“Anh không phải cọc gõ, từ nãy tới giờ, ánh mắt cùng giọng nói của em, anh xác định em có cảm giác đối với anh”.
“Coi như tôi có cảm giác với anh thì thế nào?” Cô nhẹ giọng hỏi, trong miệng buồn khổ nồng đậm. Anh có thể như đinh chém sắt khẳng định người phụ nữ trước mắt có cảm tình với anh, lại không nhìn ra Thượng Quan Phiên Phiên cô nhiều năm len lén thương anh, cô thật không biết là may mắn hay khổ sở?
“Anh cũng rất có cảm giác đối với em, ánh mắt em rất đặc biệt. . .” cánh tay như sắt của anh co rụt lại, kéo cô vào trong ngực, một cái tay khác càn rỡ chạm vào đùi cô, cách một lớp tất chân mỏng lớn mật dao động, xé rách một lỗ. ngón tay ác ý của anh khinh bạc* da thịt bị lộ ra bên ngoài của cô
*Cái này là không nghiêm túc, lẳng lơ.
Thượng Quan Phiên Phiên hơi giật mình trong im lặng, ngón tay anh khiến cho toàn thân cô dâng lên một luồng sóng tê dại run rẩy, khiến cô không biết làm sao nhất là cái vật kiên đĩnh dưới hạ thể cô kia.
Cô không biết anh có phải cứ gặp một ngươi phụ nữ mà anh vừa mắt đều sẽ làm như vậy hay không? Cô chỉ biết cô cần nhanh chóng ngăn cản hết thảy mọi việc, thậm chí cần phải tự bộc bạch thân phận, cô không dám nghĩ hậu quả khi anh biết sẽ như thế nào, nhưng cô không thể mặc cho lửa cháy lan ra đồng cỏ.
“Anh hãy nghe em nói, em. . .ngô!” lời nói của cô toàn bộ đều rơi vào ngọn lửa thiêu đốt không thể chờ đợi trong anh. “Chờ một chút! Anh. . .”
Cô càng giãy giụa muốn nói chuyện, môi lưỡi anh càng có cơ hội cuồng vọng công chiếm khoang miệng cô, mèo con non nớt có chút vụng về, chắc chưa trải qua huấn luyện, nhưng mà không sao, những thứ này không ảnh hưởng đến hăng hái muốn bắt nạt cô, ngược lại càng khiến tâm tình anh trở nên tốt hơn, càng muốn làm chuyện xấu.
Đôi môi mèo con quả nhiên có hương vị ngọt ngào như anh nghĩ, rất co dãn, tựa như bơ trơn trượt trong miệng, khiến cho anh muốn ngừng mà không ngừng được.
Bàn tay anh trượt vào trong áo gió, hướng đến lụa mỏng trên thắt lưng, anh không kiên nhẫn từ từ mở quà, trực tiếp đẩy thứ che đậy phiền phức sang hai bên. Khiến cho đỉnh đỏ như mâm xôi nhô đầu ra, anh quen tay hay việc, nhanh chóng giải phóng quả mâm xôi khác, xoa bóp yêu thích đến khong muốn buong tay.
“A. . . . . .không thể. . . . .đó. . . . .” Cô không tự chủ được uhm, khoái cảm xa lạ ập tới, cô chưa bao giờ biết nụ hoa cô lại nhạy cảm như vậy.
Môi son cô hé mở, không kịp thở dốc, đầu lưỡi nóng bỏng của Thượng Quan Thác Dương vẫn còn chưa dừng khuấy đảo trong môi mềm mại của cô, thậm chí ah phách lối ngậm lấy cái lưỡi thơm tho của cô, liếm cắn tựa như kẹo que.
Anh rất tham lam, muốn nhiều hơn nữa, bàn tay không khách khí bỏ lớp vải mỏng từ trên khe hẹp trước ngực cô xuống, một đôi tuyết trắng đẫy đà lập tức nhảy ra, hiện ra tùy tiện trước mặt anh không sót gì.
“Thật là đẹp. . .” một mảnh đầy đặn trắng nõn đẹp không sao tả xiết, anh không khỏi than thở, hơn nữa lại còn dựng đứng như đỉnh núi tuyết, khiến anh mắt anh thật lâu cũng không dời đi, vuốt ve đỉnh nhạy cảm này! “Nói cho anh biết, sao nó lại căng thẳng như vậy?”
Ngón tay thon dài của anh không ngừng sờ lên viên phấn hồng, hành động này khiến Thượng Quan Phiên Phiên không tự chủ được rên rỉ, cô nhắm chặt mắt không dám nhìn ánh mắt tham lam của anh, nhưng lại không cách nào không nghe được ám hiệu tràn đầy của anh.
“Cầu xin anh, đừng nhìn. . .”
“Được!”
Cô kinh ngạc anh sảng khoái đồng ý, mở mắt mắt ra muốn xác nhận lần nữa, Thượng Quan Thác Dương lại bắt được khoảnh khắc khi cô mở mắt ra, để cô đảo hướng tay lái, lấy tốc độ sét đánh không kịp bưng tai há miệng ngậm lấy nụ hoa, ngông cuồng bú liếm.
Nhanh, hung ác, cử động chính xác, khiến cho Thượng Quan Phiên Phiên cơ hồ thét chói tai, theo bản năng bụng dưới thấy bứt rứt một trận tê dại, khoải cảm không biết tên bức cô đến điên khùng!
Thượng Quan Thác Dương giống như còn chưa hài lòng tạo ra sóng to gió lớn, không cách nào một tay nắm giữ nơi mềm mại, dùng hàm răng khẽ ma sát lôi kéo điểm thịt non, lại càng không lưu tình công đoạt trái cây mềm mại trước ngực, bàn tay nâng vú bên kia lên xoa xoa vuốt vuốt, ngón tay linh hoạt không quên cợt nhả nụ hoa.
Lửa, đốt, hơn nữa lại còn lan nhanh với tốc độ kinh hoàng, đáng sợ hơn là, cô giống như không muốn dập tắt ngọn lửa này. . . . .. “Thượng Quan Thác Dương . . . . . .không thể! Chúng ta không thể. . . . . .”
Đang bề bộn ăn ngấu ăn nghiến Thượng Quan Thác Dương nhăn đầu chân mày, đưa hai ngón tay lên thay thế núm vú cao su, tựa như trấn an, nhét vào cái miệng nhỏ nhắn của mèo con, để cho cô không rảnh rỗi dài dòng.
Thượng Quan Thác Dương hưởng thụ xúc cảm cái miệng nhỏ nhắn của cô bao lấy ngón tay anh, ngón tay càng ra vào nhanh hơn trong miệng cô, hướng dẫn cô chậm rãi liếm láp.
“Ừ. . .” Ngón tay anh mò lấy đầu lưỡi háo sắc, thay đổi, hại cô muốn kháng nghị cũng lực bất tòng tâm.
Miệng lưỡi anh vẫn mê muội như mảnh hương trầm, mộ cái tay lại lặng lẽ đi tới đùi cô, lúc cô chưa kịp phản ứng đã xé rách tất chân cô, cách quần lót vuốt ve hoa hạch.
Cô sợ hết hồn, theo phản xạ muốn chạy trốn, thế nhưng anh lại cố giữ chặt cô, “Ừ! A. . . . .” cô điên cuồng lắc lư, chẳng biết đoạn tóc dính vào cúc áo đã chập chờn từng trận sóng nhỏ từ lúc nào.
“Trời ạ! Nơi này chảy ra rất nhiều nước, em ướt đẫm. . . . .” Với cái phát hiện quan trọng này khiến anh cam nguyện tạm thời rời đi mềm mại mê người của cô, chống lại hai tròng mắt ý tình loạn mê, “Mèo con nhạy cảm của anh, rất thích anh chạm vào em đúng không? Tiếng em rên rỉ thật là dễ nghe, em nhất định là đang rất hưởng thụ, đừng thẹn thùng, cảm thấy thoải mái thì hãy tận lực nói ra. .. . . ..”
Anh lớn mật nói ra những từ ngữ không lịch sự, khuôn mặt Thượng Quan Phiên Phiên nóng bừng lên không dám nghe tiếp, trắng nõn mềm mại đã bịt cái miêng hư hỏng của anh lại.
Cô cắn môi dưới, nhẫn nại không phát ra âm thanh, nhưng cô càng không muốn anh vừa lòng đẹp ý, Thượng Quan Thác Dương lại càng muốn khiêu chiến với cực hạn của cô, ánh mắt anh chợt lóe, khóe môi giương lên một nụ cười tà, anh bắt được hai tay nhỏ bé của cô, cố nghĩ kích thích giác quan thị giác của cô, khẽ thở ra lửa nóng, chậm rãi đưa về phía cô, sau đó từ từ trêu đùa bú liếm một ngón tay cô.
Cô không nghĩ tới anh sẽ dùng chiêu này, khi anh lại bá đạo, lại tà nịnh, khi lại nhìn soi mói, cô hoàn toàn mất đi ý thức.
Mặt nạ bướm màu tím khiến cho Thượng Quan Thác Dương không thấy rõ toàn bộ vẻ mặt của cô, nhưng mà chỉ cần nhìn phản ứng phong phú từ ánh mắt, đã đủ khiến anh cảm thấy rất thú vị, anh không muốn dễ dàng chịu để yên.
Thừa dịp lúc cô còn đang bất ngờ, bàn tay anh chặn cặp mông mềm mại của cô, ngón tay đột nhiên xông vào quần nhỏ cô, ngón cái cùng ngón giữa níu lấy hai múi thịt non nớt, ngón trỏ cong lên dùng đốt ngón tay quét qua khe thịt dính mật ngọt.
Mèo con chưa biết mùi đời làm sao chịu nổi kích thích? Đợt sóng kịch liệt cuốn lấy toàn thân, cô không kịp ngăn lại tiếng rên yêu kiều, cũng không nhịn nổi đợt khoái cảm đột nhiên truyền tới từ bụng dưới như muốn nổ tung.
Cô khó lòng kìm nổi âm thanh rên rỉ, Thượng Quan Thác Dương lại không định bỏ qua cho cô lúc này, anh dừng lại động tác vào đúng trước một giây cô cong người lên không thể chịu nổi.
Dục vọng sôi trào thiêu đốt, lại cứng rắn bị hô ngừng, cảm giác trống trải bao khắp cơ thể cô, cô không biết làm thế nào cho phải, tay ôm thật chặt lấy bờ vai anh, đem khuôn mặt nhỏ nhắn chôn ở cổ của anh, hy vọng mượn động mạch đang đập rộn ràng kia từ từ làm lạnh thần kinh đang nóng lên của cô.
Cô vẫn muốn tìm cơ hội dừng lại, động tác vô tâm lại vô tình chọc phải thú tính đại phát của con sư tử đang mãnh liệt muốn săn mồi, từ vai gáy của Thượng Quan Thác Dương truyền đến âm thanh thở gấp ẩm ướt, không thể nghi ngờ là ép lạc đà vào cọng rơm cuối cùng.
Vốn anh chỉ muốn trêu chọc mèo con thần bí, không có ý định quan hệ thật, nhưng tình huống bây giờ đã ra khỏi sự khống chế của anh, anh cũng không muốn phí tâm khống chế nữa.
Anh đổi chỗ ngồi thành nằm ngang, xoay người đè cô xuống dưới, nhanh chóng cởi áo sơ mi của mình ra, từ trên cao cúi xuống nhìn cô.
Động tác của anh liền mạch, Thượng Quan Phiên Phiên hoàn toàn không ứng phó kịp, đây không phải là lần đầu tiên cô nhìn thấy anh trần truồng, nhưng là cô không biết được tư thế này, góc độ này nhìn anh lại hấp dẫn tà mị như vậy
Anh đến cùng là muốn như thế nào? Không! Cô có ngu ngốc hơn nữa cũng biết anh muốn gì! Điều khiến cô bối rối nhất bây giờ chính là, cô đến tột cùng là muốn như thế nào?
Biết rõ đây hết thảy là điều không nên xảy ra, cô lại không nhịn được đắm chìm trong đó, thậm chí còn mong đợi chuyện kế tiếp xảy ra. . . .cô thật là đáng sợ! sao hiện tại cô lại có thể biến thái như vậy?
Lý trí cùng tình cảm sâu sắc rối vào nhau khó tách rời, đôi con ngươi dính một tầng mỏng hơi nước, ánh mắt điềm đạm đáng yêu nhất thời khiến cho Thượng Quan Thác Dương dâng lên một cảm giác quen thuộc, nhưng nhìn đôi môi bị anh hôn đến sưng đỏ, đôi môi lộ vẻ ướt át kiều diễm kéo đi suy nghĩ của anh.
Anh cúi đầu hôn lên môi cô, không còn chiếm đoạt cuồng bạo tàn sát bừa bãi như nãy, anh trằn trọc liếm mút đôi môi cô, dịu dàng ấn xuống tràn đầy thương yêu.
“Mèo con sẽ giận anh sao?”
Thượng Quan Phiên Phiên không hiểu vì sao anh gọi cô là mèo, nhưng tinh tế tỉ mỉ hạ xuống, khiến cô không muốn nói dối, “Không tức giận. . .. . .”Cô chọc tức chính cô.
Giọng nói mềm mại, trong veo như mơ hồ ẩn chứa bi thương, anh nhìn ra đau khổ trên nét mặt cô cũng có mê say thật sâu. Thượng Quan Thác Dương không hiểu vì sao đôi mắt sáng như vì tinh tú ấy lại có mâu thuẫn phức tạp đến vậy, anh càng ngạc nhiên hơn là đôi con ngươi ấy dụ dỗ anh thần hồn điên đảo mất đi lý trí.
Anh không khỏi nhìn sâu hơn, đầu lưỡi khinh bạc lôi kéo lẫn nhau lộ ra tia tinh thấu, ánh sáng đèn đường yếu ớt xuyên qua, chỉ có cánh bướm giống như là mù mịt ham muốn sắc tình, tay anh phủ lấy nơi tuyết trắng mềm mại xoa nắn, một tay khác không an phận trượt xuống giữa hai chân cô, kéo quần nhỏ cô ra một chút, ngón tay khẽ ôm trọn đảo quanh vùng tam giác bí mật.
Cả cơ thể Thượng Quan Phiên Phiên cảm thấy nhức mỏi, kích tình hơi lui lại bắt đầu nhộn nhạo, các tế bào toàn thân cũng hô hào muốn thêm nhiều khoái cảm hơn nữa.
“Ngô. . . .ừ. . . . .” theo bản năng cô đung đưa mông mềm mại, chủ động nghênh đón ngón tay dài tà ác của anh, cô cảm thấy mình thật dâm đãng, thật vô sỉ, nhưng mà cô cũng không tự chủ được.
Cô không kìm hão được thuận theo, thợ săn có cảm giác thỏa mãn thật lớn về khả năng trời sinh của mình, anh châm ngọn lửa cùng cuốn lấy cô, ngón tay thuận thế dò hướng u tuyền giữa hai đùi cô.
Thượng Quan Phiên Phiên sợ hết hồn, theo phản xạ muốn kẹp chặt hai chân, thế nhưng anh lại bá đạo đặt mình giũa hai chân cô, cánh tay khỏe mạnh ôm lấy, đem một chân tuyết trắng đặt lên vai.
“Trời ạ! Quá mất mặt. . . . .không cần. .. . .” cô đáng thương khẩn cầu, bàn tay nhỏ bé theo bản năng muốn che kín cảnh xuân giữa hai chân.
Thượng Quan Thác Dương tự đắc nâng khóe miệng, giống như là cười cô không biết tự lượng sức muốn ngăn anh thưởng thức cảnh đẹp, anh kéo cao cánh tay cô, tránh cho cánh tay ấy lại cản trở vào lúc anh dùng lực.