ng như đứa bé làm sai chuyện, lúc này không biết nên nói cái gì.
Mẹ Diệp nói với Diệp Tư Viễn: "Chiều nay mấy giờ con lên lớp? Gần đến giờ rồi thì nên đi đi."
Diệp Tư Viễn mấp máy môi, nhìn tôi, nói với mẹ Diệp: "Mẹ, buổi chiều Tiểu Kết còn phải đi phòng khám truyền nước biển, cần hơn ba tiếng đồng hồ, con phải đi với cô ấy."
Mẹ Diệp vẫn quay mặt nhìn Diệp Tư Viễn, tôi không nhìn thấy mặt của bà, không biết nét mặt bà là gì? Nhưng mà tôi lại có thể nhìn thấy mặt Diệp Tư Viễn dần dần đỏ lên, anh cúi đầu, cắn môi một cái nói: "Cô ấy vẫn còn đang phát sốt, con thật sự phải đi cùng cô ấy."
Mẹ Diệp nói: "Hôm nay mẹ theo Tiểu Kết đi truyền nước biển, con đi học đi."
Giọng nói có chút nghiêm nghị, không cho người phản bác.
"Mẹ. . . . . ." Diệp Tư Viễn mới mở miệng, tôi liền nói chuyện: "Tư Viễn, chiều nay anh đi học đi, anh đã xin nghỉ rất nhiều ngày rồi, em tự đi truyền nước biển cũng được. Cô, không cần làm phiền cô, sẽ bị lây bệnh thuỷ đậu của cháu."
Mẹ Diệp quay đầu lại nhìn tôi, bà cười nói: "Sẽ không lây cho cô đâu, bác sĩ Lữ đã gọi điện thoại cho cô, bà ấy bạn học cũ của cô."
Ách. . . . . . Thì ra là có hai đường tình báo đều thông báo đến mẹ Diệp, tôi lúng túng hơn rồi, vội vàng nói với Diệp Tư Viễn: "Anh còn đứng ngây đó làm gì, nhanh đi chuẩn bị sách vở, cũng sắp vào lớp rồi."
Lần này anh không có kiên trì nữa, gật đầu một cái liền ra khỏi phòng.
Trước khi đi Diệp Tư Viễn nói với chúng tôi: "Tan lớp anh sẽ trở lại, xế chiều hôm nay có bốn tiết. Mẹ, đợi lát nữa cùng nhau ăn cơm".
Mẹ Diệp đi tới trước mặt anh, giúp anh sửa lại hai quai balô, lại sửa sang lại cổ áo và ống tay áo trống không, nói: "Mẹ sẽ ở chỗ này vài ngày. Tiểu Kết để mẹ chăm sóc, con đi học cho tốt là được."
Tôi và Diệp Tư Viễn đều sợ ngây người, hai người trừng tròng mắt nhìn nhau một lúc lâu, Diệp Tư Viễn mới cười cười nói: "Được, con đi đây. Mẹ, Tiểu Kết liền nhờ mẹ."
"Con đến mẹ mình cũng không tin nổi sao?" Mẹ Diệp nâng hông của anh, đưa anh ra cửa. Tôi ngồi ở trên giường, nghe được tiếng đóng cửa phòng ở bên ngoài, trong lòng không khỏi bắt đầu thấp thỏm không yên. Một lát sau, mẹ Diệp đi vào, bà khẽ mỉm cười nói: "Tiểu Kết, thay quần áo đi, chúng ta cũng nên ra cửa."
@@@@@@@@@@
Tôi nằm tựa vào trên ghế dựa phòng khám bệnh truyền nước biển, mẹ Diệp đi ra ngoài một chuyến. Khi trở về, trong tay cầm hai túi trái cây lớn và nguyên liệu nấu ăn.
"Tiểu Viễn, đứa nhỏ này thật không hiểu chuyện, cháu sinh bệnh cũng không mua chút trái cây cho cháu. Đợi lát nữa cô làm cơm tối, bồi bổ cho hai đứa một chút. Lúc này mới hơn một tháng, cô thấy hai người các con cũng đã gầy đi một vòng lớn."
Đây là sự thật, mấy ngày nay Diệp Tư Viễn chăm sóc tôi vô cùng cực khổ, mỗi ngày ở nhà gần như đều không dừng lại. Vốn anh làm việc phí sức hơn người kiện toàn, tôi không thể làm việc nhà, anh liền ôm hết lên trên người mình, cẩn thận, nghiêm túc làm từng chuyện một. Tôi muốn xuống giường giúp một tay, anh sẽ lập tức ngăn cản. Ban ngày ăn đơn giản, buổi tối lại không ngủ ngon, cho nên sắc mặt của anh thoạt nhìn kém đi rất nhiều, không trách được mẹ Diệp sẽ nói như vậy.
"Cô, thật xin lỗi, đều là bởi vì cháu ngã bệnh."
"Nói ngốc gì đó, ai không có chút đau đầu, ấm nóng." Mẹ Diệp lấy dao gọt trái cây ra, bắt đầu gọt quả táo, "Chỉ là tình huống thân thể Tiểu Viễn tương đối đặc biệt. Cháu bị bệnh, hai ngươi nên nói với chúng ta, sao có thể tự mình gánh vác."
"Dạ, lần sau nhất định sẽ không." Thật ra thì chúng tôi hoàn toàn chưa từng nghĩ nói chuyện này với người nhà của anh, thật sự tôi không nghĩ đến mẹ Diệp biết được chuyện này sẽ đặc biệt chạy tới đây.
Không khí lập tức có chút xấu hổ, chúng tôi cũng không nói chuyện.
Mẹ Diệp gọt xong quả táo đưa cho tôi, đột nhiên tôi nghĩ đến chuyện mấy ngày trước Diệp Tư Viễn nói với tôi, nghĩ có lẽ nên thừa dịp này nói với mẹ Diệp.
Tôi nói: "Cô, có một chuyện, cháu không biết Diệp Tư Viễn có từng nói với cô không?"
"Chuyện gì?"
"Chính là. . . . . . không phải bây giờ anh ấy là năm thứ ba đại học sao, khi đến năm thứ tư phải đi thực tập, cháu khuyên Diệp Tư Viễn trở về thành phố D thực tập, anh ấy. . . . . . giống như là có suy nghĩ của mình, muốn ở lại chỗ này, cháu cảm thấy không ổn lắm."
"Thực tập?" Lông mày mẹ Diệp nhíu lại, "Tiểu Viễn nói với cháu như vậy?"
"Đúng vậy, anh ấy nói năm thứ tư là có thể bắt đầu thực tập rồi."
Ánh mắt mẹ Diệp mẹ nhìn tôi rất sâu, thật lâu sau mới mở miệng: "Tiểu Kết, cô cũng có chuyện muốn nói với cháu."
"A, cô nói đi." Tôi khẩn trương, bởi vì sắc mặt của mẹ Diệp nhìn tôi rất nghiêm túc.
Bà trầm ngâm trong chốc lát, nói: "Tiểu Viễn. . . . . . vào Q cực kỳ không dễ dàng. Ban đầu, điểm môn chuyên ngành và điểm văn hóa đều rất xuất sắc, nhưng bởi vì nguyên nhân thân thể, rất nhiều trường học sợ nó không cách nào tự lo liệu cuộc sống, cự tuyệt nhận nó, trong đó cũng bao gồm trường nó muốn học nhất."
Tôi gật đầu, bày tỏ biết chuyện này.
"Cho nên sau khi đại học Q đồng ý tiếp nhận nó, chúng ta tương đối vui vẻ. Nhưng trường học này sẽ không cho nó điểm cuối, từ vừa mới bắt đầu, cô và Tiểu Viễn có chung một nhận thức, nhà chúng ta là làm trang phục, nhưng dù sao chỉ là một xưởng nhỏ, làm chút buôn bán với nước ngoài, bổ sung thêm những sản phẩm không có danh tiếng gì, chúng ta không thỏa mãn với chuyện như thế. Cho nên từ rất lâu trước kia, khi Tiểu Viễn quyết định phát triển trên con đường làm trang phục này, chúng ta liền kế hoạch muốn nó xuất ngoại học bổ túc."
Chuyện này, tôi cũng biết rõ, tôi nói: "Anh ấy đã nói với cháu."
"Hả?" Mẹ Diệp nghi ngờ nhìn tôi, nói tiếp, "Vậy sao nó còn nói chuyện thực tập với cháu chứ? Tiểu Kết, không gạt cháu, vốn Tiểu Viễn vào năm thứ ba đại học nên làm sinh viên trao đổi đi Italy. Nhưng mà ở năm thứ hai thì nó nói với chúng ta, nó muốn đợi đến năm thứ tư sẽ đi, cô và ba nó cũng đã đồng ý. Nhưng cháu phải biết, vốn nó lớn hơn đứa bé đồng giới một tuổi, hiện tại cũng sắp hai mươi ba rồi, số tuổi này đi ra nước ngoài đã có chút muộn, nhưng nó vẫn kiên trì, chúng ta cũng không có biện pháp. Tiểu Viễn, đứa nhỏ này từ nhỏ đã rất quật cường, chuyện nó đã nhận định, sẽ dùng sức tiếp tục làm, nhưng dù sao thân thể nó cũng tàn tật, rất nhiều việc sẽ không đơn giản như nó nghĩa. Làm ba mẹ, chúng ta luôn là hi vọng nó có thể vui vẻ, hạnh phúc. Nhưng mà ở trên vấn đề việc học, tiền đồ này, cô không muốn thỏa hiệp với nó. Lúc trước cô đã nói qua điện thoại với nó, kết thúc nghỉ hè năm nay, nó nhất định phải đi nước ngoài."
Mẹ Diệp bình tĩnh nói cho tôi biết tất cả, tôi đã có chút bối rối. Tôi nhớ tới lời nói Diệp Tư Viễn nói với tôi vào mấy tháng trước, anh nói muốn chờ sau khi tôi tốt nghiệp, chúng tôi liền kết hôn, sẽ cùng đi ra nước ngoài học tiếp. Bây giờ nghĩ lại, đây chính là không thực tế! Đến lúc tôi tốt nghiệp, anh đã sắp hai mươi lăm rồi!
Môi tôi run rẩy, nhìn mẹ Diệp, cảm giác lời nói phát ra từ trong cổ họng mình vô cùng đè nén: "Cô, chẳng lẽ là. . . . . . bởi vì cháu?"
Mẹ Diệp cười dịu dàng với tôi: "Tiểu Kết, cô hiểu rõ cháu là một cô gái tốt, hiểu chuyện, khéo léo, trẻ tuổi, lại xinh đẹp. Nhưng Tiểu Viễn và cháu không giống nhau, Tiểu Viễn nó. . . . . . không buông nổi, cháu có thể hiểu ý của cô không? Tiểu Viễn ra nước ngoài cũng chỉ hai, ba năm, chờ nó trở về rồi, các cháu vẫn có thể đi chung với nhau như cũ. Tiểu Kết, cô xin cháu giúp một chuyện, khuyên nhủ Tiểu Viễn đi, được không?"
Tôi trầm mặc, nghiêng đầu sang chỗ khác nhìn về phía ngoài cửa sổ, thời tiết đầu xuân, khí trời nắng ráo sáng sủa. Dưới bầu trời xanh mây trắng, có một đàn chim nhỏ đang bay lượn tự do, tôi nhìn bọn chúng xếp thành hình chữ "nhân" (人) lướt qua cửa sổ, trong lòng liền nghĩ đến người kia .
Anh sớm nên đi tìm bầu trời rộng hơn. Mà tôi, trong lúc vô tình đã trở thành một sợi dây trói buộc anh.