ắng gấp, khiến chiếc xe phía sau thiếu chút đâm vào đuôi xe. Người áo đen ngồi cạnh Lăng Thái tức giận bước nhanh xuống xe, nhưng hắn chưa kịp lên tiếng thì đã bị người chặn xe kia một cước đá văng ra xa.
Lăng Thái nhìn ra ngoài cửa xe, nữ vệ sĩ rất mực trung thành nháy mắt cười với anh, "Kẻ thù của anh thật không ít đâu nhỉ! Chẳng trách Lục Lộ dặn em phải để mắt tới anh thật kỹ, anh ta quả đúng là liệu việc như thần!"
Nghe thấy tên của vị trợ lý trung thành đó, Lăng Thái mới chợt hiểu ra mọi chuyện. Biết Lục Lộ không hiểu rõ tình hình mà tự mình quyết định, Lăng Thái vỗ trán từ từ bước xuống xe, "Lần này anh ta đã quá lo lắng rồi, yên tâm, anh chỉ là đi gặp mặt nói chuyện một lát thôi, không sao đâu."
Nguy Đồng khẽ nhíu mày, chỉ về phía đám người phía sau Lăng Thái, "Nhưng em không nghĩ như vậy đâu." Những tên áo đen trong chiếc xe đằng sau kia hung hăng xuống xe, cộng với hai tên trong chiếc xe vừa rồi, tất cả là năm tên, dần dần siết chặt vòng vây.
Tên cầm đầu cười nhạt nhẽo, "Rất xin lỗi, bà chủ đã dặn, nếu không mời được, thì chúng tôi bắt buộc phải dùng cách khác, nhất định phải đưa được anh đi."
Nguy Đồng cười đắc chí, "Anh nói xem, lần này em có giúp được anh không?"
Lăng Thái chớp mắt nhìn về phía Nguy Đồng, nửa như cười nửa như không trả lời, "Nếu anh nói có, thì bây giờ em định sẽ làm gì?"
"Còn có thể làm gì nữa? Chẳng qua là một đấu năm thôi mà, đánh thì đánh!" Vừa dứt lời, cô dang tay chặn phía trước Lăng Thái, lớn tiếng nói với mấy tên áo đen, "Các người muốn động tới anh ấy, phải hỏi ý kiến tôi trước."
Đại tiểu thư Nguy gia vừa nói vừa bẻ ngón tay chuẩn bị quyết chiến, hoàn toàn không nhận ra nụ cười đẹp như ánh nắng hè của người đàn ông phía sau cô, khi nghe thấy câu nói vừa rồi.
***
Nhưng thực tế là, hoàn toàn không cần cô phải ra tay.
Tay phải của Lăng Thái khẽ vẫy một cái, sáu, bảy vệ sĩ cao lớn lập tức xuất hiện. Theo như cách nói của Nguy Đồng, thì trận ẩu đả còn chưa diễn ra, cô còn chưa đánh đã tay thì những vệ sĩ kia đã tóm gọn mấy kẻ mặc áo đen rồi.
Trước khi bọn chúng tháo chạy, Lăng Thái ra hiệu cho các vệ sĩ bắt lấy tên cầm đầu. Anh từ tốn bước tới trước mặt hắn, thản nhiên nói, "Hãy đưa tôi tới gặp bà chủ của anh."
Đó là một tòa biệt thự cách nông trại hơn ba cây số.
Tuy đã lờ mờ đoán ra, nhưng khi nhìn thấy Quan Tuệ Tâm trong tòa biệt thự, Nguy Đồng vẫn không khỏi lạnh sống lưng.
Tới giờ phút này, cô mới dần dần phát giác ra những chuyện mà cô chưa từng nghĩ tới trước đây.
Nhìn thấy những kẻ mặc áo đen vừa đột kích tại nông trại, đang đường hoàng đứng đằng sau Quan Tuệ Tâm, cô thậm chí còn liên tưởng tới sự cố xảy ra ở Hồng Kông năm ngoái.
Cuộc nói chuyện giữa Lăng Thái và Quan Tuệ Tâm diễn ra trong một căn phòng riêng biệt. Tuy kéo dài không lâu nhưng khi bước ra khỏi phòng, trên khuôn mặt anh tuấn của Lăng Thái phảng phất thêm sự mệt mỏi chán chường.
Hôm đó trên đường về nhà, cô luôn quan sát nét mặt của anh. Cô chăm chú nhìn không chớp mắt khuôn mặt đẹp như tượng thần đang trầm tư suy nghĩ kia một hồi lâu, cuối cùng Lăng Thái cũng quay đầu lại mỉm cười thật khó hiểu, "Sao vậy?"
"Quan hệ trong nhà họ Lăng các anh, hình như không ra làm sao cả..."
"Rồi sao?" Đôi môi quyến rũ mỉm cười càng rực rỡ.
"Không sao, anh còn có em!" Cô vỗ ngực, giọng nói thật khảng khái, nhưng ngay sau đó, cô chợt nhận ra sự ấm áp đến lạ thường nơi đáy mắt anh. Không biết tại sao, khi nhìn vào ánh mắt sâu thăm thẳm đó, trái tim cô bỗng loạn nhịp. Một cảm giác thật kỳ lạ, từ trước tới giờ khi nói chuyện với anh, cô chưa từng cảm thấy như vậy. Nhìn vào mắt anh, nói chuyện với anh như bây giờ, trái tim cô hoang mang bối rối, như có một sợi lông vũ đang nhẹ nhàng bay nhảy trong đó, mềm mềm, nhồn nhột, khiến cô có một cảm giác thật khó tả, hoàn toàn không phải sự căm ghét, mà ngược lại, có một sự yêu thích không diễn tả bằng lời.
Những ngón tay thon dài luồn qua làn tóc, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc cô như đang an ủi một chút mèo nhỏ.
"Ngoan!" Sự dịu dàng đến mê hoặc đó của Lăng Thái một lần nữa khiến trái tim Nguy Đồng đập mạnh. Vì vậy nên trên cả quãng đường sau đó, cô không chủ động nói một lời nào.
Sau khi nghĩ lại tất cả những chuyện đã xảy ra đó, Nguy Đồng thở dài, "Quan hệ tệ đến mức như vậy rồi, tại sao Quan Tuệ Tâm vẫn còn muốn mời chúng ta ăn cơm?"
"Em không muốn đi sao?" Lăng Thái gập máy tính, ra hiệu cho Lục Lộ đi trước.
"Không lẽ anh muốn đi sao?" Chú ý thấy bước chân Lục Lộ dừng lại bên bậc cửa, Nguy Đồng cảm thấy có chút buồn cười. Hôm trước anh ta tự cho mình thông minh, dặn dò cô phải để ý tới sếp lớn, kết quả làm cho tình hình càng phức tạp hơn. Sau đó cô cố tình phóng đại mọi chuyện dọa Lục Lộ một trận, khiến anh ta mấy ngày nay càng lo lắng cẩn thận hơn, nhất loạt hành động đều sợ có sai sót.
"Từ trước đến giờ anh cũng không thường xuyên qua lại với họ, nếu em không muốn đi thì chúng ta sẽ không đi nữa."
Đương nhiên là Nguy Đồng không muốn đi, được lời như mở cờ trong bụng, cô lập tức kéo anh rời khỏi công ty, trên đường về nhà họ tạt qua siêu thị, mua một lô những vật dụng đi cắm trại.
"Anh cần mua những thứ này làm gì?"
"Đi cắm trại!"
"Anh nói muốn đi cắm trại bao giờ vậy?"
"Không phải anh nói, mà là em nói." Nguy Đồng thản nhiên đáp, "Chúng ta đã kết hôn, nên tôn trọng nhường nhịn lẫn nhau. Nên em đã tôn trọng anh, nói trước với anh là chúng ta sẽ đi cắm trại, vậy có phải là anh cũng nên nhường nhịn em, đồng ý đi cùng em hay không?" Học đi đôi với hành là một đức tính tốt, cô cười híp cả mắt nhìn anh, khiến khuôn mặt thanh tú với làn da mịn màng màu nâu nhạt càng trở nên rạng rỡ.