ủa Tiểu Bảo nhà mình một chút nào, không ngừng hỏi như cũ.
“Đi Rô–ma* đi!” Tiêu Tiểu Bảo nói xong, sau đó ngẩng đầu nhìn thoáng qua Tiêu Hoa Nhã đang há mồm muốn nói: “Không phải vì con muốn ăn mì Ý, con chỉ muốn xem bên đó như thế nào thôi!”
[*]Rô-ma: Thủ đô của Y-ta-li-a.
“À...” Tiêu Hòa Nhã sửng sốt một hồi lâu, sau đó giống như nuốt phải ruồi bọ, gật đầu nói: “Được... Được, chúng ta sẽ đi Rô-ma!” Cô cũng không muốn nói cậu là vì muốn ăn mì Ý mới đi Rô-ma nha, Tiểu bảo, có phải con suy nghĩ nhiều quá rồi không?
Cùng đi theo sau lưng bọn họ còn có hai người yên lặng liếc nhau, chị dâu và Tiểu thiếu gia của bọn họ cũng xem như là hoa hiếm! Bất kể như thế nào, bọn họ đều phải bảo vệ hai người, mãi cho đến khi bọn họ an toàn quay trở lại bên cạnh lão đại. Đây là chỉ thị lão đại đã giao cho bọn họ.
Ngày hôm sau, Thượng Quan Ngưng liền thông báo việc hoãn hôn lễ cho người thân và bạn bè. Về phần hoãn bao lâu cũng không nói rõ, dĩ nhiên ngoại trừ người trong nhà thì không có người nào có dũng khí để hỏi. Người trong nhà tất nhiên sẽ không để mặc kệ, dù sao vẫn hỏi ra vấn đề đang suy tư trong lòng.
“Nói, em gái tôi bị cậu ném đi đâu mất rồi? Có phải cậu không muốn cưới em ấy nên đã ném em ấy đi? Còn có Tiểu Bảo đâu? Nó chính là con trai của cậu, không phải cậu cũng ném nó đi rồi chứ?” Gần đây, bạn học Tiêu Mặc Tân thích diễn đến nghiện, vừa mới bắt được cơ hội đã diễn rồi.
Thượng Quan Ngưng lạnh nhạt liếc mắt nhìn anh một cái, lúc này mới vô cùng ai oán mà mở miệng, “Không phải là tôi không muốn cưới cô ấy, mà là cô ấy ghét bỏ tôi, cho nên dẫn theo con trai tôi cùng bỏ trốn với cô ấy rồi!”
“Ô... Không tệ!” Sau khi kinh ngạc, Tiêu Mặc Tân rất là vui vẻ vỗ tay, “Mặc kệ nói như thế nào, vẫn là em gái nhà tôi có quyết đoán, cái gì mà con trai của nhà giàu nhất thành phố Hoa chứ, cậu xem em gái tôi vẫn vứt bỏ như thường, có chí khí, tôi thích!”
Anh hai nhà họ Tiêu rất là bất đắc dĩ liếc anh một cái, vội vàng kéo anh ra phía sau mình, lúc này mới nhìn về phía Thượng Quan Ngưng có chút bi thương, “Em rể, cậu có cho người đi theo em ấy, để bảo vệ an toàn cho bọn họ không?”
Khóe miệng Thượng Quan Ngưng từ từ nhếch lên, mặc kệ nói như thế nào, anh hai của Tiêu Hòa Nhã vẫn đáng tin hơn anh cả, “Yên tâm đi, tôi đã cho người đi theo bọn họ, không có chuyện gì đâu! Hiện giờ bọn họ đang lên máy bay đi Rô-ma!”
“Rô-ma?” Tiêu Mặc Tinh thiếu chút nữa nhảy dựng từ trên ghế sô pha lên, “Cậu thế nhưng để cho em ấy đi đến chỗ xa như vậy, cậu không biết thành tích tiếng Anh của em l/q’d ấy rất kém sao? Nếu như đến lúc đó bị người ta lừa chạy mất thì phải làm sao? Không được, tôi phải đi tìm em ấy, nếu không có người con nhóc kia...”
Lời của anh còn chưa nói hết, Hạ Sơ Tinh đang ngồi bên cạnh vội vàng kéo anh lại, “Được rồi, yên tâm đi, em rể làm việc anh còn lo lắng sao?”
“Em rể? Phốc!” Lời này vừa nói ra, tất cả những người đang uống nước đều phun ra. Không uống nước dĩ nhiên là không bắn.
Tiêu Mặc Tinh ngồi bên cạnh người phụ nữ da mặt có hơi dày, cuối cùng nhịn không được chửi ầm lên: “Này, phụ nữ nên dè dặt một chút. Ai là em rể chứ. Em còn chưa gả cho anh có được không?”
“Dù sao anh cũng là người của em, gả hay không gả có gì khác nhau chứ!” Còn dè dặt cộng lông á! Hạ Sơ Tinh rất là đương nhiên nói.
Lời này vừa nói ra, mọi người lại cùng nhau phun ra.
Thượng Quan Ngưng không tệ, vẫn có thể khiến bản thân trấn định như cũ, đợi đến khi mọi người ngừng ho khan, lúc này mới tao nhã đứng dậy: “Được rồi, chuyện tôi thông báo đã kết thúc, tôi còn bận việc nên về trước!”
“Chờ một chút, con trai à, con nhớ phải trông chừng cháu nội cho mẹ, đừng để nó bị thương đấy!” Thượng Quan Vân Thích vội vàng gọi Thượng Quan Ngưng đang muốn ra cửa lại, lo lắng dặn dò.
“Dạ, mẹ yên tâm!” Thượng Quan Ngưng cười khẽ, làm sao anh có thể để hai người bọn họ bị thương? Ai lại có lá gan lớn đến tổn thương bọn họ? Hiện giờ coi như cho hai người bọn họ nghỉ phép, để bọn họ chơi đùa vui vẻ cũng không tệ.
“Bà xã à, em có cảm thấy con trai nhà em đang cố gắng kế thừa anh không?” Hạ Trạc Dương ôm lấy eo của Thượng Quan Vân Thích từ phía sau, vùi đầu vào cổ bà tươi cười hỏi.
“Hả?” Thượng Quan Vân Thích tỏ vẻ không hiểu, kế thừa cái gì hả?
“Nuông chiều bà xã mình đến vô pháp vô thiên nha!” Hạ Trạc Dương nói như lẽ đương nhiên.
“Ha ha ha...” Hạ Ngưng Nhật ở bên cạnh bật cười, sau đó tao nhã đứng dậy, liếc xéo bọn họ mở miệng nói: “Bất kể nói như thế nào, ở trước nơi đông người vẫn nên dè dặt một chút mới được! Như thế này khiến người xem chê cười.”
“Tiểu tử thối, anh lặp lại lần nữa?” Hạ Trạc Dương còn chưa mở miệng, Thượng Quan Vân Thích thay ông đánh bẹp: “So với em trai, anh còn ra sớm hơn nó mấy phút đấy, anh xem, con trai của A Ngưng cũng đã bốn tuổi, còn anh ngay cả bóng dáng của vợ cũng không có, chỉ bằng chút tiền đồ đó của anh mà còn dám ghét bỏ ba mẹ anh, coi như anh...”
“Chê cười chính là chê cười, cho dù con có bà xã vẫn chê cười các người!” Hạ Ngưng Nhật nói như không có gì đáng kể: “Chỉ có điều mẹ cũng không cần lo lắng con sẽ cô đơn, chỉ là do con chưa gặp được người con thích mà thôi!” Nói xong liền xoay người đi thẳng lên lầu, đi chưa được hai bước thì ngừng lại, mở miệng nói với Tiêu Vô Hiền đang ngồi bên cạnh: “Cậu, tối nay ở lại ăn cơm, con tự mình ra tay!”
“Được!” Tiêu Vô Hiền khẽ cười nói, nhìn thoáng qua vẻ mặt tức giận đỏ bừng của Thượng Quan Vân Thích, nụ cười trên mặt càng thêm thâm thúy. Anh em nhà họ Tiêu cũng không có hứng thú ở lại ăn cơm, nhìn diễn kịch một lát liền xoay người tạm biệt.
“Được rồi, được rồi, biết rõ nó nói đùa mà ầm ĩ nới nó làm gì, đã bao nhiêu tuổi rồi!” Hạ Trạc Dương d’đ/l’q]d ôm Thượng Quan Vân Thích, không để cho bà lao ra băm con trai, dù nói thế nào cũng là con trai bảo bối của mình, băm rồi sau đó lại hối hận, cho nên lui một bước trời cao biển rộng!
“Được rồi, lần này không băm lần sau nhất định sẽ băm, rõ ràng hồi nhỏ dễ thương hơn A Ngưng, sao sau khi lớn lên lại khó ưa như vậy chứ?” Thượng Quan Vân Thích khó hiểu tự hỏi.
“Đó là do A Ngưng cho em ôm cháu nội, nên ở trong lòng em Ngưng Nhật không bằng rồi!”
“Làm gì có?”
“Có!”
“Hai người còn có thể trẻ con hơn được nữa không?” Tiêu Vô Hiền nhịn không được hỏi.
Bên này ấm áp hòa thuận, bên kia hai mẹ con cũng chơi đùa quên cả trời đất. Lúc đầu, Tiêu Hòa Nhã còn lo lắng số tiền để dành trong ví sẽ không đủ cho hai mẹ con bọn họ chơi đùa, sau này mới phát hiện cái túi Thượng Quan Ngưng cho như l/q\d có ma lực vậy, dùng hết bao nhiều sẽ tự động bù vào, đáng lẽ còn lo lắng cái này, bây giờ chẳng còn gì để lo nữa rồi, ha ha ha... Hiệu trưởng nhất định không tin chuyện thần kỳ như vậy lại xảy ra trên người cô, thật sự là quá thần kỳ.
Sau khi cô kể chuyện thần kỳ này lại cho Tiểu Bảo nghe còn đắc ý cười đến hai tiếng đồng hồ, nhưng Tiểu Bảo chỉ là bất đắc dĩ liếc cô một cái, sau đó nói một câu khiến cô rất lo lắng, Tiểu Bảo nói, có lẽ người nào đó bị hỏng đầu mới có thể để cho bản thân thích cô.
Tiêu Hòa Nhã rất muốn hỏi rõ ràng xem đên cùng là câu nói của cậu có ý gì, nhưng Tiêu Tiểu Bảo lại bắt đầu ngậm miệng không nói, cứ thế khiến những lời này trở thành lịch sử.
Tiêu Hòa Nhã dùng hết tất cả thủ đoạn mà vân không lừa gạt thành công, kẹo que, đồ chơi, gấu bông,... cuối cùng không có cách nào đành phải buông tha.
Hai người bọn họ ở lại Rô-ma chơi vài ngày, sau đó liên tục chiến đấu ở các chiến trường khác đến Paris, Tiêu Hòa Nhã suy nghĩ, đã có nhiều tiền như vậy thì có thể mua cho Tiểu Bảo một vài bộ quần áo xinh đẹp!
“Tiểu Bảo, địa điểm tiếp theo chúng ta nên đi đâu?” Tiêu Hòa Nhã nắm tay Tiêu Tiểu Bảo hỏi.
“Con muốn đi thành phố Venice*! Hoặc là thành phố âm nhạc Vienna cũng được**!” Tiêu Tiểu Bảo nói.
[*]: thường gọi "thành phố của các kênh đào" và La Serenissima, là thủ phủ của vùng Veneto và của tỉnh Venezia ở Ý.
[**]: Thủ đô của Áo. Do không khí âm nhạc cổ điển của thành phố, thu hút các nghệ sĩ Hoa tụ tập ở đây, với "Thế giới Âm nhạc Capital" và "Ledu" danh tiếng.
“Vì sao con lại biết nhiều chỗ như vậy?” Tiêu Hòa Nhã khó hiểu hỏi. Giống như còn biết nhiều hơn mình.
“Là cậu ba đã từng nói cho con nghe về bản đồ thế giới!” Tiêu Tiểu Bảo nói, “Đúng rồi, mẹ, vòng cổ của mẹ rất lạ, mua lúc nào sao con không biết?”
“Ơ...” Tiêu Hòa Nhã ngẩn ngơ, trong lúc nhất thời không biết nói như thế nào. Nghĩ nửa ngày, cuối cùng cũng tìm được lý do, “Cái này hả, không phải là vòng cổ, mà là nhẫn, là trước kia mẹ mua cùng kiểu nhẫn nam với hiệu trưởng. Vốn nghĩ sẽ đưa cho anh ấy đeo, nhưng đây là của mẹ, mẹ mang theo là để dự định khi không đủ tiền thì có thể lấy ra dùng, nhưng hiện giờ nhiều tiền như vậy, dĩ nhiên là không cần, cất đi cũng thấy phiền, nên mẹ đã bảo bọn họ xuyên vào thành dây chuyền đeo lên cổ!
“Dạ! Tiêu Tiểu Bảo không thể nào tin gật gật đầu.
“Thật sự chính là cái này!” Tiêu Hòa Nhã sợ cậu không tin, vội vàng nghiêm túc lặp lại lần nữa.
“Con cũng chưa nói là không phải cái này nha!” Tiêu Tiểu Bảo ngẩng đầu, vô cùng ngây thơ nhìn cô.
“Được rồi!”
Buổi tối, Tiêu Hòa Nhã dẫn Tiêu Tiểu Bảo đi ăn cơm, rất không khéo gặp hai người. Tiêu Hòa Nhã nghĩ bản thân mình và cô ta thật là có duyên phận, thế nhưng ở chỗ này mà cũng có thể gặp nhau. Quả thật là hiếm thấy.
Lúc đầu, Tiêu Hòa Nhã và Tiêu Tiểu Bảo coi như không nhìn thấy, chỉ lo đi đường của mình, nhà ăn cũng không phải là của mình, mình cũng không thể không cho người ta tới ăn cơm không phải sao? Vì thế, lôi kéo Tiêu Tiểu Bảo đi lướt qua bên cạnh cô ta.
Nhưng mà cô muốn dàn xếp ổn thỏa cũng không có nghĩa là người khác cũng nghĩ vậy, nhất là người đã coi cô như là kẻ của mình, là kẻ thù làm khuynh gia bại sản, nhà cửa tan nát, như vậy hình như càng không thể cho đi.
Một cánh tay lạnh lùng chặn đường đi của cô.
Tiêu Hòa Nhã ngẩng đầu, mỉm cười nhìn người phụ nữ vẫn cao quý, thanh lãnh(trong trẻo nhưng lạnh lùng) như trước, Mộ Linh Dược, đại tiểu như nhà họ Mộ, thiếu chút nữa là vợ của Thượng Quan Ngưng, là người đã giết chết đứa con thứ hai của cô và cũng là người khiến cô không thể nào sinh con được nữa.
Tiêu Hòa Nhã nghĩ, tại sao cô ta lại hận cô như vậy chứ? Hiện tại, cô ta vẫn không hối hận vì những chuyện mình đã làm sao? Tại sao cô ta có thể cho rằng tất cả mọi người đều nợ cô ta chứ? Tiêu Hòa Nhã nghĩ, trên thế gian này, người có trái tim nhân hậu như cô thật sự là quá ít.
“Tiêu Hòa Nhã, cô còn dám xuất hiện trước mặt tôi? Còn mang theo tên nghiệt chủng này? Cô kẻ tiện nhân này...”
“Bốp!”
Trong lúc Tiêu Hòa Nhã còn chưa kịp phản ứng, người đàn ông đứng bên cạnh cô ta đã không chút lưu tình mà tát cô ta một cái.
Mộ Linh Dược quay đầu, không thể tin trừng mắt nhìn người đàn ông này, Dương An, anh...
Tiêu Hòa Nhã cũng trừng mắt nhìn người đàn ông trước mặt này, nói như thế nào đây? Người này rất tuấn tú, không phải là kiểu xinh đẹp như hiệu trưởng, mà là kiểu đẹp trai mạnh mẽ. Dáng người cao thẳng, tỏa ra một cỗ hương vị kiên cường. Chỉ là toàn thân bao phủ khí thế nham hiểm, khiến cho người ta nhìn thấy mà sợ.