xinh đẹp!” Tiêu Hòa Nhã vội vàng nói, người này rất giống dì Thượng Quan, cũng hệt như bà ngoại trên trời vậy, rõ ràng là lớn tuổi như vậy nhưng lại nhìn không ra số tuổi chút nào. Rất dễ dàng làm cho người ta hâm mộ, nếu là cô đợi đến khi bản thân mình ba mươi tuổi không biết sẽ như thế nào, có khi trên mặt còn đầy nếp nhăn giống như một bà cô già ấy chứ.
“Ha ha ha...” Tiêu Vũ nhẹ nhàng bật cười, bộ dạng rất cưng chiều, “Nhóc con, lại đây, cô cho con cái này!” Vào trong phòng, Tiêu Vũ tự mình đẩy xe lăn đi tới bên cạnh ngăn tủ, lấy một cái hộp ra nói với Tiêu Hòa Nhã.
Tiêu Hòa Nhã chạy tới, nhìn thấy gì đó trong tay bà vội vàng lắc đầu, “Cái này... Rất quý trọng, con không thể nhận!” Trong tay Tiêu Vũ là một khối ngọc bội tinh xảo, sáng bóng như vậy vừa nhìn thấy liền biết là giá trị xa xỉ, coi như mình không có mắt nhìn cũng biết thứ này hiện tại cô không mua nổi!
“Cái này đặt ở đây cũng không có tác dụng gì, anh trai tôi và tôi mỗi người một khối, khối của tôi đã đưa cho người khác rồi, cái này là của anh trai, bây giờ tôi tặng lại cho con! Con nên nhận lấy đi!” Tiêu Vũ nhìn ngọc bội dịu dàng nói.
Tiêu Hòa Nhã lắc đầu, “Như vậy thì con lại càng không thể nhận, cô à, xem như chúng ta đều họ Tiêu, cô cũng đừng làm khó con, cái này người vẫn nên giữ thật tốt, đợi sau này khi có cơ hội gặp được chú thì đưa cho ông ấy không được sao!”
“Sẽ không!” Tiêu Vũ cầm ngọc bội nhét vào tay Tiêu Hòa Nhã, “Con hãy nhận đi!” Tiêu Hòa Nhã từ chối không được, chỉ đành phải nhận lấy, “Cảm ơn cô nhiều lắm!”
Tiêu Vũ cười, trong mắt mang lệ, anh, anh không nỡ trách em, nhưng lại không có cách nào tha thứ nên bản thân anh tự rời đi, hiện giờ anh có thể buông ra được chưa?
“Cô à, cô không có việc gì chứ?” Tiêu Hòa Nhã có chút lo lắng hỏi.
Tiêu Vũ lắc đầu, nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, thật tốt, con còn sống, sống được tốt như vậy!
“Đúng rồi, nhóc con, sao con lại chạy vào đây?” Tiêu Vũ hỏi.
Vừa nghĩ đến đây, Tiêu Hòa Nhã mới giật mình nhớ tới bản thân mình còn có chuyện lớn phải làm, “Cô à, con bị lạc đường nên mới đến đây, con phải đi tìm hiệu trưởng, cô có biết hiệu trưởng ở đâu không?”
“Hiệu trưởng?” Tiêu Vũ cũng nghi hoặc, “Trong biệt thự Liệt Diễm làm sao có thể có hiệu trưởng?”
“Chính là Hiệu trưởng mang bọn con tới!” Tiêu Hòa Nhã nói, “À, đúng rồi, hiệu trưởng chính là Thượng Quan Ngưng!”
“Hả..... Con quen biết Ngưng Nhi?” Dĩ nhiên là Tiêu Vũ rất giật mình, sau đó nghĩ lại cũng đúng, nếu không biết bọn họ thì một cô gái nhỏ như cô làm sao có thể vào đây được.
“Cô cũng quen biết hiệu trưởng sao?” Tiêu Hòa Nhã hỏi
Tiêu Vũ gật đầu, nụ cười trên mặt càng sâu, “Quen biết quen biết, tôi gần như là nhìn bọn họ lớn lên!”
“Thật sao?” Tiêu Hòa Nhã vô cùng hứng thú, tìm một cái ghế nhỏ đến ngồi bên cạnh bà, “Cô à, cô nói cho con một chút đi, hồi nhỏ hiệu trưởng là người thế nào?”
“Được!” Tiêu Vũ gật đầu, sau đó kể lại những việc hồi nhỏ của hai anh em bọn họ. Từ lúc bọn họ mới được sinh ra bị bố mẹ vô lqd lương tâm ghét bỏ, khi đó Thượng Quan Ngưng còn có tên là Hạ Ngưng Nguyệt, lúc đó là một người kỳ lạ như thế nào, rõ ràng là rất thích người mẹ xinh đẹp của mình nhưng lúc nào cũng nói chỉ yêu nhất mình ba, sau đó đến chuyện bọn họ bị bắt cóc, sau đó nữa là được tuyển chọn làm người thừa kế, cuối cùng là huấn luyện vô tận.
“Khi còn bé hiệu trưởng rất xấu sao?” Tiêu Hòa Nhã rất là tò mò, người mà so với nữ còn xinh đẹp hơn thì khi còn bé có thể xấu xí tới mức độ nào.
“Không phải khi còn bé, mà là khi vừa mới sinh ra!” Tiêu Vũ khẽ cười nói, “Vốn dĩ em bé khi mới sinh ra đều có bộ dạng nhăn nhúm, còn bé như vậy thật sự là chưa nói tới xinh đẹp! Giống như......” Đột nhiên nghĩ tới chuyện gì, nụ cười trên mặt Tiêu Vũ cứng lại, vốn dĩ cũng có một đứa nhỏ như vậy đang ở trong lòng bà chớp mắt đã biến mất không thấy đâu. “A.....” Đột nhiên, Tiêu Vũ giống như bị nổi điên, hai tay gắt gao nắm lấy tóc mình, thét chói tai.
Vẻ mặt Tiêu Hòa Nhã tái nhợt, không hiểu chuyện gì đang xảy ra, liền muốn bước lên phía trước kéo hai tay của bà: “Cô ơi cô, cô làm sao vậy? Cô đừng làm con sợ nha!”
“A a a.....” Giống như bị mất lí trí, tiếng thét của Tiêu Vũ vẫn không ngừng, đầu tóc chỉnh tề lúc trước đã bị làm cho rối tung lên, thậm chí còn bị bà kéo xuống rất nhiều.
“Cô à, rốt cuộc cô bị làm sao vậy? Cô đừng làm con sợ!” Tiêu Hòa Nhã gắt gao ôm bà, nước mắt thể khống chế mà rơi xuống, rốt cuộc là làm sao vậy, mới lúc nãy còn rất tốt sao đột nhiên lại biến thành như thế này vậy hả?
Đúng lúc này, có mấy người mặc áo khoác trắng chạy vào, “Thưa cô, mời cô tránh ra!” Một người trong số đó nói với Tiêu Hòa Nhã.
Tiêu Hòa Nhã sững sờ, trên mặt còn treo nước mắt, có chút chậm chạp lui về sau một bước. Ngơ ngác nhìn bọn họ vừa tiêm vừa mớm thuốc!
“Sao lại thế này?” Thượng Quan Ngưng đi tới, đi theo phía sau là bốn người Nhất, Nhị, Tam, Tứ, tất cả đều mặc Tây trang thẳng thớm, thật là bộ dạng rất đẹp trai.
Khi Tiêu Hòa Nhã nhìn thấy Thượng Quan Ngưng, không biết vì sao, càng thêm tủi thân, lập tức vọt tới ôm anh, “Hu hu hu.... Hiệu trưởng làm em sợ muốn chết! Hu hu hu... Cô ấy sẽ không có chuyện gì chứ?”
“Không có việc gì, không có việc gì rồi!” Thượng Quan Ngưng ôm cô, nhẹ nhàng vuốt sau lưng, nhỏ giọng an ủi, “Không phải em đang xử lí tên Đại kí giả kia với bạn em sao? Sao lại chạy đến đây rồi hả?”
“Em đi tìm anh!” Tiêu Hòa Nhã ủy khuất hít hít cái mũi, “Lúc đầu em đi tìm anh, nhưng lại không biết anh ở đâu, đi tới đi lui liền tìm không thấy đường nữa rồi!” Càng nói càng tủi thân, nước mắt vừa mới vất vả lắm mới dừng được lại bắt đầu rơi lách cách.
Thượng Quan Ngưng nhíu mày, cũng không nói gì thêm mà chỉ là nhẹ nhàng vỗ bờ vai của cô.
“Hiệu trưởng, anh an ủi nhiều hơn hai câu sẽ chết à!” Tiêu Hòa Nhã hít hít cái mũi, oán giận nói.
Thượng Quan Ngưng không nói gì, bốn người Nhất, Nhị, Tam, Tứ phía sau lưng anh liều mạng nén cười, rốt cuộc còn có người bị bệnh, cười lớn như vậy thật sự không phúc hậu.
Thượng Quan Ngưng quay đầu trừng mắt nhìn bọn họ một cái, một chút tâm tư này của bọn họ anh còn đoán không ra sao? Chỉ là người còn cần an ủi phía trước này nhất quyết không tha. Thượng Quan Ngưng không nói gì, sau đó mở miệng nói với mấy nhân viên đang bận rộn chăm sóc bên cạnh, “Chăm sóc cho tốt, lát nữa báo cáo tình trạng cho tôi!”
“Vâng!” Nhân viên chăm sóc rất cung kính lễ độ với Thượng Quan Ngưng.
Sau đó, Tiêu Hòa Nhã đang chờ đợi an ủi đã bị Thượng Quan Ngưng lôi đi rồi! Tiện đường còn thấy bốn vị sư huynh sau lưng vốn dĩ đang im lặng lại rất khoa trương cười to. Bộ dạng giống như thật sự rất sùng bái cô.
Bốn người Nhất, Nhị, Tam, Tứ thật sự rất sùng bái cô. Không có người nào dám nói chuyện như vậy với lão đại, trong thiên hạ, ngoại trừ người nhà họ Hạ, lão đại của bọn họ vốn không thèm để mắt đến ai. Người khiến cho lão đại chịu thua thì lại càng không có mấy người. Mà Tiêu Hòa Nhã cũng không cần người nào dám để cho lão đại của bọn họ buông vũ khí đầu hàng. Hoàn toàn không có đường sống mà phản công.
“Hiệu trưởng! Tại sao người ấy lại bị nhốt một mình trong đó?” Bên ngoài sân, Tiêu Hòa Nhã rất không hiểu hỏi. Tiêu Hòa Nhã ngẩng đầu vô cùng nghiêm cẩn0 nhìn anh: “Hình như cô ấy rất thân thuộc với anh, hẳn là không phải người xấu, khi cô ấy nói chuyện về anh trên mặt rất hiền lành, hình như là rất yêu thương anh!”
“Cô ấy nói gì với em?” Thượng Quan Ngưng hỏi, thật dễ dàng dời đi sự chú ý của cô.
“À!” Tiêu Hòa Nhã cẩn thận liếc mắt nhìn anh một cái, xác định tâm trạng anh không t